Không khí buổi sáng thật ngột ngạt, ba người ai ai cũng ngổn ngang trăm mối bên lòng.
Buổi họp sáng thứ hai diễn ra như thường lệ. Gia Ưu bị phân tán tư tưởng suốt, đành phải pha cốc cà phê đen cho tinh thần tỉnh táo. Trưởng ban hỏi đến việc tuyên truyền đến đâu rồi cô chỉ trả lời cho qua.
Họp xong, về phòng cô thấy Tiểu Đóa đang tìm mình trên mạng. Hóa ra tối qua Tiểu Đóa không về là đi giúp đỡ Trung tâm hỗ trợ chó mèo hoang. Người phụ trách trung tâm là một phụ nữ ngoài năm mươi, thấy Đóa yêu mến động vật nên muốn mời tham gia phụ giúp một tay.
“Tớ định dọn đến đó, sẽ tiện chăm sóc chúng hơn”. Tiểu Đóa quyết.
“Cậu định chỉ làm việc đó thôi à? Kinh tế thì sao?” Tuy biết Đóa là người theo chủ nghĩa lý tưởng, nhưng cô thấy vẫn phải nhắc nhở sự thật phũ phàng này. Chăm sóc chó mèo lang thang là lao động nghĩ vụ, không những phải bỏ tiền mua đồ ăn thức uống cho chúng mà còn phải đưa chúng đến bác sĩ thú y, tiêm phòng…
Rất cần một nguồn chi tiêu lớn, không có tiềm lực kinh tế thì không trụ được.
Có lẽ cô lo xa quá. Đóa ngẫm nghĩ rồi nói: “Tớ sẽ tiếp tục dịch kiếm tiền, và rất muốn rủ thêm nhiều người tham gia”.
“Ừ, đó cũng là cách hay!” Mắt cô lóe lên lấp lánh, xúc động nói: “Đóa à, tờ có ý này nhé!”.
“Ý gì cơ?”.
Gia Ưu vội cầm lấy điện thoại gọi cho cô: “Lần trước tớ nói với cậu về việc tham gia
Chương trình đối thoại Dao Dao, cậu còn nhớ không? Cậu nghe lời tớ tham gia đi. Nếu cậu muốn nhiều người tham gia thì đây là cơ hội tốt đây”.
Tiểu Đóa hiểu ra vui vẻ nói: “Ừ nhỉ, sao trước tớ không nghĩ ra nhỉ? Cám ơn cậu đã nhắc nhở!”.
“Tớ còn có ý hay hơn nữa cơ”, đầu óc Gia Ưu thật nhanh nhạy: “Tớ đang làm
Chương trình liên quan đến động vật lang thang, định kết hợp với Dao Dao. Lát nữa tớ sẽ nói chuyện cụ thể với cô ấy, nhân tiện nói luôn cả việc này”.
“Ừ, tớ đợi tin cậu”.
Gia Ưu nói là làm, gác điện thoại xong lập tức gọi Dao Dao và Đàm Áo họp bàn thống nhất ý kiến.
Kế hoạch trình lên đã được duyệt.
Trong kỳ phát sóng mới nhất của Dao Dao, khách mời sẽ là An Tiểu Đóa và Trì Gia Hảo. Hai người sẽ cùng nhau kêu gọi cộng đồng xã hội quan tâm đến động vật lang thang.
Sau khi Đài bố trí hai người quay phim tuyền truyền xã hội. Hai người mặc đồ đi làm thường ngày, nhưng vì cả hai đều đẹp, dịu dàng nên gây ấn tượng mạnh với mọi người. Lũ chó, mèo gầy ốm tong teo, mình đầy thương tích cứ quấn lấy hai người làm cho khán giả phải ngạc nhiên.
Được Đài ủng hộ, kế hoạch đã thành công, nhất là trên mạng rất mạnh, hai nhân vật chính là Gia Hảo và Tiểu Đóa được khán giả chú ý đặc biệt.
Nhưng, cũng chính vì thế mà Gia Ưu đã gặp rắc rối.
Từ khi khởi động
Chương trình quan tâm đến động vật lang thang, thời gian trôi qua rất nhanh. Ngày nào cô cũng đi sớm về muộn, một tuần có đến bốn, năm ngày ở bên ngoài, thậm chí đến cuối tuần cũng không chịu nghỉ.
Trời vào hè, có vài trận mưa rào đổ xuống, thời tiết ngày càng oi bức.
Về nhà ba mẹ chồng ăn cơm, mẹ chồng nhìn cô chăm chú rồi lắc đầu: “Hảo à, công việc vất vả phải không con? Trông con gầy đi nhiều quá, lại còn đen đúa thế kia! Lúc trước da trắng mịn màng, đẹp thế! Theo mẹ con quay lại dẫn
Chương trình đi, ăn cơm xong mẹ sẽ gọi cho Giám đốc Đài Truyền hình”.
“Đừng, đừng mẹ ạ. Con không thấy vất vả, thật mà!” Gia Ưu đang giơ đũa gắp miếng đùi gà nghe mẹ chồng nói vậy tay run run. Thiếu Hàng nhanh chóng giơ bát ra đỡ. Cô quay ra nhìn mẹ chồng: “Cứ đến mùa hè con thấy ăn không ngon nên gầy đi là chuyện bình thường. Mà giờ thời tiết khó chịu thế này, không phải con mà anh Hàng cũng gầy và đen đi đấy thôi”.
“Ở trong phòng thu không sướng hơn à? Con đã có gia đình rồi, khác với những người trẻ tuổi mới ra trường. Đừng có chỉ biết đến sự nghiệp, mà quan trọng hơn là phải biết chăm sóc gia đình”.
“Mẹ yên tâm, con sẽ làm tốt cả hai, mà bọn con đang định thuê giúp việc đấy”.
“Giúp việc chỉ giúp con làm việc nhà thôi, chứ làm sao làm được những việc của người vợ hả?” Bà nói nhẹ nhàng: “Hảo à, với cá tính của con mẹ nghĩ không hợp với nghề phóng viên đâu. Mẹ biết con muốn tìm sự mới mẻ, nên lúc chuyển công tác mẹ đâu có phản đối con. Giờ chơi cũng dừng lại được rồi đấy. Nếu con ngại mở lời với các sếp thì mẹ sẽ nói. Mẹ sẽ thuyết phục được Giác đốc Đài”.
Gia Ưu cúi gằm mặt, im lặng nhìn bát đũa của mình.
“Mẹ à, mẹ để cho vợ con tự quyết định đi ạ”. Thiếu Hàng lên tiếng: “Công việc của con còn bận hơn của cô ấy, một năm có đến hơn nửa thời gian là vắng nhà, cô ấy bận rộn công việc cũng tốt. Nhàn nhã quá lại sinh lắm chuyện, nghĩ ngợi lung tung”.
“Các con đúng là…” Mẹ chồng hồi trẻ rất nghiêm khắc với con trai, nói một là một hai là hai. Giờ lớn tuổi rồi, tính tình cũng dễ dãi nhiều, thấy con trai chiều vợ trong lòng khó chịu lắm nhưng không nói nữa.
Gia Ưu ngước mắt cảm ơn anh, Thiếu Hàng tươi cười gắp một miếng đùi gà vào bát cô.
Chương 7: Quá khứ nhạt phai
Thoáng cái đã đến tháng tám, trời nóng bức, nhiệt độ cao bao trùm toàn thành phố. Gia Ưu xách túi có vài chai nước suối và hai hộp kem đi từ trong cửa hàng 24 giờ bước ra, lóa mắt vì ánh sáng chói chang. Cô mặc áo phông màu trắng, quần bò, chân đi đôi dép lê hiệu Havana, tóc quấn gọn cao bằng chiếc bút chì.
Cô sải bước băng qua đường, đi về phía khu nhà chung cư, chào một cô đang phơi chăn ngoài sân. Sau đó chui vào một căn phòng nhỏ tí ở phía Bắc.
Đóng cửa vào, ánh sáng rực rỡ bên ngoài bị ngăn lại. Cô đặt nước lên trên bàn, lấy một hộp kem cho mình, hộp còn lại đẩy về phía người đàn ông đang quỳ bên ô cửa sổ bé tẹo: “Tôi kiểm tra rồi, xe đã đi cách đây nửa tiếng, bên trong không có động tĩnh gì. Nghỉ chút đi, ăn cái này vào”.
Đàm Áo không làm khách giơ tay ra nhận luôn, căn nhà thuê tạm này không có điều hòa, chiếc quạt con cóc đang chạy ì ạch. Nhìn qua biết ngay là đồ cổ lỗ sĩ, có từ lâu lắm rồi. Thời tiết này cái quạt ấy gần như không có tác dụng, ngồi chưa được tiếng đã thấy nóng nực chẳng khác gì đang ở trong lò nướng. Cả người toát mồ hôi, chảy ròng ròng.
Mở nắp hộp kem ra, xúc từng thìa nhỏ cho tọt vào trong miệng thấy sảng khoái hẳn. Đàm Áo ngoẹo đầu nhìn Gia Ưu đang lên mạng: “Này, chúng ta cứ ngồi theo dõi ở đây liệu có bắt được thỏ không nhỉ?”.
“Được chứ, miễn là phải kiên nhẫn”. Cô nói ít nhưng hiểu nhiều, tập trung đầu óc vào chiếc máy tính xách tay. Một tháng trước họ nhận được thông tin, thời gian gần đây có một quán ăn chuyên kinh doanh động vật quý hiếm như tê tê, thằn lằn, chim ngói rừng. Sau một thời gian bận rộn, họ đã điều tra được địa điểm vụ mua bán động vật quý hiếm gần đây nhất là ở kho hang đối diện.
Thế là cô và Đàm Áo ngồi đây theo dõi, đợi vụ mua bán tiếp theo sẽ bủa lưới.
“Cô đang làm gì đấy?” Ăn xong, vứt vỏ vào trong thùng rác, anh tò mò ló đầu ngó nghiêng.
Gia Ưu không giấu giếm, quay máy tính về phía anh: “Mấy hôm trước, tôi nhờ cậu Tề làm giúp một đoạn phim hoạt hình để tuyên truyền. Cậu ấy vừa gửi đến đây này, anh xem thế nào, cho ý kiến đi”.
“Cô nghĩ chu đáo thật, định bao giờ phát sóng? Đã báo cáo với Trưởng ban chưa?” Đàm Áo nhiệt tình xem đoạn phim.
“Không. Tôi muốn đưa lên mạng, như vậy có nhiều người biết hơn và thông qua số lần xem biết ngay được số lượng”. Đoạn phim khá dài, nên muốn phát sóng phải được sếp phê duyệt. Cô không muốn chờ đợi, cô đã đăng ký rất nhiều trang web trên mạng để post lên....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: