XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khi Trời Gặp Đất


“Cô làm khá đấy, rất xúc động. Tại sao cô lại nghĩ ra làm phim hoạt hình kiểu này nhỉ?”. Đàm Áo ấn nút xem lại từ đâu.

Cô cười cười: “Là ý kiến của Thiếu Hàng đấy. Anh ấy nói cư dân mạng chủ yếu là thanh niên, đoạn phim nên nhẹ nhàng sẽ nhiều người xem và như vậy sẽ thành công”.

Đàm Áo như nhớ đến việc gì vui vẻ, cười ha hả và nói: “Trước kia cậu ấy rất thích vẽ những loại này. Có lần tôi vô tình làm rơi cuốn tập vẽ cậu ấy định tặng cô xuống hồ nước, suýt nữa bị no đòn đấy”.

Gia Ưu nhướn mày hỏi: “Có chuyện ấy sao?”.

“Lại không nữa! Chắc cô không biết cậu ấy bủn xỉn thế nào đâu nhỉ?” Đàm Áo vui mừng khôn xiết khi nghĩ đến những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường. “Tôi còn nhớ, ngày hôm ấy mấy học sinh nam chúng tôi ra sân đá bóng, có một người bị đau bụng nên chạy biến đi. Vừa hay thấy Thiếu Hàng đi ở cung Thiếu nhi ra nên tóm ngay thế chân. Nhưng cũng chỉ đá được nửa trận thầy giáo lại gọi cậu ấy đi mất, quên cả cầm cặp, nhờ tôi bảo Gia Ưu mang về. Tiếc là hôm ấy Gia Ưu không đi học nên tôi phải cầm cho cậu ấy. Định bụng cầm vào lớp học, nhưng đi ngang qua hồ bị mấy cậu bạn xô rơi cả cặp xuống hồ”.

Nói đến đây lại cười ha hả: “Tôi và mấy cậu bạn phải lội xuống hồ mò mẫm, vác được cặp lên phải mở ra cho các thứ ra phơi khô. Trời ạ, những bài kiểm tra toán, vật lý toàn được điểm 10, làm chúng tôi ghen tị chết đi được. Đứa nào đứa đấy luôn miệng nói Thiếu Hàng không phải là người trần mắt thịt…”.

Gia Ưu cũng cười hùa theo: “Rồi các anh thấy sổ ghi chép của anh ấy đúng không?”.

“Phải đấy… lại lạc đề rồi… cuốn sổ ấy hình như sau này ngại nên cậu ấy không đưa cho cô đúng không? Ngâm nước nát bét rồi còn gì, dày lắm, chẳng biết là vẽ bao lâu rồi”.

Gia Ưu hào hứng hỏi: “Vẽ gì ấy nhỉ?”.

“Tôi không xem kỹ lắm, hình như là một câu chuyện gì gì đó, hình như là thiên sứ và ác quỷ à?. Buồn cười chết đi được. Không ngờ cậu ấy lại nghĩ ra chiêu này để theo đuổi cô”.

“Thiên sứ? Ác quỷ?” Gia Ưu ngẫm nghĩ: “Là gì nhỉ?”.

“Tôi cũng không biết”. Đàm Áo cười đủ rồi, quay sang cầm chai nước mở nắp tu ừng ực.

Tiếng chuông điện thoại đổ dồn không biết ở chỗ nào. Đàm Áo nhìn quanh quẩn, quay đầu thấy Gia Ưu đang ngẩn ngơ, vội nhắc nhở: “Này, hình như chuông điện thoại của cô đấy”.

Gia Ưu trấn tĩnh lại, vội nhấc chiếc túi ở trong góc nhà mở ra: “A lô, Đóa à?”.

“Ưu ơi, làm thế nào bây giờ, chó mèo ở Trung tâm hỗ trợ đang bị đưa đi rồi!”.

“Sao?” cô hỏi theo bản năng.

Đóa lo lắng như sắp bật khóc: “Con trai cô Giám đốc Trung tâm bán hết chó mèo cho chủ buôn rồi. Sáng tớ đi sớm, giờ quay lại không thấy con nào cả. Chúng bị chở đi rồi, tớ đang đuổi theo xe đây này”.

“Ở phố nào hả? Tớ sẽ qua ngay”. Gia Ưu vội đứng dậy lao ra ngoài và ra hiệu cho Đàm Áo đi theo mình.

“Đường Giang Tân, cách trạm xăng mấy kilômét”.

Xe lao trên đường như chớp.

Đàm Áo ngồi ghế bên cạnh hai tay nắm chặt vào tay vịn, tim đập thình thịch. Đầu anh căng lên như dây đàn, nhưng cũng thấy phiêu phiêu. Đã lâu lắm rồi anh không trải qua những giây phút hưng phấn xen lẫn lo sợ như thế này.

Trước kia mỗi khi đi tác nghiệp, anh luôn làm tài xế. Nhưng lần này Gia Ưu chủ động không lấy xe của Đài, mà lái xe riêng của cô. Anh không rõ chuyện gì xảy ra, vội vội vàng vàng ngồi vào ghế bên.

Mới đầu xe còn chạy trong ngõ phố chật hẹp nên không có cảm giác gì, nhưng ra đường cao tốc mắt anh cứ tròn xoe kinh ngạc. Phong cảnh bên đường lướt qua vùn vụt, gió thổi rin rít bên tai nhắc nhở anh: Trời, tốc độ xe!

Trời ạ, phải có can đảm kinh người và tự tin đến mấy mới dám lái xe với tốc độ này chứ.

Bất giác anh quay đầu nhìn người bên cạnh. Ở góc này chỉ nhìn được khuôn mặt nghiêng nghiêng, đôi môi mím chặt… tất cả toát lên sự kiên nghị, chăm chú. Cặp lông mày thanh tú không hề nheo lại, không chút gì lo lắng, đôi tay thon dài nắm chắc lấy vô lăng rất thành thạo.

“Trì Gia Hảo” lúc này hoàn toàn khác với ngày thường.

Đàm Áo ngẩn người ra và thấy sao có gì quen thuộc thế?

Cô ấy rất giống một hình bóng ấy trong ký ức của anh. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hơn nửa tiếng sau cô gặp Đóa ở trên đoạn đường Giang Tân. Đóa đang đứng ngay sau chiếc xe tải bên lề đường, mắt trừng lên như đang lớn tiếng tranh cãi gì đó kịch liệt với chủ xe. Chỉ có điều Đóa đẹp quá, người lại thanh mảnh nên cố tỏ ra hung dữ cũng không dọa được ai.

Chỉ có Gia Ưu mới nhận ra Đóa đang rất giận dữ.

Đạp phanh, tắt máy, hai người xuống xe thật nhanh. Đến nơi nghe thấy giọng Đóa đang rất kích động: “Chúng là của Trung tâm bảo trợ của chúng tôi. Tôi là chủ của chúng, chứ không phải chúng vô gia cư nhé. Anh dựa vào đâu mà đưa chúng đến lò mổ hả?”.

“Cô đang nằm mơ à?” Chủ xe là một người đàn ông đẫy đà, thâm thấp, trạc 30 tuổi, mặt bóng toàn mỡ. Khuôn mặt tròn xoe chẳng khác gì quả bóng, lại nở nụ cười thô tục: “Này, tao bỏ tiền ra mua lũ chó trên xe này đấy, giờ ta là chủ của chúng nhé. Tao muốn chúng sống chúng được sống, muốn chúng chết là chúng phải chết. Chẳng hiểu chúng mày chui ở đâu ra cản đường làm ăn của tao, có tin tao cho mày…”.

“Ăn nói giữ mồm giữ miệng đi!” Gia Ưu tức giận quát lên, cô nắm lấy đôi vai của Đóa nhìn chăm chú. Tóc Đóa rối bung lên, quần áo dính bụi, còn lại mọi thứ vẫn bình thường. Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Cậu không sao chứ?”.

An Tiểu Đóa lắc đầu: “Hắn không chịu trả chúng cho tớ”.

Đàm Áo đứng chắn trước hai cô, nhìn biển số xe rồi ừm một tiếng: “Hóa ra ở tỉnh ngoài đến đây thu mua chó cơ đấy”.

Gã béo cười gằn: “Đừng có chọc mõm vào chuyện của người khác! Lũ chó này tao mua bằng tiền thật đấy, cần gì phải quan tâm tao từ đâu đên chứ”.

Đàm Áo quay đầu nhìn Tiểu Đóa thất ánh mắt cô lóe lên sự tức giận, nhưng không lên tiếng nói lại. Đàm Áo ngạc nhiên hỏi: “Bán cho hắn thật à?”.

Cô mím môi rồi nói: “Con cô Lưu làm đấy, bán cho hắn giá 10.000 tệ, em và cô Lưu cả hai đều không biết việc này”.

“Mấy người đúng là rảnh rỗi quá nên mới quan tâm tới lũ chó mèo này? Đúng là no cơm ấm cật!” Hắn ta đắc ý, khuôn mặt béo ụ đầy thịt rung lên theo nụ cười khoái trá.

Gia Ưu đứng bên cười nhạt nói: “Đàm Áo, đừng có phí lời với hắn. Chụp xe đi, chụp nhiều vào”.

Tuy không hiểu ý của cô, không nói nhiều, anh quay ra chụp ảnh luôn.

Gã béo hỏi có vẻ lo lắng: “Cô định làm gì?”.

Gia Ưu cười nhạt: “Thùng xe của anh cao quá mức, chí ít cũng cao hơn quy định một mét. Anh cũng tham ra trò đấy”.

Sắc mặt gã béo thay đổi hẳn: “Mẹ mày, đừng có nói huyên thuyên…”.

“Lại còn đèn hai pha nữa chứ”. Gia Ưu liếc nhìn nói: “Cẩn thận đấy, đi đêm nhiều sớm muộn cũng gặp ma đấy”.

“Mẹ nó, tao không có thời gian chơi với lũ điên chúng mày nhé!”. Gã béo tức tím mặt, giơ tay ra giật chiếc máy ảnh. Đàm Áo vội ngăn lại, hai người chẳng mấy chốc đánh lộn nhau.

Gia Ưu đẩy Đóa sang một bên, rồi đứng chặn tay phụ xe gầy gầy đang lao từ buồng lái xuống. Cô giơ chân đạp một cái, không ngờ mạnh quá khiến hắn lùi lại vài bước, suýt nữa bệt mông xuống đất.

Tay phụ xe đau quá, mắt vẫn đỏ, không nhịn nữa xông thẳng về phía cô. Cô ung dung quay người, tay trái khóa chặt tay hắn rồi đẩy mạnh, hắn đau quá kêu thất thanh. Cô không để cho hắn có cơ hội nghỉ xả hơi, vội giơ chân lên đạp hắn đưới gót chân mình. Động tác của cô nhanh nhẹn, gẫy gọn và thành thục....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây