Mím môi, Hiên cất lời:
“ Ừm. Vậy là quá tốt rồi. Vì lẽ ra với tội của anh ấy phải chịu 15 đến 20 năm tù. Đúng là bố có bàn tay phép thuật có thể biến đen thành trắng. Chị thật sự rất khâm phục ông.”
“ Chị dâu. Cả nhà em đều có lỗi với chị. Thay mặt cả nhà, em muốn xin chị thứ lỗi…!”
Hiên chưa kịp nói tiếp thì tiếng chuông điện thoại kêu. Giọng nói của một người xa lạ vang lại bên tai cô. Đôi bàn tay đang giữ máy của cô run run khi nghe xong tin mình vừa nhận được. Thấy ớn lạnh, cảm giác sợ hãi bủa vây lấy cô. Gục xuống sofa, bàn tay yếu ớt bám vào thành ghế. Hải Lâm thấy Gia Hiên như vậy không ngừng lo sợ. Cậu lại gần đỡ cô nhưng Gia Hiên đã đưa tay ra cản. Giọng cô yếu ớt:
“ Chị không sao. Không sao cả. Một người bạn của chị vừa phải cấp cứu. Xin lỗi em, lúc khác chị em mình nói chuyện sau được không?”
Hải Lâm cất giọng đầy lo lắng:
“ Chị dâu. Chị không sao thật chứ? Nhìn chị, em lo lắm.”
Gia Hiên gượng dậy, cô cố gắng trấn tĩnh mình và bước về phòng ngủ lục tìm toàn bộ thẻ rút tiền. Mang theo túi xách, bước chân vội vã rời khỏi căn hộ, đưa bàn tay bé nhỏ vẫy taxi và cô rời khỏi trong ánh mắt chứa đầy quan tâm, lo lắng của Lâm vẫn còn đứng đó!
Chương 14: Xin anh đừng….rời khỏi cuộc đời em!
Trong giá lạnh của trời đông, chiếc taxi lao đi vội vã. Hiên sải bước trong hành lang ngả màu của viện Việt Đức. Tiếng bánh xe lăn rít lên trên nền gạch hoa khô khốc. Cô tìm đến đúng phòng cấp cứu, thở dốc, cánh tay cô bám vào một nữ y tá đang ở gần đó. Lấy lại hơi, cô khó khăn nói:
“ Chị ơi, có một người đàn ông tầm 28, 29 tuổi. Rất trẻ bị tai nạn được cấp cứu ở đây gần 30 phút trước. Xin hỏi anh ấy có sao không ạ?”
Lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang níu tay mình, cô y tá còn khá trẻ hếch cằm vào bên trong và lạnh lùng nói với Hiên:
“ Anh ấy chết rồi. Chị vào đi rồi lát nhớ ra làm thủ tục.”
Hiên sững sờ bước vào bên trong phòng cấp cứu. Cô vẫn không thể tin nổi những gì cô y tá vừa nói… Như một người mất hồn, cô câm lặng nhìn người đang nằm bất động được phủ kín chiếc khăn trắng của viện. Đôi chân cô khuỵu xuống, Gia Hiên bám vào thành giường, lạnh cóng. Nước mắt rơi tự lúc nào không hay. Tiếng khóc từ những phòng khác vọng lại khiến cô không kìm được lòng mình… Hơi thở mỏng manh, cô chỉ biết nói những câu vô nghĩa. Trong ánh nhìn mù mịt, cô thấy lòng mình quặn thắt lại.
“ Tại sao? Tại sao lại là anh?”
Cắn chặt đôi môi khô, khuôn mặt cô tái đi nhợt nhạt, cô nhớ đến những khoảnh khắc anh vẫn thường cười với cô, nhớ đến những câu nói đùa của anh đã thổi vào cuộc sống của cô một hơi thở khác…Cô nhớ đến lần cuối cùng gặp anh đã là…ngày hôm qua! Tại sao lại là anh ấy? Người ta vẫn thường lìa xa cuộc đời này khi không còn gì nuối tiếc nhưng anh ấy….anh ấy còn quá trẻ. Anh ấy có một tương lai và những hoài bão. Anh ấy còn cả một chặng đường dài đang chờ đợi. Tại sao lại cướp đi cuộc sống của anh ấy mà không phải một kẻ xấu xa nào đó? Tại sao những người tốt đều phải sống với những bất hạnh không tên?
“ Thái Văn….Anh có nghe thấy……..em gọi anh không? Anh có biết em rất buồn không? Anh đi rồi, mỗi lần em say rượu biết dựa vào ai? Em biết đưa chân về đâu để tìm khoảng trời màu xanh giữa mùa đông Hà Nội? Em rất muốn được nghe anh nói. Một câu thôi, một câu thôi cũng được…Sao anh lại bỏ em đi mà không gửi lại một lời chào? Dù em chẳng là ai trong cuộc sống của anh, chỉ là một người ở căn hộ đối diện nhưng anh đi rồi hàng ngày em biết cười với ai? Em biết tìm ai để cúi đầu chào hỏi?”
Thái Văn đứng dựa vào cửa phòng bệnh, trong khuôn mặt vẫn còn tái nhợt, anh gọi cô:
“ Hiên ơi…”
Gia Hiên ngẩng đầu đưa ánh mắt về nơi vừa phát ra tiếng gọi, cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào anh.
“ Sao lại thế…?”
“ Em còn định ngồi đấy đến bao giờ nữa hả? Hay là cùng người nhà người ta làm lễ truy điệu luôn?”
Cô đứng dậy đi về phía anh, cố lấy lại bình tĩnh nhưng cô vẫn chưa thôi ngạc nhiên:
“ Em tưởng….anh đã chết!”
Đưa cánh tay phải bị bó bột về phía cô, anh nhăn mặt lại:
“ Thế này còn khổ hơn là chết này! Anh chị anh đều về dưới quê nên anh nhờ người ta gọi cho em. Nếu biết em thương tâm như vậy anh đã chẳng dám phiền rồi.”
Nói rồi những ngón tay trái lành lặn của anh đưa lên lau những giọt nước mắt còn đọng lại trong khoé mắt cô. Gia Hiên mím môi cười, cô đi theo anh và lên tiếng:
“ Vậy anh làm sao lại ra thế này? Anh còn bị thương ở đâu nữa không? Sao lại là người khác gọi cho em?”
Sải bước chân ra trước cửa viện, anh vừa đi vừa nói:
“ Em không thấy thế này đã là quá thê thảm với anh rồi hả? Với cái khuôn mặt này thì làm sao anh còn có thể lừa được con gái nhà lành? Tay phải anh bị hỏng thì sao có thể làm được việc gì nữa? Còn nữa….ôi. Đau lòng quá! Vợ anh còn bị đưa vào xưởng bảo dưỡng lại.”
Hiên khúc khích cười:
“ Anh có biết là em vội tới mức chỉ nhớ được duy nhất một việc phải mang thật nhiều tiền theo vì nhỡ may cần phải hối lộ bác sĩ. Lúc đến thấy người ta bảo “đã chết”. Em cảm thấy….nếu thiếu anh chắc em sẽ sống rất rất khổ sở và khó khăn. Đang tính đi luôn theo anh…”
Quay sang nhìn cô vẫn đang luyên thuyên, Văn thở dài:
“ Em không cần sống khổ sở và khó khăn thế đâu. Anh sẵn lòng để lại di chúc nếu chết mở rộng phần mộ cho em vào ở ké. Kiếp này làm hàng xóm vậy thì kiếp sau xin được ở chung một nhà để sớm tối có nhau. Chứ sống mà thấy khổ quá sống làm quái gì.”
......
Bác sĩ nói tay của Văn ít nhất hai tháng nữa mới được tháo bột. Anh vẫn nhớ lúc há miệng ra hỏi lại bác sĩ:
“ Hai tháng thì tôi sinh hoạt bằng niềm tin à? Thế thì chặt quách đi còn nhẹ nợ hơn.”
“ Người ta còn thiếu một số thứ mà vẫn không chết được. Cậu chỉ cố định 1 cánh tay trong hai tháng mà đã phát điên lên thế chắc sống trong thời chiến tranh không ai dám đưa cậu vào bộ đội. Đấy là xương bả vai không hề bị ảnh hưởng nên cậu vẫn thoải mái chán.”
Anh biết có nói gì cũng là phí lời. Giờ đây sống với anh không khác nào địa ngục. Chỉ nghĩ đến việc tắm gội, mặc quần áo hàng ngày. Lại còn công việc của anh trong hai tháng tới? Ôi thôi…!
Gia Hiên vừa về cô đã vội vào bếp nấu ăn, trên đường về Văn có nói anh phanh gấp tránh một chiếc xe máy ngoài ngoại thành nên mới bị thương. Tuy anh không bị thương nặng nhưng mặt anh bị xây xát. Tay thì bị chệch xương phải cố định một chỗ. Nghĩ đến bộ dạng nhăn nhó của anh khiến cô mỉm cười ngây ngốc.
Ngâm người trong nước ấm khiến Văn thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Cẩn thận tránh nước dính vào bên cánh tay, anh vật lộn một hồi với đống quần áo. Lúc này anh thật sự ước ao mình có thể sống như người nguyên thuỷ…Tiếng chuông cửa không ngừng reo. Khoác hờ chiếc sơ mi lên người, bước ra mở cửa.
Đập vào mắt Hiên là ngực Văn vẫn để trần. Cô xấu hổ cúi đầu, lí nhí nói:
“ Anh muốn ăn cơm bên nhà em hay là muốn em mang sang cho anh?”
“ Này. Em chưa nhìn thấy đàn ông để trần bao giờ à mà phải cúi đầu xấu hổ? Mặt em sắp chuyển thành mông khỉ được rồi đấy.”
Hiên nghe anh nói vậy hết luôn lúng túng, có phần dỗi hờn cô đá mạnh vào chân anh rồi lừ mắt với anh:
“ Vậy thì anh tự đi mà lo liệu nhá! Em mặc kệ.”
Cô chưa kịp quay lưng bước đi đã bị anh kéo tay lại:
“ Em có thể thương xót cho anh được không? Anh thật sự đáng thương mà. Em cứ coi anh như không khí cũng được.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: