Đường ngày càng khúc khuỷu xe ngày càng đi chậm.
Gia Ưu ngước nhìn phong cảnh ảm đạm bên ngoài, trong lòng thấy nóng ruột vô cùng nhưng biết là chẳng còn cách nào khác.
Lần đầu tiên tới đây nên cô đánh giá quá thấp về điều kiện tự nhiên nơi này. Hơn 8 giờ sáng, cô tìm cách gọi điện cho Thiếu Hàng. Lúc này cô nhận ra điện thoại của mình bị mất sóng.
Hỏi người phụ nữ đi cùng, chị ta bỏ điện thoại ra xem thì cũng thấy không có tín hiệu.
Trong lòng cô cảm thấy không yên, nhưng không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể cầu nguyện nhanh chóng đi qua đoạn đường này.
Nhưng rồi, sự thật luôn đi ngược lại với mong muốn của chúng ta.
Xe đi xuống sườn dốc, đang ì ịch bò thì bỗng nhiên khựng một cái, xe chết máy rồi.
Cô nghe thấy tiếng lái xe chửi đổng khe khẽ và bàn bạc với người phụ nữ ấy.
Gia Ưu lo lắng nắm lấy vai chị ta hỏi: “Có việc gì thế?”.
Chị ta đau quá, vừa xoa vai vừa nói: “Bánh xe sa xuống hố rồi. Bực mình chết đi được!”.
Lái xe ra khỏi xe kiểm tra, rồi lại quay lại với vẻ mặt tức tối. Khởi động động cơ, thử vài lần đều không được. Hết kiên nhẫn quay sang nói: “Cả hai xuống đẩy xe đi!”
Gia Ưu và người phụ nữ ấy ngơ ngác nhìn nhau, bên ngoài trời vẫn mưa.
Mặc áo mưa xong, Gia Ưu bặm môi ra khỏi xe. Người phụ nữ kia cũng xuống xe nhưng mồm thì lầu bầu chửi.
“Đừng nói nữa. Dành sức mà đẩy xe”. Đầu cô rối tung cả lên vì tiếng lầu bầu của chị ta, nên không kìm được hét lên một câu.
Chị ta bớt nói hơn, thấy Gia Ưu gắng hết sức đẩy nên cũng nhìn với ánh mắt khác hơn.
Đúng là có lòng nhưng không có sức, sức của hai người phụ nữ cũng có hạn, hì hục gần nửa tiếng đồng hồ mà bánh xe vẫn cứ ở nguyên dưới hố, không nhúc nhích.
Cuối cùng bác tài xế chán nản, rút điếu thuốc châm hút.
Mưa ngày càng to.
“Làm sao bây giờ?” Người phụ nữ lo đến độ đi lại chóng cả mặt: “Giời ạ, biết sớm thế này chẳng nhận chở cô cho xong”.
“Shit!” Gia Ưu đá mạnh vào lốp xe, đi đến chỗ lái gắng sức mở cửa ra. “Anh xuống đẩy đi, tôi lái”.
Bác tài xế há hốc mồm, đến nói cũng lắp ba lắp bắp: “Cô đùa gì thế? Cô… cô lái á?”
Gia Ưu chẳng buồn nói lời vô ích với anh ta, thò tay vào mở cửa, để mặc cho lái xe có đồng ý hay không, nắm áo kéo lái xe ra khỏi xe, rồi cởi áo mưa ra ngồi vào ghế lái. Cô lấy tay gạt sạch những giọt nước mưa bám đầy mặt.
Lái xe hoàn hồn lại, thốt ra vài câu tục tĩu.
Cô mặc coi như không nghe thấy gì, tự đóng của xe, điều chỉnh ghế ngồi và bắt đầu thử đạp ga và lắng nghe xem tiếng cọ xát giữa lốp xe và hố ra sao.
Thử một lúc cô tắt máy, nhảy ra khỏi xe chạy ra bên cạnh hố bùn nhặt một phiến đá kha khá vuông thành sắc cạnh đệm vào sau bánh, sau đó chỉ đạo hai vợ chồng: “Anh chị đi tìm thêm mấy tảng đá như thế này về đây”.
Bác tài xế không chịu, hắt một gáo nước lạnh vào cô: “Vô ích thôi, sa sâu quá rồi. Muốn ra chỉ trừ khi có xe khác kéo”.
Trong đầu cô hiểu rõ khả năng thành công rất thấp, nhưng ngoài cách này ra thì làm được gì nữa? Đằng trước không có thôn xóm, đằng sau không có nhà trọ, dừng ở đây lâu như thế cứ thấy bóng dáng chiếc xe ô tô nào khác đi qua đâu. Điện thoại mất tín hiệu, biết đi đâu gọi xe kéo bây giờ.
Đang trong lúc vô cùng buồn chán thì nghe thấy tiếng còi xe ô tô xuyên trong tiếng mưa ở phía sau núi vẳng đến. Cô lao lên xe ấn liên tiếp vào còi xe mình.
“Có xe đến!”. Hai vợ chồng lái xe đứng ở đằng đuôi xe giơ hai tay lên khua khua.
Khoảng mười phút sau có xe tới gần, cách khoảng ba mét thì xe dừng lại. Bác tài xế chạy đến trình bày tình hình.
Gia Ưu coi như cũng thở phào, cô vừa đi đến đuôi xe thì thấy một người ở xe kia vội vã đi đến ôm lấy cô: “Hảo à! Em ở đây à?”.
Cô giật mình khi bị người khác ôm, nhưng rồi biết được là ai xúc động ôm chặt lấy người ấy: “Ôi anh, điện thoại của em bị mất sóng, không gọi điện được cho anh em sốt ruột quá”.
Mười đầu ngón tay lạnh giá đan chặt vào nhau, lo lắng hão huyền rồi cũng đến màn kết thúc.
“Sao anh đến đây nhanh thế nhỉ?” Hai người đứng né bên bờ vực che chung một chiếc áo mưa chờ kéo xe ra khỏi hố, Gia Ưu tranh thủ hỏi Thiếu Hàng.
Quần áo của cô ướt sũng, anh ghì cô càng chặt hơn, “Trước khi lên máy bay anh đã liên hệ được xe ở thành phố D rồi, sau đó đi thẳng đến đây đấy”.
“Cả đêm anh không ngủ à?” Cô cau mày: “Không phải em đã nói với anh là xuống máy bay phải tìm nhà trọ nghỉ một đêm rồi sao?”.
“Thì nghỉ trên xe cũng như nhau cả thôi”. Thiếu Hàng ngập ngừng: “Anh lo cho em quá”.
Nghe anh nói vậy cô thấy trong lòng mình ấm lại: “Có gì phải lo đâu, nếu không phải bị như thế này thì em đã đến nhà bà từ lâu rồi”.
“Ừ”. Thiếu Hàng âu yếm nhìn cô: “Em mệt không?”.
Cô lắc đầu, vùi đầu vào khuôn ngực vững chãi của anh.
Hai lái xe hí hoáy một hồi rồi cũng kéo được chiếc xe ra khỏi hố.
Gia Ưu dúi tiền vào tay người phụ nữ cho họ về. Cô sang xe của Thiếu Hàng đi tiếp. Cũng vì nhỡ thời gian nên hai vợ chồng đến nhà bà nội đã hơn 1 giờ chiều.
Cô Thẩm, hàng xóm ra mở cửa. Mấy hôm nay đều do một tay cô chăm sóc bà Chi. Giờ nhìn thấy Thiếu Hàng, vội vàng than thở vài câu.
“Làm phiền cô quá ạ, đúng là bán anh em xa mua láng giềng gần. Cô tốt với bà cháu quá”. Gia Ưu lo cô nói cà kê nên vội chen lời. Hai vợ chồng đi thay quần áo ướt rồi vào trong phòng gặp bà nội.
Bả nội ốm mê man, nghe thấy tiếng Thiếu Hàng văng vẳng bên tai vội mở mắt ra: “Hàng đấy à cháu, cháu về rồi…”.
Thiếu Hàng vui mừng khôn xiết: “Vâng, cháu đây. Bà tỉnh rồi à?”.
“Ừ, bà đang đợi cháu mà. Ngày nào cũng nhớ đến cháu…”. Bà Chi chăm chú nhìn anh, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ lưu luyến không rời, cố được vài phút bà lại nhắm mắt lại, mê man tiếp.
“Giờ thì đưa bà đi bệnh viện thôi”. Thiếu Hàng nói khẽ.
Gia Ưu gật đầu tán thành, cô Vương phản đối: “Không được, không được đâu. Lúc tỉnh bà luôn mồm dặn không được đưa bà đi viện. Đời này bà sợ nhất là vào viện mà”.
“Giờ không thể nghe bà được…, phải đưa bà đi viện thôi. Hảo à, em giúp cô Vương thu dọn mấy bộ quần áo cho bà, anh đi nói với lái xe…”. Chưa nói xong anh lại cúi đầu ho một tràng.
Gia Ưu tiến đến gần vỗ vỗ vào lưng nhưng anh xua xua tay rồi đi nhanh ra ngoài.
Cô thở dài dõi theo bóng anh.
Cô Vương khẽ giật giật gấu áo của Gia Ưu hạ thấp giọng nói: “Cô sợ không ổn, việc này dù ít hay nhiều cũng biết được mà. Bà Chi năm nay 80 tuổi rồi, đi bệnh viện khác nào đi đày hả cháu…”.
Gia Ưu im lặng, tiếng ho khùng khục của Thiếu Hàng chốc chốc lại vẳng lại, cô quay người chăm chú nhìn khuôn mặt vàng võ của bà Chi, gần đến nỗi ngửi thấy cả mùi hôi hôi của người ốm toát lên từ người bà.
Có lẽ đúng như cô Vương nói, bà đã đi đến điểm cuối của cuộc đời, nhưng…
“Cô à, cô giúp cháu chuẩn bị mấy bộ quần áo cho bà nhé”,Gia Ưu thở dài, ngẩng đầu lên nhìn với ánh mắt kiên định: “Dù thế nào chúng ta cũng phải cố gắng đến phút cuối cùng”.
Đưa bà lên bệnh viện huyện, Gia Ưu bụng lép kẹp, đói cồn cào. Sáng nay cô ăn bánh mì sữa mua từ hôm qua, bữa trưa thì chưa kịp ăn, ấy thế giờ đã đến bữa tối rồi. Cô nhìn anh đang lo lắng chờ bác sĩ khám sơ bộ, qua mấy lần mệt mỏi khuôn mặt điển trai của anh cũng chẳng còn sáng sủa nữa.
Lặng lẽ ra khỏi bệnh viện, đi mãi mới thấy một quán bán cháo. Cô bước vào mua hai suất cháo trắng, một ít củ cải muối cho vào hộp mang về bệnh viện....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: