XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy


“Sếp ơi, em có mặt.”

Nguyên hất hất mặt về phía cái ba lô kia, “Sao, ở đây không có chuyện ăn quả khế, trả cục vàng đâu mà mang cái túi ba gang to thế kia”.

Minh kéo ghế, ngồi đối diện với anh, rất ngay ngắn.

“Là thói quen ạ. Ba lô của em là vật bất ly thân, chỉ cần có nó, bất cứ lúc nào em cũng có thể lên đường…”

“Lên đường đi đâu?”

“Dạ, tuỳ ạ.”

“Tuỳ cái gì???”

Minh cười vui vẻ, khoe ra hàm răng trắng xinh đều tăm tắp, “Dạ, thì tuỳ hứng ạ, hì hì”.

Không thể không thừa nhận cô bé rất đáng yêu nhưng Nguyên vẫn hải nghiêm mặt, anh gõ nhẹ lên bàn.

“Nhưng đây không phải là chỗ tuỳ hứng. Khi em là một bộ phận trong guồng máy ở đây, em không thể tuỳ hứng được. Mà, điều quan trọng đầu tiên là trách nhiệm. Anh sẽ không nương tay với em đâu!”

Ngập ngừng giây lát, Nguyên nói thêm, “Trước đây, chị Vinh cũng chưa từng nương tay với anh”.

Lập tức, Minh ngồi nghiêm ngắn.

“Thật ra em không thích và cũng chẳng cần anh nương tay đâu ạ. Anh cứ thẳng tay trừng trị, em tin rồi em sẽ trưởng thành thôi.”

Nguyên nhìn cô, mỉm cười, “Được rồi, vây thì nói co anh nghe xem, em có ưu điểm gì nào?”

Minh ngồi im, ngửa mặt lên trần một lúc, đôi mắt đen chớp chừng năm lần thì mở ra, nhìn anh.

“Em đủ khoẻ mạnh để đáp ứng công việc tốt này. Về năng lực, em tốt. Bản chất, em tốt, rất hoà đồng lại còn vui vẻ. Hoạt động phục vụ cộng đồng rất tốt. Em có kinh nghiệm viết bài này, cũng có quen một vài đầu báo này. Em thuộc cung Thiên Bình, cho nên những cái gì thuộc về sáng tạo em rất khá này… À đấy, trong hồ sơ của em có đủ hết rồi. Anh xem, nhớ kỹ một thông tin nhé…”

Nguyên rút hồ sơ của Minh ra xem, nhướng mày.

“Thông tin gì?”

“Hì hì. Ngày sinh nhật em ạ. Em thích quà sinh nhật lắm, tất nhiên, quà ngày bình thường càng thích ạ.”

“Công ty này không có văn hoá sếp tặng quà cho nhân viên.”

“Mọi nền văn hoá đều cần bước khai phá đầu tiên. Anh cứ xem như ở công ty này, em là người có công mở đường đi.”

Nguyên quyết định không dể cô bé này cãi chày cãi cối với mình, bèn nghiêm mặt nhìn cô. Vẻ nghiêm nghị của anh làm cô bất giác ngồi thẳng lên, nhìn anh chờ đợi. Mãi không thấy anh nói gì, cô liền nói khẽ, mặt vẫn không quên tươi cười.

“Anh đừng làm mặt nghiêm trọng như vậy. Khi anh làm mặt nghiêm, mọi thứ vô hình trung sẽ nghiêm trọng theo. Nếu anh không thể nhớ nổi ngày sinh của em, hay không muốn, hoặc không có ý định tặng quà cho em, thì phần thiệt thòi là của em cơ mà. Cho nên, anh không cần bực.”

Nguyên rất muốn cười, cái lý luận gì thế không biết, nhưng cố nén lại. Anh nhìn cô, nói khẽ, “Trước khi bỏ học, em từng học qua Triết học rồi đúng không?”.

Minh gật đầu, “Vâng, em được 9 điểm. Cả khoa đồn lên là thần kinh em có vấn đề”.

Nguyên lại phải né cười lần nữa. Anh hắng giọng, “Có nhớ thuyết chính danh của Khổng Tử không?”.

Minh đáp như cái máy, “Dạ, danh bất chính tắc ngôn bất thuận, ngôn bất thuận tắc sự bất thành, sự bất thành tắc lễ nhạc bất hưng, lễ nhạc bất hưng tắc hình phạt bất trúng, hình phạt bất trúng tắc dân vô sở thổ thủ túc”.

Cô xổ ra một hơi, rồi nghiêm ngắn giải nghĩa luôn, “Mấy câu ấy nghĩa là: Danh không chính thì lời nói chẳng thuận, lời nói không thuận thì việc chẳng nên, việc không nên thì lễ nhạc chẳng hưng vượng, lễ nhạc không hưng vượng thì hình phạt chẳng trúng, hình phạt không trúng ắt dân không biết xử trí ra sao. Cho nên phải ‘Quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử’. Nghĩa là vua phải ra vua, bề tôi phải ra bề tôi, cha phải ra cha, con phải ra con. Tức là người nào ở vị trí nào thì phải ứng xử ở vị trí đó, không được lẫn lộn, không được tuỳ tiện, phải tuân theo phép tắc, quy củ của xã hội đã quy định ạ”.

Nguyên có chút kinh ngạc khi nghe Minh huyên thuyên một mạch. Xem ra co bé này xứng đáng với điểm 9 môn Triết thật. Nhưng anh vẫn tỏ ra bình thản.

“Thuộc bài đấy. Vậy thì vận dụng ào trường hợp này, mọi người phải sống đúng vị trí của mình. Ở đây, anh là sếp. Em là nhân viên, thậm chí còn chưa được coi là nhân viên chính thức, chỉ cộng tác viên thôi, cho nên, em phải cư xử đúng mực. Anh coi trọng sự bình đẳng, trao đổi, nhưng vẫn có những giới hạn nhất định. Phải ưu tiên công việc lên hàng đầu. Trong công việc nếu nảy sinh mâu thuẫn, mà em không thuyết phục được anh, thì phải nghe theo ý kiến của anh. Em cũng như các nhân viên khác, phải lễ độ, không lấy mối quan hệ cá nhân để trao đổi ở đây. Còn khí ra ngoài công ty, chúng là lại là anh em thoải mái.”

Minh khẽ gật đầu. Nguyên nhìn cô, hỏi, “Em có ý kiến gì không?”.

Ngẫm nghĩ một lát, Minh mỉm cười, “Những nội dung anh vừa nói em cũng đoán được. Nhưng em vẫn bảo lưu ý kiến, không cần tỏ ra nghiêm trọng với một vấn đề không hề nghiêm trọng. Rõ ràng trong phần dặn dò vừa rồi, em là người bị chấp hành cơ mà, sao anh phải căng thẳng ạ?”

Nguyên bắt đầu hiểu vì sao Phương Vinh “đau đầu” vì cô bé này. Anh nói thẳng thừng.

“Em đừng bị tư duy chi tiết, nắm bắt trọng tâm vấn đề đi. Khi em luận bàn về những thứ râu ria bên ngoài, em sẽ không tiếp cận được vấn đề cốt lõi bên trong. Anh thấy, em nghĩ nhiều, cảm nhận nhiều, nói nhiều. Ở đây, anh ủng hộ tiéng nói của mọi cá nhân, nhưng, điều kiện là tiếng nói ấy phải được suy nghĩ chín chắn. Giờ, đứng dậy đi theo anh, anh dẫn về chỗ ngồi.”

Minh đi theo anh, im thn thít từ đầu đến cuối. Tới khi ngồi vào chỗ của mình, nhìn ngang ngó dọc một hồi, cô ngước lên nhìn Nguyên, nói nhỏ.

“Em có thể phát biểu một câu cuối cùng không?”

Nguyên lạnh lùng, “Nghĩ kỹ chưa?”.

Thấy Minh gật đầu, anh mới hắng giọng.

“Được.”

Minh lập tức cất lời.

“Anh bảo em nói nhiều. Nhưng em dám thề rằng số chữ hôm nay, trừ cái chỗ anh hỏi em trả bài ra, chắc chắn anh nói nhiều hơn em.”

Nguyên phải bày tỏ sự bất lực không biên giới của mình bằng cách cốc đầu cô một cái. Anh quay đi rồi, cô nhóc vẫn ôm đầu, lầm bầm: “Cốc thì cũng đại khái thôi chứ, cốc để đau thế này à. Pakyu!!!”.

Bên ngoài căn phòng, một buổi đẹp trời. Nắng rất trong. Nguyên thấy thật thư thái, một phần vì anh không hề biết, cái từ “Pakyu” mà cô nhóc vừa quăng ra là một từ chửi bậy của Philippines.

Từ ngày cô nhóc Phương Minh xuất hiện ở công ty Nguyên, mọi thứ đột nhiên trở nên xáo trộn lạ kỳ. Đơn giản vì cô nàng ấy đã nì nèo Nguyên “đầu tư” tiền cà phê cho tập thể, cứ buổi sáng đến là chạy một vòng, gom cốc của tất cả mọi người đi rửa, hào hứng pha những phin cà phê thơm lừng, điếc cả mũi. Hơn nữa, buổi trưa cô không chịu ngủ, ngồi luyện đàn, mỗi lần hát là cứ nhắm tịt mắt, bất kể xung quanh la có kêu rên thế nào, cô nàng cũng mặc xác. Sau một thời gian quen dần, mọi người trong công ty kết luận là tiếng đàn của cô nàng cũng khá buồn ngủ, bữa nào Minh không tập thì mắt ai nấy đều mở trừng trừng, không sao ngủ được. Đúng như Minh tự nhận, cô bé hoà đồng vào tập thể rất nhanh, vui vẻ. Ba anh chàng trong tổ Sáng tạo là Tú, Hải, Sang đều nhanh chóng xếp Minh vào hàng đệ tử, làm gì cũng kéo cô bé theo. Trong công việc, dù mới chỉ là thực tập, nhưng quả thực, đôi khi Minh luôn có những ý tưởng rất độc đáo, nhờ đó mà công ty Nguyên giành được hợp đồng quảng cáo chuỗi của hàng rau củ quả tươi và một hợp đồng quảng cáo thuốc. Khi ấy, bên Nguyên phát điên lên vì mỗi ngày khách hàng lại yêu cầu thêm một nội dung thông tin mới, khiến họ sửa kịch bản liên tục mà vẫn không ổn. Ngay cả việc tư vấn định hướng cho khách hàng cũng chẳng đạt được kết quả như ý muốn. Cuối cùng, cô bé Phương Minh đã đưa ra ý kiến, không chạy theo ý họ (vì ngay cả họ cũng chẳng biết mình muốn gì!), mà thứ hoàn toàn làm theo ý mình. Cả phòng ngờ vực nhìn cô nàng, nhưng hôm sau, thấy Phương Minh trưng ra cái storyboard rất chuyên nghiệp thì Nguyên cũng bị thuyết phục phần nào. Khi nhìn một ý tưởng hoàn toàn chẳng liên quan gì, ban đầu khách hàng đờ ra, nhưng ra về được ba tiếng lại gọi điện bảo đồng ý với phương án đó. Nghe Nguyên thông báo, cô nàng đắc chí hét lên một tiếng, còn tự hào vỗ ngực mình, “Minh, cậu thật tài giỏi. Tớ tự hào về cậu”, làm cả phòng chỉ lắc đầu cười. Nhân thể lúc Nguyên đang xếp đồ về, cô nàng còn lẽo đẽo đi theo, không hề ngượng ngùng, lèo nhèo với anh. “Đấy, em được việc mà, anh đặc cách ký chính thức với em đi. Anh không vớt em ngay, nhân loại phát hiện nhân tài là em, người ta hốt hết đấy”, khiến Nguyên cười run lên trong bụng. Nhưng mặt anh vẫn phải nghiêm ngắn....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0013 giây