“ Chú chơi bời cả đêm qua rồi sáng sớm gọi vợ chồng tôi đến chịu hậu quả là sao?”
Tiểu Nguyễn véo tay chồng:
“ Giờ không phải là lúc trách chú ấy. Anh giúp em thay quần áo cho chú ấy đi. Em sợ nhất là vết thương ở tay chú ấy đang trong quá trình hồi phục bị dính nước dễ nhiễm trùng lắm. Chú ấy lại đang sốt, sức đề kháng sẽ rất yếu.”
Hoàng đành gọi điện xin nghỉ buổi sáng. Văn yếu ớt cười khẩy rồi nhìn Hoàng:
“ Thật hiếm khi được anh trai quan tâm. Chẳng biết là phúc hay hoạ.”
“ Câm miệng đi!”
“ Em làm mất buổi sáng ngọt ngào của anh nên anh cáu với em đấy à? Anh em với nhau mà sao nỡ lòng nào?”
Hoàng đá mạnh vào chân Văn một cái rồi lột áo hộ em. Anh không nói gì chỉ là động tác thô bạo khiến Văn thỉnh thoảng khẽ á lên. Tiểu Nguyễn sau khi dặn chồng xong liền chạy xe tới viện lấy thuốc. Khi cô trở về chồng cô đang ninh nồi cháo trong bếp. Cười với anh đầy âu yếm rồi cô trở vào phòng ngủ kiểm tra cho em chồng. Nhiệt độ của Văn vẫn rất cao, Tiểu Nguyễn khẽ lắc đầu rồi lấy đồ trong túi ra. Dùng qua một chút cháo trắng khiến Văn bắt đầu có tí tỉnh táo hơn. Khuôn mặt anh thôi bớt nhợt nhạt. Nhưng chiếc ống truyền trên tay khiến anh khó chịu, Muốn dứt ra mà không dám. Đợi cho đến khi truyền xong nước biển, Tiểu Nguyễn đo lại nhiệt độ một lần nữa. Cô mỉm cười:
“ Chắc là mấy ngày tới chú sẽ khó chịu. Nhưng nhớ uống thuốc đúng giờ và ăn uống đều đặn sẽ nhanh khỏi thôi.”
Buổi chiều Hoàng hôn tạm biệt vợi rồi rời nhà em trai tới cơn quan. Tiểu Nguyễn tranh thủ đi siêu thị mua ít đồ và hoa quả chất đầy tủ lạnh cho Văn. Cô nhớ phải đi đón con và tạt qua viện, thấy Văn đang ngủ say nên cô không nỡ gọi cậu ấy dậy. May sao vừa bước ra khỏi cửa thì Hiên cũng vừa tan sở về. Tiểu Nguyễn nhìn Hiên dịu dàng và nói:
“ May quá. Gặp em ở đây, giờ chị phải đến viện mà chú Văn đang bị ốm. Chị đã truyền nước cho chú ấy nhưng chắc trong người vẫn còn mệt với ảnh hưởng của thuốc nên còn lâu mới tỉnh. Thỉnh thoảng em có thể đảo qua kiểm tra nhiệt độ của chú ấy giúp chị được chứ?”
Hiên ngạc nhiên, ánh mắt cô thoáng buồn, cô nhìn Tiểu Nguyễn dò hỏi:
“ Anh ấy bị sao vậy chị? Tối qua em thấy anh ấy vẫn còn rất khoẻ.”
“ Ừ. Chú ấy không tiện nói nên chị cũng chẳng hỏi. Sáng sớm đến thì thấy chú ấy đang bị đau dạ dày và mất sức, lại sốt cao nữa. Hình như chú ấy dầm mưa cả đêm, quần áo toàn bùn đất rồi mùi rượu nữa.”
Hiên cúi đầu khẽ nói với Tiểu Nguyễn:
“ Vậy chị cứ yên tâm về đi. Có gì em sẽ gọi cho chị.”
Tiểu Nguyễn nắm tay cô và mừng rỡ:
“ Vậy tốt quá. Em dặn chú ấy nhớ uống thuốc và ăn những đồ ăn nhạt hộ chị. Sáng mai chị sẽ qua kiểm tra sau! Đang thời kỳ cuối năm, cả hai anh chị đều bận quá. Thôi, chị về đón cháu đã nhá!”
Nói rồi cô chào Hiên và rời đi. Hà Nội vẫn như ngày hôm qua chỉ là có những người sẽ phải đổi khác…!
Chương 23: Vết thương cũ chỉ như gia vị trong bữa ăn chính, đau một lần rồi từ từ sẽ quên.
Gia Hiên hiểu sự im lặng chỉ có tính tương đối, vận động mới là tiếp nối, cái gì rồi cũng sẽ biến đổi. Sau những gì anh nói tối qua thì có lẽ cô không thể trốn chạy trong lúc này vì cô nhận ra….bản thân hình như cũng thích thích anh. Nhưng nghĩ về mình và những nỗi đau đã từng hiện hữu cô không sao thuyết phục được chính mình gật đầu trước anh. Đó là những gì cô nghĩ cả đêm qua, còn lúc này cô thật sự lo cho người đàn ông ấy.
Trở về nhà thay đồ rồi cô bắt tay vào hầm cháo cho Văn. Cô còn kỳ công làm thêm salad hoa quả để anh dùng kèm đỡ ngán. Cô biết anh rất lười ăn rau, mấy lần đi ăn cùng anh cô chỉ thấy anh động đũa đến thịt. Nhưng lúc này người bệnh không nên ăn thịt quá nhiều, chỉ nên dùng đồ ăn ít dầu mỡ….Cánh cửa căn hộ của anh chỉ được khép lại chứ không hề khoá, cô mang theo đồ ăn đặt lên bàn. Xắn tay quét dọn rồi lại cho quần áo bẩn vào máy giặt. Vận động một hồi khiến Hiên thấy nóng lên. Thái Văn nghe loáng thoáng thấy âm thanh ngoài phòng khách nhưng bản thân anh quá mệt, phần do thiếu ngủ lại bị thuốc ngấm nên anh chỉ biết khép chặt mắt lại rồi tiếp tục thiếp đi. Hẳn là Tiểu Nguyễn vẫn ở đây nên anh chẳng quan tâm gì nhiều!
Có lẽ Văn vẫn ngủ rất say, Gia Hiên nhẹ chân bước vào. Đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng ngủ của anh. Toàn bộ đồ đạc trong phòng từ ga trải giường tới chăm mềm, màu sơn..toàn bộ đều là màu tím. Trong gam màu tối ấy cô thấy Văn đang nằm ngủ rất yếu ớt. Đưa tay khẽ chạm nhẹ vào trán anh, cô hơi giật mình. Cầm nhiệt độ kiểm tra rồi Gia Hiên đứng dậy đi dấp khăn và cẩn thận đắp cho anh. Cô ngồi ngây ngốc nhìn anh ngủ, khi anh ngủ lông mi dài nhắm lại, môi hơi vểnh, lông mày khẽ nhăn, đầu lệch sang một bên hệt như một đứa trẻ. Dáng vẻ này so với con người thường ngày thật vô cùng khác biệt. Hình ảnh này làm Gia Hiên có chút mê mẩn, một cảm giác mềm mại xen lẫn tình cảm từ từ lan chảy trong lòng. Lúc ngủ mà anh vẫn không hề thoải mái, cánh tay bị bó bột có vẻ rất khó chịu, anh đè lên ngực. Cô nghe nói những người khi ngủ đặt tay lên ngực sẽ rất dễ khiến tim bị ảnh hưởng và dễ rơi vào những giấc mơ hỗn loạn. Gia Hiên khéo léo nhấc tay của anh ra và cẩn thận đặt xuống. Vô tình những ngón tay của cô và anh chạm nhau.
Cô chỉ biết ngồi nhìn anh như vậy, bàn tay cô vô thức chạm nhẹ nhàng lên khuôn mặt anh. Có chút run run nhưng cô không thể bảo mình dừng lại được. Xót xa! Cô cảm thấy nếu không phải vì mình chắc chắn đêm qua anh đã không uống rượu và dầm mưa như thế. Chỉ qua một đêm mà anh đã gầy đi trông thấy, gân xanh nổi lên quanh viền mắt. Cô không hiểu nổi mình muốn gì, nhưng giờ phút này cô cũng chẳng còn tâm trí để muốn tìn hiểu căn nguyên của mọi việc. Thái Văn biết có người ở cạnh từ lúc cánh tay anh bị đặt xuống nhưng anh lười khác không muốn mở mắt ra. Chỉ cho đến khi bàn tay mềm và mang theo hơi lạnh chạm nhẹ vào khuôn mặt vẫn nóng của anh thì anh biết người đó không phải là bà chị dâu. Vì Tiểu Nguyễn sẽ không bao giờ chơi những trò hù doạ người ta như vậy! Anh vừa muốn mở mắt ra để nhìn cô nhưng lại sợ đánh mất giây phút khó khăn mới có được. Sau vài giây lưỡng lự, Văn quyết định thu vào tầm mắt khuôn mặt thanh tú của người con gái ngồi cạnh. Gia Hiên bị giật mình. Cô rụt vội bàn tay về và gượng gạo:
“ Em muốn xem….anh còn sốt không. Để em đi hâm lại cháo cho anh!”
Cô chưa kịp bước đi thì bị bàn tay của anh kéo lại, do bước chân đang đứng dậy chưa vững nên cả người cô bị ngã xuống chiếc giường tím sậm. Thái Văn gượng gạo ngồi dậy ôm cô vào lòng rồi trầm giọng:
“ Đừng đi, ở lại với anh một lúc thôi, được không?”
Giọng nói của anh trầm ấm, nhẹ nhàng. Gia Hiên cựa mình muốn thoát ra mà không đủ sức hoặc chính bản thân cô hoàn toàn không hề có ý nghĩ muốn kháng cự lại anh. Bàn tay chống lên ngực anh để tạo một khoảng cách nhưng vô tình cô càng bị anh xiết chặt. Người này rõ đang ốm nhưng chỉ bằng một tay thôi anh đã cố định cô ở trong lòng. Trong hơi thở đầy mệt nhọc, anh khẽ thì thầm bên tai cô:
“ Vì sao không cho anh được theo đuổi em? Vì sao lại từ chối tình cảm của anh?”
Cô không biết nói gì, chỉ biết nín lặng. Anh thả lỏng cô ra, bàn tay anh mang theo hơi ấm mơn man gò má hồng của cô. Cô không đủ dũng cảm để nhìn anh, đôi mi dày khẽ rủ xuống. Thái Văn nghiêng đầu và tiến lại gần khuôn mặt của cô, bàn tay anh xiết chặt eo cô không để Hiên có cơ hội từ chối. Dùng nụ hôn phủ lên môi cô. Gia Hiên lùi theo phản xạ n
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: