“Đóa à, gọi công an đi!” Gia Ưu lớn tiếng gọi.
Đóa thần người ra nhìn, lúc này mới hoàn hồn móc điện thoại bấm 110. Gã béo thấy tình hình không ổn liền nói: “Khoan đã, đừng gọi công an nữa. Có gì chúng ta thỏa thuận với nhau”.
Gia Ưu ừm một tiếng rồi nói: “Chả có gì thỏa thuận cả”.
Gã béo tím mặt nói: “Lũ chó này tao sẽ trả lại với điều kiện bảo thằng kia trả tao 10.000 là xong”.
“Được thôi, giờ ngươi lái xe về Trung tâm, về đến nơi bọn tao sẽ trả tiền”.
Gã béo đứng yên nhìn chằm chằm vào chiếc máy ảnh trong tay Áo.
Gia Ưu cười cười: “Yên tâm đi, không ai thích rắc rối cả. Bọn tao không phải là cảnh sát giao thông đâu mà lo”.
Hai tên buôn chó lặng lẽ lên buồng lái rồi lái xe về Trung tâm hỗ trợ. Gia Ưu ghé qua một ngân hàng gần đó rút 10.000 đồng để tống cổ chúng đi.
Cô Lưu than thở suốt: “Cũng tại tôi cả, tôi dạy con không nghiêm. Giờ nó cầm tiền bỏ đi rồi, số tiền ấy tôi chưa có ngay được. Làm sao bây giờ?”.
“Không sao đâu cô. Số tiền này coi như tôi quyên góp”. Gia Ưu an ủi và nói thêm: “Nhưng việc này không nên tái diễn lần nữa. Không phải lần nào cũng gặp may như thế này đâu ạ”.
“Ừ, cô biết. Cô nhất định sẽ dạy dỗ cái thằng con trời đánh ấy”.
Đóa tiễn Gia Ưu và Đàm Áo ra khỏi cửa. Đàm Áo im lặng suốt, còn Tiểu Đóa nhìn nhìn Gia Ưu định nói rồi lại thôi.
Gia Ưu móc điện thoại ra bấm số. Hai người chăm chú lắng nghe cô nói chuyện.
“A lô, có phải đội cảnh sát giao thông 3 không? Tôi phát hiện một chiếc xe hàng thay đổi kích cỡ trái với quy định, biển số xe là… các anh ghi lại đi ạ… phải đấy ạ…”.
Nói xong cô gác điện thoại lại, quay ra thấy hai người đang ngẩn ngơ nhìn mình cười cười: “Hắn sửa quá quy định nên nguy hiểm lắm. Tớ làm thế cũng là nghĩ cho sự an toàn tính mạng của mọi người”.
Gia Ưu về đến nhà đã hơn 8 giờ tối.
Đến cửa cô gặp ngay chị giúp việc mới. Đây là một phụ nữ trung niên, thân hình hơi đẫy đà, mặc chiếc áo phông màu xanh, quần bò xanh thẫm, tươi tắn và hiền lành.
Nhìn thấy cô nhanh nhảu chào ngay: “Chào em, chị đang định đi về. Chị nói với chồng em rồi, khoảng 6 giờ chiều mai chị đến. Ở ngoài em xinh hơn trong ảnh nhiều lắm”.
Gia Ưu cảm ơn rồi hàn huyên vài ba câu, nhìn theo bóng chị giúp việc đi đến thang máy mới bước vào nhà.
Thiếu Hàng đang ngồi đọc báo trên ghế sô pha, hai chú cún đang chơi quẩn quanh bên chân anh. Một con hì hụi leo lên chân, một con tìm cách trượt xuống dưới.
Gia Ưu thấy hay hay, tiến đến ghế sô pha nhìn. Mãi đến khi anh gõ gõ vào đầu cô thì cô mới dựa vào lưng anh than vãn: “Hôm nay mệt quá anh ạ, cũng may là được việc!”.
Sau đó cô kể lại chuyện đuổi theo xe bán chó lúc ban ngày.
“Em làm được đấy, đúng là nữ anh hùng!” Quan Thiếu Hàng quay đầu lại nâng khuôn mặt cô lên hôn ngấu nghiến.
Cô giật mình vì nụ hôm say đắm bất ngờ của anh. Cô ỡm ờ đón nhận, mãi sau mới nhiệt tình hưởng ứng. Cô thở phì phò: “Anh không sao chứ? Em bẩn thế này mà anh cũng hôn được à?”.
Thiếu Hàng cười khì: “Miệng đâu có bẩn”.
Cô thè lưỡi ra liếm môi: “Em vừa ăn chè xong, anh thấy còn vị ngọt không?”.
“Chưa thấy gì cả. Anh phải thử lần nữa mới biết”. Nói xong anh sán lại, làm Gia Ưu sợ phát khiếp chạy xa vài mét.
“Ối trời, đúng là anh chẳng biết bẩn là gì! Để em đi tắm đã”.
Nhìn theo anh đi vào phòng ngủ anh không cười nữa mà khuôn mặt lại trầm ngâm suy nghĩ.
“Rầm” một tiếng, chú cún đang cố leo lên trên rơi xuống thảm, đau quá kêu ăng ẳng. Anh khom người bế nó lên nói: “Đồ ngốc, đã thế còn cố làm gì”.
Chú cún chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn, không hiểu anh đang nói gì.
Tắm táp xong xuôi, Gia Ưu thấy cơ thể khoan khoái lắm. Cô mặc váy ngủ đi đến bên bàn trang điểm bôi nước hoa hồng. Khi ấy Thiếu Hàng bước vào, tay anh vẫn cầm tờ báo lúc nãy, thờ ơ ngồi trên giường đọc báo.
Gia Ưu vừa thoa kem vừa lén nhìn anh qua gương. Cô thấy tối nay anh có điều gì là lạ.
“Anh có chuyện gì muốn nói với em à?” Cô thăm dò.
Thiếu Hàng ngẩng đầu nhìn cô: “Làm gì có”.
Gia Ưu mím chặt môi rồi hỏi: “Không có thật á?”.
Anh không trả lời, giở báo sột soạt. Mãi đến lúc cô nản lòng rồi mới thấy anh nói: “Anh thấy hình như em khác trước”.
Cô giật mình đánh thót, cười mỉa: “Khác gì hả anh? Vẫn là hai con mắt, một cái mũi và một cái miệng đấy thôi”.
“Đi săn tin có thích không em?” Anh không buồn vặn lại câu trả lời cứng nhắc của cô, ánh mắt vẫn dừng ở tờ báo.
“Vui ạ”. Cô nói thật lòng, “Ngày nào cũng thấy hay hay”.
“Thế thì tốt rồi”. Cuối cùng anh cũng ngước mắt lên nhìn cô.
Cô nhìn anh qua gương, ánh đèn vàng vàng trên tường hắt xuống, đôi mắt của anh sâu thăm thẳm đang ánh lên những điều muốn nói, trông thật mê hoặc lòng người.
“Phải rồi, tháng sau Đài em tổ chức đi du lịch một tuần. Có mấy địa điểm để lựa chọn, được mang người nhà đi cùng”. Cô nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Ừ, định cho anh đi cùng à?”.
“Thì cho anh được công khai còn gì nữa. Không phải anh thường ca cẩm bắt anh làm người đàn ông đứng sau còn gì”. Gia Ưu cười lấy lòng: “Anh có đi không?”.
Thiếu Hàng thờ ơ: “Đến lúc ấy tính sau, làm sao biết được có rảnh hay không”.
Cô tức sôi sùng sục, chẳng thèm nói, leo lên giường quỳ gối đè anh xuống giường.
Anh buồn cười quá nói: “Nữ hiệp à, nàng muốn làm gì thế?”.
Gia Ưu nghiến răng nói: “Phạt đúng mười loại cực hình”.
Thiếu Hàng cười cười nằm ngửa ra nói: “Dùng loại nào trước đấy?”.
Cô hết cách, tức giận cúi xuống cắn một cái thật đau vào xương quai xanh của anh. Anh cười hì, vòng tay ôm ghì lấy cô như một đứa trẻ con: “Này này, có phải cún con đang thi hành cực hình không nhỉ?”.
“Anh mới là cún í! Không đi thì thôi nhé… bỏ em ra… định làm em chết ngạt à…”.
Đang đùa nhau bỗng điện thoại ở đầu giường kêu vang, cô gắng với tay ra nhận điện thoại. Là Đàm Áo gọi.
“Đàm Áo à, anh gọi có việc gì thế?” Cô hỏi thẳng luôn.
“… Cô về rồi à?” Người ở đầu dây bên kia lưỡng lự nói, vui hẳn khi nghe được giọng cô, anh định nói gì nhưng lại thôi.
“Ừ tôi về rồi. Giờ mấy giờ rồi mà không về?” Cô liếc nhìn đồng hồ: “Có phải có việc gì à? Anh đợi tôi một chút!” Cô giãy ra khỏi vòng tay của Thiếu Hàng thì nghe đầu dây bên kia kêu ù ù. Đàm Áo đã gác điện thoại.
Cô sững người lẩm bẩm: “Sao thế nhỉ?”.
Chưa kịp định thần thì Thiếu Hàng đã giơ tay cướp mất điện thoại. Anh tắt máy vứt ra xa.
“Em đang định gọi điện…” Nói rồi cô định nhoài người ra nhặt thì bị cánh tay rắn chắc ngăn lại, không để cho cô nói kéo tuột luôn vào trong chăn.
Cả chiếc chăn đổ ập xuống người cô, mắt tối sầm, hay đôi môi mềm mại gắn chặt vào nhau. Toàn thân cô mềm nhũn, chẳng còn quan tâm điện thoại hay việc công gì nữa.
Mặc kệ anh ta! Chuyện vợ chồng mình là hơn hết.
Ngày hôm sau, đang ở văn phòng cô nhận được điện thoại của Đóa. Nghĩ đến mấy bữa trước Đóa kể hôm nay tham gia quay hình ở Đài, cứ nghĩ cô ấy lo lắng nên cổ vũ vài câu.
Đóa cười nói: “Sợ thì tớ không sợ, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi mà. Mục đích chính của tớ là quyên góp tiền cho Trung tâm hoạt động”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: