Cho dù đã qua lại với nhau, hình như cô vẫn không hiểu, rõ ràng anh gọi điện nói tối sẽ đến, nếu là giai nhân khác thì đã sớm tắm táp, sức nước hoa chờ đợi, còn cô vẫn làm thêm đến hơn mười giờ, để anh đợi dưới nhà đúng một tiếng. Quà anh mua tặng, chưa bao giờ thấy cô dùng. Còn anh lại như bị bỏ bùa mê, không biết quan tâm đến cô từ lúc nào, thường xuyên vô thức lái xe đến nhà cô, như bị thôi thúc từ nội tâm.
Hôm đó, anh cùng ăn với mấy người bạn ở nhà hàng Thượng Hải, từ xa nhìn thấy cô đang ngồi với một người đàn ông, nói cười có vẻ rất thoải mái, anh lập tức gọi điện thăm dò. Tử Mặc vẫn khách khí, xa cách như vậy. Sau khi cúp máy, anh tức giận đến nỗi đập ngay điện thoại, khiến đám bạn trố mắt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, sau đó thì uống say khướt.
Xem trộm chứng minh thư, biết ngày sinh của cô, anh gọi điện từ sớm, lần này lại bất ngờ được cô hẹn đến nhà ăn cơm. Hôm đó anh làm việc rất hiệu quả, mọi công việc đều được giải quyết nhanh chóng, còn sớm đã đến nhà cô, nhìn thấy cô bận rộn trong bếp, trong lòng anh lâng lâng cảm giác đầm ấm, mãn nguyện. Từ nhỏ, một ngày ba bữa ăn của anh đều do đầu bếp làm, có bảo vệ đưa đến, chưa bao giờ thấy mẹ nấu ăn trong bếp, vì đã có người chuyên phụ trách việc đó, đương nhiên món nào cũng rất ngon.
Đưa cô đi mua sắm, vào quầy bán đồ trang sức, anh muốn tặng cô một món quà sinh nhật, nhưng từ đầu chí cuối, Tử Mặc không hề nói với anh hôm đó là sinh nhật cô, anh cũng giả bộ không biết. Kết quả, bao nhiêu đồ trang sức quý giá, túi xách, quần áo hàng hiệu cô đều bỏ qua, chỉ chọn một sợi dây chuyền bạch kim giá năm, sáu trăm tệ. Xưa nay anh không bận tâm đến loại hàng rẻ tiền, nhưng Tử Mặc nhất quyết muốn sợi dây chuyền đó, khiến ông chủ quầy cười gượng, tưởng anh mang theo người ngoài hành tinh. Nếu hôm đó là một giai nhân nào khác, chắc hầu bao của anh tốn không ít. Vậy mới nói, Tử Mặc là người ngoài hành tinh đích thực!
Hôm đó anh vô tình nghe được Tử Mặc nói chuyện với Sính Đình, cô nói cô không phản đối cuộc tình chớp nhoáng, thì ra cô chỉ coi anh là người tình chớp nhoáng mà thôi. Sau khi thả cô xuống cổng khu chung cư của cô, vốn định gọi lại, không hiểu sao lại thôi, mấy ngày sau hết giận, anh tự nhủ, chỉ gặp một lần cuối, vậy là lại đến gõ cửa nhà cô. Kết quả, lần nào anh cũng tặc lưỡi, thôi để lần sau, lần sau mới là lần cuối.
Hôm ở bệnh viện, mẹ anh nói sẽ đến thăm anh, Tử Mặc lập tức chạy trốn như sắp gặp bệnh dịch. Cô không hề biết, đâu phải ai cũng có thể được gặp mẹ anh, trước giờ anh chưa từng cho cô gái nào cơ hội đó, có lẽ không cô gái bình thường nào chịu bỏ lỡ.
Anh từ từ đứng lên, lặng lẽ nhìn cô, lát sau mới nghiến răng, lạnh lùng buông một câu: “Được, em muốn đi, đi ngay đi.”
Cô vẫn nhìn thẳng anh như thế, dường như rất lâu sau mới hiểu lời anh, vội vàng mở cửa phòng bước ra. Đi vội vàng như vậy, cứ như chậm một bước là rơi vào cạm bẫy, cả đời không thoát ra được!
Vặn nắm đấm nhưng không mở được cửa, cô vẫn biết, bình thường mình không có bản lĩnh của gã chuyên bẻ khóa, lúc này càng không. Đêm đã khuya, không gian vô cùng yên tĩnh, có thể nghe thấy rõ tiếng bước chân anh rất nhẹ, rất chậm, ưu nhã và nguy hiểm, từng bước tiến lại, giống như người thợ săn đang tiếp cận con mồi.
Anh thở dài, từ từ đến gần, ôm cô từ phía sau, gục lên vai cô, khẽ nói: “Được rồi, về phòng ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm!”
Lòng cô bấn loạn, có phần hoang hoang, có phần không nỡ. Có lẽ mình hơi quá đáng, dù gì cũng đã nửa đêm.
Sáng hôm sau đến công ty, cô không thể nào tập trung vào công việc. Sự việc sao lại đến nước này? Dường như đã vượt qua khả năng kiểm soát của cô! Bên ngoài ô cửa sổ kính mở rộng, phía dưới là dòng xe như con rồng cựa mình, từng chiếc vút qua, dòng suy nghĩ cũng lao nhanh. Quen nhau hai năm, sống chung hơn một năm, không hề có lý do, đến lúc này, quan hệ đó đã làm cô mệt mỏi, làm cô thấy sợ, như nhìn về phía trước mà không thấy đường. Cô và anh cứ tiếp tục như vậy đến bao giờ?
Anh là hạng con cưng của Trời, sinh ra miệng đã ngậm khóa vàng, cho nên anh có cái hào phóng của người lắm tiền nhiều của, cho nên anh thích chơi trò phong lưu. Trong trò chơi vốn được bắt đầu từ cuộc tình một đêm, cô không nhìn thấy tấm chân tình của anh. Thực ra chẳng có gì liên quan đến chân tình hay không, anh không dừng lại, cô cũng thế, cho nên từ đầu đến giờ giữa hai người vẫn chỉ là một trò chơi không hơn. Họ có phải là tình nhân không? Cô không biết, nhưng có thể khẳng định, họ là đối thủ, trong trò chơi này, họ ở hai phía đối địch, có lẽ từ lúc bắt đầu, cô đã là người thua cuộc. Cô không cưỡng lại được sức cám dỗ của anh, một thượng phẩm ở ngay trước mặt, không phong lưu một phen cũng đáng tiếc. Nhưng chủ yếu nhất là, cô chưa từng yêu, cho nên cũng không phản đối trò chơi yêu đương của tuổi trẻ. Thanh niên cũng nên thử trò này cho tiến kịp thời đại chứ!
Nếu tiếp tục, cô chắc chắn sẽ thua, vậy nên nhân lúc này, khi còn chưa thua hẳn, cô phải rút lui!
Chẳng mấy khi cả hai cùng nhau đến nhà hàng, sau khi hai người sống chung thì lại càng ít khi đi ăn cùng đám bạn. Không ngờ lại gặp Sính Đình. Nhìn qua thấy Sính Đình và Tôn Bình Hoa có lẽ vẫn chưa chấm dứt. Đúng là chuyện tình cảm chẳng ai nói rõ được tại sao. Hôm nay có thể đau khổ, sống chết vì một người, ngày mai đã lại vui vẻ, ung dung, tự tại, rốt cuộc trái đất không chuyển động vì một người, cũng không dừng lại vì một người.
Tử Mặc không thích đồ ăn cay và có nhiều dầu mỡ. Giang thiếu ngồi bên nhìn mấy đĩa thức ăn, hơi nhíu mày, gọi phục vụ đến. Thức ăn lại được mang lên, một người trong nhóm kêu lên: “Nhà hàng này không phải chuyên món Tứ Xuyên ư? Sao lại gọi thêm món Thượng Hải thế này!”
Bành thiếu ngồi bên, nãy giờ vẫn ngó nghiêng quan sát, liền gắp một đũa ấn vào miệng người đó: “Ăn đi, ít lời thôi!”
Anh chàng phồng má trợn mắt nuốt, ngẩng đầu uống cạn ly rượu, rồi mới kinh ngạc nhìn ông bạn: “Cậu trúng tà hay sao? Ngày thường ăn cay hơn tôi, lại còn tự hào mình kế thừa đức tính tiết kiệm của ông nội là hồng quân cơ mà!”
Bành thiếu cười tủm tỉm: “Không nhìn thấy à? Lại còn sợ làm tôi phá sản? Cậu hò hét gì chứ!” Nói xong, nháy mắt ra hiệu anh ta nhìn sang bên.
Giang thiếu đang gắp thức ăn cho Tử Mặc, còn bản thân thì chưa động đũa, chỉ chăm chú nhìn cô ăn, một cánh tay để lên tay ghế của cô, miệng mỉm cười, trong dáng điệu lơ đãng đó vẫn có vẻ lịch lãm, kín đáo, hai người hầu như không nói chuyện với nhau, thậm chí không ngồi sát nhau, tay cũng không chạm vào nhau, nhưng lại có một vẻ thân mật khó nói, gần như âu yếm.
Tử Mặc chưa bao giờ nghĩ hai người phù hợp, nhưng kiểu ngồi như vậy, ngôn ngữ cơ thể bộc lộ một cách tự nhiên lại khiến Sính Đình cảm giác có một sự hòa hợp mơ hồ, dường như nên như vậy, ngay từ đầu đã như vậy, cũng nên tiếp tục như vậy!
Khuôn mặt Tử Mặc có nét thanh tú đặc trưng của con gái Giang Nam, thoạt nhìn không có gì nổi bật, nhưng rất ưa nhìn, càng nhìn càng đẹp, một vẻ đẹp trầm tĩnh, lơ đãng như bất cần khiến người ta phải chú ý, nhưng tính cách lại cương trực, kiên định. Trong lần leo núi năm xưa, Sính Đình bị trẹo chân, không thể đi được, đường núi dốc lại khúc khuỷu, khó đi, Tử Mặc vẫn một mực đòi cõng cô, mà hồi đó hai người cũng chẳng thân thiết lắm. Sở dĩ cô biết Tử Mặc cũng bởi sự bận rộn của Tử Mặc, lúc nào cũng vội vội vàng vàng. Hồi ấy, nếu là người khác, có lẽ họ chỉ chạy đi gọi người đến giúp, chứ không vất vả cõng cô xuống núi như Tử Mặc. Còn nhớ hôm đó, trời tối dần, Tử Mặc vẫn kiên nhẫn từng bước cõng cô lần đi xuống. Con người trầm tĩnh, bướng bỉnh đó đã đi vào lòng cô từ lúc nào cô cũng không hay....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: