Thiếu Hàng quấn mình trong chiếc chăn mỏng, nằm co quắp trên ghế sô pha bằng da bé tẹo. Chắc chắn là giấc ngủ không được thoải mái, đôi mày nhăn nhăn, sắc mặt xanh xao, trán lấm tấm mồ hôi.
“Anh à, anh dậy đi”. Cô thấy không ổn vội đánh thức anh dậy. Liếc sang chiếc bàn con bên cạnh thấy mấy lọ thuốc nho nhỏ, cô vội cầm lên xem, toàn là thuốc giảm đau anh hay dùng hàng ngày.
“Em à…” Thiếu Hàng mở mắt ra, ánh mắt trông có phần rã rời.
Cô nắm chặt lọ thuốc trong lòng bàn tay, vừa tức vừa lo: “Anh lại lên cơn đau đầu rồi phải không? Đau thế này mà sao không nói cho em biết sớm?”
Thiếu Hàng không nói gì, xem ra anh đang cố gắng chống chọi lại cơn đau.
“Đi bệnh viện thôi anh ạ”. Gia Ưu đi thu xếp quần áo cho chồng: “Em nấu ít đồ ăn sáng, chúng ta ăn xong rồi đi”.
“Mình anh đi cũng được rồi…” định nói tiếp nữa nhưng rồi bị ngắt quãng bởi cơn ho lục khục. Đầu anh đau như búa bổ, giờ ho dữ dội tưởng chừng như đau chết ngất đi được.
“Giờ anh còn làm phách nỗi gì chứ? Tự đi, ra nông nỗi này rồi còn đòi tự lái xe ư? Anh đau đầu mấy ngày rồi phải không? Anh cũng giỏi chịu đựng đấy!” Gia Ưu giận dữ ném quần áo lên người anh, nhưng rồi cũng không đành lòng bỏ mặc, cô lại vào nhà tắm chuẩn bị sẵn bàn chải đánh răng cho anh.
Sự thực cho thấy phán đoán của cô là đúng. Anh đi công tác dài ngày bận rộn suốt, hết kiểm tra công trình lại thức đêm sửa bản thiết kế, thêm vào đó là đám tang bà nội nên anh anh đã suy sụp cả thể chất và tinh thần. Mệt mỏi trong thời gian dài đã khiến căn bệnh đau đầu của anh phát tác dữ dội.
Quan Thiếu Hàng nhập viện, chụp CT não, bác sĩ điều trị xem phim xong nói không có gì bất thường.
Nghe xong Gia Ưu nhẹ cả lòng, nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu: “Nhưng, tại sao anh ấy lại mắc chứng đau đầu nhỉ?”.
Bác sĩ Quách giải thích: “Có rất nhiều khả năng, đau đầu là phản ứng của cơ thể. Nó chưa hẳn là do sinh lý mà có thể là do tâm lý nữa đấy”.
Gia Ưu ngẩn người trong giây lát: “Thường thì anh ấy hay đau đầu lúc phải làm việc quá mệt mỏi hoặc là lúc tâm trạng không được tốt. Nhưng lần này đau hơn trước rất nhiều, uống cả thuốc giảm đau mà cũng không có tác dụng”.
Bác sĩ Quách ngẫm nghĩ: “Cô có còn nhớ căn bệnh đau đầu của chồng mình bị từ bao giờ không?”
Cô nghĩ nhưng không dám chắc chắn: “Hình như là bốn hay năm năm trước thì phải”.
Bác sĩ cân nhắc, xem lướt qua bệnh án của Quan Thiếu Hàng ở trên máy tính và rồi ánh mắt bỗng dừng lại. Ông đẩy cái kính ở trên sống mũi, nói mà không hề suy nghĩ: “Năm năm trước anh ấy bị tai nạn giao thông”.
Bác sĩ nói thế làm cô sực nhớ ra: “Lần ấy tôi bị tai nạn giao thông, cả người và xe rơi xuống sông. Chính anh ấy đã nhảy xuống sông cứu tôi”.
“Ngày 2 tháng 2 năm 2012?” Bác sĩ xác định lại với cô.
Gia Ưu không hiểu tại sao bác sĩ cứ cấn cá ngày này, cô gật đầu.
“Theo ghi chép trong bệnh án, ngày hôm ấy đầu chồng cô bị va đập rất mạnh”, nói đến đây bất giác bác sĩ không kìm nổi tiếng than dài: “Trong tình huống ấy, chồng cô làm gì có sức mà cứu cô nhỉ. Thật không đơn giản”.
Gia Ưu rất bất ngờ: “Đầu chồng tôi bị va ạ?”
Bác sĩ nhìn cô với ánh mắt sửng sốt, như là cô đang không hiểu mình đang nói gì.
“Thế này nhé, để tôi tìm bác sĩ điều trị hồi ấy trao đổi xem sao. Xem bác sĩ còn nhớ ra điều gì không. Tôi đoán là căn bệnh đau đầu bấy lâu nay của chồng cô có liên quan đến trận va đập ấy”.
“Nhưng phim chụp CT cho thấy là không sao mà”.
“Tổ chức bộ não rất phức tạp, nhưng cũng rất mềm yếu. Nếu đã từng bị va mạnh, dù có điều trị khỏi thì cũng có thể để lại di chứng nào đó nhất định. Cô nói là trước đây chồng cô không cảm thấy đau, chủ yếu là mệt mỏi quá hoặc là tinh thần không vui mới bị chóng mặt, nôn ọe. Đó cũng chính là quy luật phát triển của di chứng đấy”.
Nói chuyện với bác sĩ xong cô quay về buồng bệnh. Đến nơi cô gặp mẹ chồng đang hốt ha hốt hoảng. Sau khi làm thủ tục nhập viện cho chồng cô không dám giấu, liền gọi điện báo cho bố mẹ chồng.
Mẹ chồng đặt chiếc phích nước nóng lên tủ đựng đồ đầu giường bệnh hỏi nhỏ: “Hôm nay thế nào hả?”.
“Đỡ rồi ạ. Có điều tinh thần chưa được ổn lắm, tối qua anh ấy ho cả đêm”.
Mẹ anh chăm chú nhìn khuôn mặt xanh xao của con trai, đôi mắt ánh lên nỗi lo lắng: “Thằng bé này bình thường chẳng biết chú ý chăm sóc mình gì cả, cường độ làm việc cao thế không gục làm sao được…”. Bà ngước mắt lên nhìn con dâu như đang có gì suy nghĩ liền nói: “Con mệt không? Hay con về nhà nghỉ đi, mẹ ở đây trông cho”.
Gia Ưu vội nói: “Dạ thôi, con không mệt”.
“Sao không mệt cơ chứ?” Mẹ chồng nắm lấy tay Gia Ưu đặt lên tay mình vuốt ve: “Mấy ngày nay vất vả cho con quá. Mẹ thường nói với ba chồng con là, con trai mình làm việc đúng nhất chính là đã lấy con làm vợ!”.
Nghe câu nói này Gia Ưu đỏ bừng mặt, định nói thì bị bà bắt về nhà nghỉ ngơi. Cô nhanh trí nói: “Mẹ à, con thực sự không mệt mà chỉ đói tí thôi. Hay là mẹ con mình ra quán cà phê đối diện ăn chút gì đi? Đi một mình con ngại lắm”.
Bà đồng ý: “Ừ, để mẹ đi cùng con. Mẹ cũng muốn uống cà phê”.
Trong lúc chờ cà phê mang ra, cô ngồi nói chuyện với mẹ chồng. Cô vờ như vô tình hỏi: “À mẹ ơi, mẹ và ba có quen ai giỏi về não khoa không?”.
Bà nghiêng đầu ngẫm nghĩ: “Hình như ba con có một sinh viên cũ chuyên về vấn đề này? Sao hả con?”.
“Gần đây chồng con đau đầu ngày càng nhiều, chụp CT rồi nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường. Con muốn tìm bác sĩ giỏi điều trị cho anh ấy”.
Bà nhíu mày: “Lại bệnh cũ, lúc mới bị chính mẹ đưa nó đi khám bác sĩ mà. Lần nào bác sĩ cũng bảo không sao, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng là khỏi. Nhưng đúng là mỗi lần đau chẳng khác gì trời hành, mẹ thấy cũng xót cả ruột, nó thì coi như không. Để mẹ về hỏi bạn bè làm đông y xem sao, xem có cách nào điều trị không. Nói ra lại thấy bực mình, nếu không phải vì vụ tai nạn ấy…”.
Nhân viên phục vụ bưng cà phê đến làm ngắt đứt cuộc nói chuyện của hai mẹ con.
Bà cầm cốc cà phê lên uống và hình như không có ý định nói nữa. Gia Ưu không kìm được lòng liền hỏi thăm dò: “Mẹ à, lần tai nạn ấy Thiếu Hàng cũng bị thương nặng đúng không ạ?”.
Bà mẹ chồng ngây người ra đáp: “Ừ”.
Gia Ưu không tiện hỏi nhiều, lặng lẽ uống cà phê trong lòng ngẫm nghĩ không biết hỏi thế nào để khỏi bị lộ đuôi.
Đặt cốc xuống bàn, bà thở dài: “Hảo à, có một số việc nó dặn mẹ không được nói cho con biết. Nhưng giờ con hỏi rồi mẹ không nói thấy khó chịu trong lòng lắm”.
Gia Ưu ngồi ngay ngắn lại: “Mẹ à, có chuyện gì mẹ cứ nói đi ạ”.
Bà nhìn cô chằm chằm rất lâu, cứ định nói lại tìm cách nuốt vào trong cổ họng, cuối cùng xua tay: “Thôi vậy, người cũng chẳng còn nữa, mẹ còn tính toán với nó làm gì”.
Tim cô thắt lại: “Mẹ, mẹ muốn nói gì cơ…? Có phải là liên quan đến chị con không?”.
Bà thở dài: “Nhắc đến chị con, mẹ thực sự không hiểu nổi, cùng một cha một mẹ sinh ra, lớn lên cùng nhau mà sau tính cách lại khác nhau một trời một vực. Thiếu Hàng bị nó hại ra nông nỗi này đấy”.
“Mẹ, sao mẹ lại nói như vậy?”.
Bà mẹ chồng cứ nghĩ cô đang biện bạch cho Trì Gia Ưu, tức tối nói: “Lẽ nào mẹ đặt điều cho nó à? Uống rượu rồi lái xe, không tiếc mạng sống của mình thì thôi lại còn đem theo cả con nữa. Thiếu Hàng lo cho con nên mới lái xe đuổi theo sau. Kết quả thì sao? Xe của Thiếu Hàng bị nó đâm cho lật nhào, mẹ nghe người ta kể lại mà sợ dựng cả chân tóc. May mà con và Thiếu Hàng tốt số, nếu không…”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: