Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy


Cả phòng đang căng thẳng đợi Minh hát, cô nhóc bất thình lình mở mắt, phụng phịu., “Nhân loại chẳng biết điều gì cả! Phải vỗ tay kích động tinh thần của nghệ sĩ chứ!”.

Mọi người vỗ tay rần rần, cô nhóc mới nhoẻn cười, bắt đầu so đàn. Vẫn nghe Minh đàn vào những buổi trưa ở công ty, nhưng trong không gian chỉ có một ánh nến, lặng lẽ và đầy chờ đợi, tiếng đàn Minh vang lên đầy cảm xúc.

Phố đang nhớ chân son ra vào,

Vắng em phố làm ra cơn đau

Quán đang nhớ lưng thon em ngồi

Vắng em quán làm ra u tối

Chắc ta nhớ em trăn lần hơn

Chắc ta nhớ vì môi không son

Hay vì nhớ đôi mi rèm buông

Hay vì nhớ bờ vai tóc suông

Hay là nhớ câu thưa ngọt ngào

Hay là nhớ em ngoan là thế

Nhớ ôi, nhớ ôi muôn lần nhớ

Cất đi hết vào đây giấc mơ…

Bài hát qen thuộc, lúc này Nguyên mới nhớ, hoá ra anh nghe thấy lần đầu ở quán trà. Hôm đó, anh tuyệt vọng khi biết tin Vinh lấy chồng. Giờ đây, nghe trọn vẹn bài hát lần nữa, anh mới thấy cảm xúc dần mới mẻ lại. Không buồn như khi ấy, chỉ là cảm giác thật da diết. Bỗng nhiên anh tự hỏi, đến bao giờ mình sẽ nhớ một cô gái như thế, nhớ đôi mi rèm buông, nhớ bờ vai tóc suông… hay, nhớ một làn môi không son.

Những cô gái bây giờ, thật hiếm người môi không son. Anh bỗng nhớ cô bạn thời cấp ba của mình lúc nào cũng bỏ trong túi xách một thỏi son môi mùi táo, nhớ Phương Vinh, người phụ nữ đẹp và luôn biết tôn thêm vẻ đẹp của mình bằng màu son hồng dâu, nữ tính mà mềm mại. Hay như Khanh, hôm nay đôi môi tô son đỏ của cô cườu rạng rỡ rất nhiều lần. Anh nhận ra, mình lại nhìn về bờ môi không son rất đặc biệt trước mặt. Cô nàng mắt vẫn nhắm nghiềm, ngồi phệt, tựa vào bục hát, đôi môi khép mờ theo từng câu chữ… Đúng là, trong trí nhớ của anh, cô bé ấy chưa bao giờ tô son.

Tối muộn, mọi người đi xe máy hoặc bắt taxi về. Như mọi khi, Minh liến láu nói Nguyên phải chở người phụ nữ đặc biệt tối này về nhà. Khanh nghe vậy, ánh mắt nhìn cô nhóc đột nhiên trìu mến hơn hẳn. Không có lý do gì để từ chối, Nguyên ga lăng mở cửa xe cho Khanh. Chiếc xe trôi đi trong đêm, nhằm thẳng nơi cần đến.

Đứng trước cổng nhà, Khanh ấp úng cảm ơn anh vẻ tần ngần vẫn như muốn nói điều gì. Vẻ tần ngần đó, Nguyên đã thấy nhiều lần, nhưng anh vờ như không biết. Nhẹ mỉm cười, chúc Khanh ngủ ngon, Nguyên quả quyết vẫy tay chào, rồi lên xe.

Có những thứ không nhất thiết phải nói ra, mà tự hiểu được vẫn là tốt nhất.


Gần về đến nhà, Nguyên chợt nhận được mấy dòng tin nhắn ngắn ngủn của Minh, “Này, nhân dịp hôm nay em đã hát hay đến mức mê hoặc lòng người, anh có thể cho em làm phiền anh tí tẹo không?”.

Gần 12 giờ, xe Nguyên đậu trước cổng nhà trọ của Minh. Đó là căn nhà trọ điển hình, nhỏ xinh, có một gác xép nhỏ. Bên ngoài, cây hoa giấy nở hoa rất đẹp. Nghe Nguyên gọi điện, Minh vội vã chạy ra. Cô nhóc đã thay quần áo ở nhà, áo pull trắng rộng và quần soóc ngắn, vừa đi tay vừa nhét vội vào túi quần mấy tờ tiền.

Thấy anh, cô cười vui vẻ, trên má còn đọng lại vài giọt nước, chắc vừa rửa mặt.

“Cho em hỏi, anh có hay thức đêm không??? Overnight không có vấn đề chứ ạ???”

Thời nay, người ta nói từ overnight nghe bao giờ cũng cũng có chút gì mờ ám. Còn cô nàng này thì thẳng tuồn tuột một cách vô tư hồn nhien, như kiểu nói chuyện, đây là cái cây, trên cây có rất nhiều lá ấy.

Nguyên hơi nhíu mày, “Thức đêm thì thỉnh thoảng. Nhưng sao phải overnight. Và overnight… với ai???”

Như chẳng nghe thấy Nguyên hỏi gì, cô nàng cứ ngó nghiêng chiếc xe bán tải của anh đầy ưng ý, rồi leo lên xe, xoa xoa tay, gật gù.

“Thế OK rồi, em có thể yên tâm mà bắt cóc anh nguyên đêm.”

Rồi, cô nhóc móc mấy tờ tiền trong túi ra đếm lại. Qua cách lẩm nhẩm của cô, anh đoán trong tay cô là một khoản cũng khá. Nguyên liếc nhìn cô.

“Nói cho anh, giờ ta đi đâu nào!”

Minh chỉ trỏ một hồi, hai người ra đầu đường Trần Phú ngồi uống nước gạo rang. Đã qua nửa đêm, bỗng dưng lại đi lang thang với một cô nhóc mà anh chưa rõ mục đích là gì, Nguyên chợt nhớ tới những bốc đồng thời sinh viên ngây dại. Quay sang Minh đang chú tâm uống nước gạo, anh đưa tay nhéo mũi cô một cái.

“Nói xem nào! Tối này định làm phiền anh cái gì?”

Minh nhăn mũi, giơ tay lên thề, “Yên tâm, mục địch lương thiện dã man luôn. Đi với cô gái tốt như em, xác suất thanh danh anh bị huỷ hoại là cực kỳ thấp!”.

Nguyên phì cười. cô bé chợt nhìn anh tinh quái, “Hi hi, hôm nay về, chị Khanh có tỏ tình với anh không!!!”.

Nguyên trợn mắt, “Tò gì mà tò”.

Minh lộ rõ vẻ cụt hứng.

“Ơ, thế vẫn nhất quyết là không nói à! Vẻ mặt lúc nào cũng có điều ấp ủ của chị ấy làm em phát mệt. Ờ mà thôi, nói việc có liên quan hơn, thế lúc chở chị ấy về, anh thấy chị ấy đỡ ghét em hơn tí nào chưa?”

Nguyên kinh ngạc.

“Ghét??? Khanh đâu có ghét em.”

Minh chúm môi uống nước gạo, xong than phiền, “Không ghét, nhưng mà chẳng ưa, suốt ngày bảo em a ma tơ với thiếu nghiêm túc, thiếu chuyên nghiệp là gì!”.

Nguyên có chút ngạc nhiên. Anh vẫn nghĩ cô nhóc này chẳng chít dể tâm, bụng để ngoài da, hoá ra lại cũng để ý. Anh chợt phì cười khi cô nàng nháy mắt.

“Thấy hôm nay em nịnh thối ổn không??? Hì hì, em sẽ bồi bổ cho chị ấy vài cân đường nữa, để chị ấy không còn sức mà ghét em!”

“Sợ bị ghét à?”

“Không hẳn thế. Nhưng tiêu chí của em là càng nhiều người quý em thì càng tốt. Khi cần sẽ dễ được giúp đỡ. Ví như anh tối nay đây này!”

Nguyên nhướn mày, “Em tưởng anh quý em đấy à?”.

Đầu gối để trần của Minh cụng vào chân anh một cái, “Thôi đi, gớm, anh quý em chêt đi được, chối mà làm gì!”.

Nguyên chưa kịp phản káng, cô nàng đã ngông nghênh hất mặt, “Anh dám ghét cô em gái của mối tình năm năm to nhớn của anh sao?”.

Cái giọng điệu này làm anh sặc nước gạo.

Sau khi trả tiền nước, Minh lôi anh đi chợ hoa đêm. Nheo mắt nhìn khu chợ bắt đầu tấp nập người mua bán, anh quay sang Minh.

“Rốt cuộc đây đã là điểm cuối chưa?”

Minh nhe răng, lắc đầu.

“Nước gạo rang với chợ hoa chỉ là thời gian câu giờ. Đến ba giờ sáng mới là thời điểm hành động.”

“Không phải em xúi anh đi cướp cái gì ở đâu đấy chứ?”, Nguyên trêu chọc.

“Nếu cần phải cướp, em sẽ chẳng nhờ anh. Anh không có tiềm năng đi cướp. Anh chỉ có tiềm năng bị cướp thôi.”

“Chỉ có mạnh miệng. Miệng em có kịp lên da non không hả?”

Hai người loanh quanh trong chợ hoa, cuối cùng, Minh chọn ua một bó baby trắng. Thấy anh móc ví, cô lắc đầu, tự mặc cả và trả tiền. Nhìn cô hớn hở cầm bó hoa trắng đi về phía xe, áo pull rộng cổ, để lộ một mảng vai mảnh khảnh cùng dây áo lót trắng mỏng, đột nhiên Nguyên thấy vành tai mình nóng ran. Anh bước chậm hơn, ngồi vào ghế lái, nhíu mày.

“Giờ đi đâu?”

Minh rút điện thoại ra nhìn giờ, rồi quay sang nhìn anh, cười nịnh nọt.

“Ra chờ đầu mối.”

“Làm gì?”

“Mua bí với em!”

Mua bí??? Bí??? Là quả bí???

Không lẽ cô nhóc này thích ăn bí đến mức nửa đêm chạy ra chờ đầu mối để mà mua vài tạ bí về trữ ăn dần???

Vẻ mặt kinh ngạc tột độ của anh làm Minh phì cười, cô nhóc thủng thẳng.

“Yên tâm, em không cuồng ăn bí đến thế đâu.”

Cô nàng như thể đi guốc trong bụng anh vậy. Sau đó, Minh mới dần dà giải thích. Cô cùng nhóm bạn có tổ chức đêm nhạc thiện nguyện được hơn ba mươi triệu. Họ dùng số tiền đó để mua gạo,
<<1...343536


Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây