Polly po-cket



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khi Trời Gặp Đất


“Ừ, được rồi”. Cô ngắt điện thoại và quay sang bấm số luôn. Ngô Hải là trợ lý thiết kế mới vào công ty, cô chưa hề gặp mặt. Cô xưng tên mà Ngô Hải cũng không có phản ứng gì, điều đó cho thấy anh không hề biết cô là ai. Chắc hẳn là Thiếu Hàng lại dặn dò rồi, ai hỏi gì cũng trả lời sếp đang bận, không tiện nghe điện thoại, hỏi thăm thêm vài ba câu toàn bị khéo léo chối từ. Cuối cùng Gia Ưu không còn kiên nhẫn nữa hét toáng lén: “Tôi là vợ anh ấy. Cậu hãy báo ngay cho anh ấy biết trong vòng mười phút phải gọi lại cho tôi. Tôi đang có việc hệ trọng cần nói với anh ấy. Cậu đừng làm nhỡ đấy!”.

Cô đang thở hổn hển thì mẹ chồng gọi điện đến, lo lắng hỏi: “Hảo à, mẹ vừa gọi điện được biết ở dưới đấy mưa hơn nửa tháng nay rồi. Đường núi trơn tuột, đi vất vả mà thuê xe vào đấy khó lắm”.

“Con biết rồi. Mẹ yên tâm, cùng lắm mình trả thêm nhiều tiền, kiểu gì cũng có lái xe đồng ý. Cứ như vậy mẹ nhé, có việc gì con sẽ gọi cho mẹ ngay. Mẹ đợi tin con nhé”. Điện thoại báo có cuộc gọi đến, cô vội tắt cuộc này để nhận cuộc kia.

“Vợ à, có việc gì vậy em?”.

Nghe thấy tiếng anh cô chẳng còn thời gian, bụng dạ nào ca thán nữa, tranh thủ nói ngay việc bà Chi bị ốm.

“Anh sẽ cố gắng về quê nhanh. Em cứ làm như mình nói. Thế này em lại vất vả rồi”. Anh nói ngắn gọn nhưng chất chứa nhiều ý nghĩa.

“Dạ. Anh phải luôn luôn mang điện thoại bên mình nhé. Em không muốn lúc có việc lại chẳng tìm thấy anh đâu”. Gia Ưu không nói nhiều, dứt khoát ngắt luôn điện thoại.

Tàu vào ga là hơn 5 giờ chiều. Gia Ưu ngồi chợp mắt được lúc ở trên ghế, lúc này phấn chấn tinh thần nhấc túi hành lý nhẹ bỗng đi xuống cùng hành khách.

Thành phố T nằm ở Tây Nam của tỉnh A, cách thành phố C hơn 400km, là một thành thị xa xôi hẻo lánh.

Ra khỏi nhà ga gặp đúng cơn mưa to như trút nước, vừa nhìn xung quanh vừa tìm cách tránh mưa, cuối cùng thì phải lùi vào tận bậc thềm trên cùng.

Một người phụ nữ trung niên nhào đến nói với giọng địa phương giọng tíu lo: “Cô đi đâu thế? Chúng tôi có xe cho thuê đấy!”.

Gia Ưu nhìn nhìn: “Là xe gì vậy?”.

Người phụ nữ chỉ vào chiếc xe dừng ở xa xa, đó là một chiếc xe 12 chỗ ngồi. Lái xe là chồng của chị ta, đang dựa người vào vô lăng ăn bánh bao. Gia Ưu móc điện thoại ra khỏi túi áo chuyển địa chỉ trong máy cho chị xem: “Đi đến đây bao nhiêu tiền vậy chị?’.

“Ôi không đi, chúng tôi không đi đâu!” Chị ta lắc đầu nguầy nguậy. “Chúng tôi không chạy đâu. Chạy cho cô chuyến này đến tối cũng chẳng biết mấy giờ quay lại đây. Mà chở mỗi mình cô, tính đi tính lại không kinh tế”.

“Tôi thuê cả xe luôn, thanh toán cả hai chiều đi về. Chị có đi không?”.

“Bình thường thì đi ngay nhưng gần đây mưa to, đường đến đó khó đi lắm. Không phải tôi dọa cô đâu, đường lên núi có mấy xe bị lật rồi đấy. Giờ tay lái cứng đến mấy cũng chẳng dám nhận chạy đường này đâu, xui xẻo lắm…”.

“Tôi trả gấp đôi, chị có đi không? Một câu thôi, không nói nhiều”.

Chị ta ngẫm nghĩ rồi giơ ba ngón tay.

“Đi thôi”. Gia Ưu chui vào trong ô của chị ta giục đi.

“Ơ khoan đã, có đi thì sáng mai mới đi chứ”. Chị ta sợ cô không đồng ý vội lớn tiếng giải thích: “Thôi tôi nói với cô thế này nhé. Nếu cô cứ nhất quyết bây giờ đi thì có thêm nghìn đồng nữa cũng không ai nhận lời đâu. Cô xem mấy giờ rồi hả, đường tối đen như mực, không an toàn. Đường ấy đi ban ngày còn khó nữa là”.

Gia Ưu lo lắng cho tình hình của bà Chi nên đi hỏi vài chiếc xe nữa. Hỏi xe nào cũng vậy, cứ nghe thấy đi đến thôn C ai cũng lắc đầu như trúng tà. Không còn cách nào khác, cô đành phải nghỉ tại một nhà trọ gần nhà ga một đêm. Cô hẹn hai vợ chồng kia năm giờ sáng hôm sau sẽ lên đường.

Nhà trọ tồi tàn, chật hẹp, chiếc ga trải giường màu cháo lòng nhăn nhúm. Cô mặc nguyên quần áo trên người nằm nhoài ra giường. Không biết có phải vì tâm lý hay không mà cô cứ thấy ngứa ngáy khắp người, lại bật dậy ngồi thừ người ra. Cô tìm điện thoại định gọi điện cho Thiếu Hàng, nhưng chần chừ mãi rồi quyết định thôi không gọi nữa. Đang trong lúc nghĩ ngợi xem làm thế nào để giết thời gian cho nhanh hết đêm thì Thiếu Hàng gọi điện đến.

“Anh đang ở đâu thế?”. Nghĩ đến chuyện phản ứng tâm lý này cô thấy lòng xao xuyến lạ thường.

“Anh đang ở sân bay. Máy bay bay trễ”. Giọng Thiếu Hàng nghe có vẻ khàn đục: “Em đến thành phố T chưa? Đi có thuận lợi không em?”.

“Em đến rồi. Mai em sẽ vào làng”.

Quan Thiếu Màng húng hắng ho vài tiếng rồi nói: “Tối nay anh sẽ bay đến thành phố D, sau đó chuyển xe đi đến huyện T. Anh tính chiều mai là đến được làng”.

Cô nhẩm tính trong đầu, biết rằng điều đó là không thể. Anh bay đến thành phố D nhanh nhất cũng phải hai hay ba giờ sáng. Sau đó còn phải chuyển hai, ba chuyến xe mới vào được huyện T. Có đến được nơi thì cũng sẩm tối rồi. E rằng cũng phải nghỉ một đêm thì mới thuê được xe vào làng. Nhưng cô không nói ra, dù gì cũng toàn là những nguyên tố khách quan, cô không muốn khiến anh phải lo lắng vớ vẩn nữa.

“Tóm lại, anh đừng lo lắng nhiều, sáng sớm mai em sẽ gặp bà nội. Yên tâm, có em rồi mà”.

“Ừ, cảm ơn em”.

Gia Ưu bĩu môi: “Vợ chồng mình cần gì phải khách sáo thế chứ! Sao anh ho ghê thế? Anh bị làm sao à?”.

“Mấy bữa nay tiệc tùng, thuốc rượu nhiều quá”.

“Lại tiệc tùng!”Cô khó chịu lẩm bẩm một câu, rồi kêu ca thảm thiết: “Ông xã à, em không tài nào chợp mắt nổi, chăn có gì ấy”.

“Cái gì cơ? Có gì á? Này nhà trọ bố trí riêng cho em chăn sưởi ấm à?”.

Gia Ưu trề môi: “Nực cười quá đấy, anh chê em nóng quá à?”.

Quan Thiếu Hàng cười ha hả.

“Ui chao khó nghe quá… hihihi… giống hệt anh hồi thay giọng lúc mới lớn”.

“Vớ vẩn. Hai vấn đề khác nhau nhé”. Thiếu Hàng thẳng thừng vặn lại.

Gia Ưu cười hả hê: “Như vịt đực í!”

“Đúng là không nói nổi em rồi. Thiếu Hàng ho khùng khục một tràng, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ lạ kỳ: “Em hát cho anh nghe đi? Hát bài hôm trước ấy”.

“…”

Trong căn phòng chật hẹp, tường vôi loang lổ, sàn nhà đầy bụi bặm, dưới chân giường mấy chú gián tung tăng đi lại, cô nằm ngửa trên giường, ngước mắt nhìn lên trần nhà có những chú nhện bận rộn giăng tơ. Cô khe khẽ cất tiếng hát, tiếng mưa rào rào và tiếng sấm sét đùng đoàng xen lẫn với bản tình ca da diết.

Giây phút ấy thật đẹp, bao nhiêu năm sau nghĩ lại cô đều bất giác cười ngây ngô.

Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau Gia Ưu lên đường ngay.

Hơn hai tiếng sau xe ô tô đi vào đường núi. Đúng là hai vợ chồng lái xe này không gạt cô, đường trơn tuột toàn bùn đất, gập ghềnh, toàn cua tay áo. Tuy cô có sức khỏe mà mặt mũi cũng xanh nhợt, chóng mặt muốn ói ra ngoài. Cũng may hôm nay trời mưa nhỏ, mà ban ngày nên lái xe cũng không bị căng thẳng.

Người phụ nữ đưa cho Gia Ưu chai nước và hỏi: “Cô vào làng ấy làm gì? Nhìn cô biết ngay là người thành phố phải không?”.

“Tôi tìm người”. Gia Ưu trả lời qua quýt, cúi mặt nhìn điện thoại. Tối qua nói chuyện gần tiếng đồng hồ rồi anh mới lên máy bay nên cũng buồn ngủ, đặt mình cái là ngủ ngay. Tỉnh dậy nhìn thấy tin nhắn anh gửi lúc 3 gìờ sáng thông báo đã xuống máy bay. Sau đó không nhận được thông tin gì nữa.

Sân bay thành phố D khá gần với huyện này, nhưng không có xe chạy thẳng, thêm vào đó là thời tiết xấu nên chuyến này mệt lắm đây! Nghĩ đến tối qua anh ho nhiều đến khản cả giọng cô thấy lo quá....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây