WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Khách qua đường vội vã


Thẩm An Nhược chọn quần áo đơn giản và nhanh chóng hơn Hạ Thu Nhạn rất nhiều, công việc của cô cũng không đòi hỏi phải ăn mặc quá cầu kỳ, cô chỉ cần tới một vài cửa hàng mua về một đống quần áo là đủ mặc luôn cho cả quý. Hạ Thu Nhạn thấy vậy thường cằn nhằn cô.

"Thẩm An Nhược, mình thua cậu thật, không đi xem từng cửa hàng thì làm sao biết được bộ nào hợp với mình chứ."

"Ấy, Thẩm An Nhược, bỏ ngay trên tay cậu xuống, trừ màu sắc ra thì nó không khác gì bộ cậu đang mặc trên người cả, cậu không chọn kiểu dáng khác được à?"

"Thẩm An Nhược, đừng có lấy màu xám với màu cà phê đấy nữa, cả tủ quần áo của cậu hầu như toàn màu này, cậu nhìn mà không thấy chán hả? Lấy cái bộ màu hồng này này, đang là màu mốt của mấy cô gái ngây thơ năm nay đấy, bây giờ cậu còn không mặc thì sau này chả còn cơ hộ mà mặc đâu."

Có lúc Thẩm An Nhược cũng camt thấy ngạc nhiên, chẳng hiểu hai người họ làm sao có thể trở thành niềm an ủi, sưởi ấm duy nhất cho nhau trong cái thành phố rộng lớn này.

Hạ Thu Nhạn lại chỉ vào đôi giầy của Thẩm An Nhược: "Lần trước chẳng phải cậu nói rằng đôi giày leo núi này của mình bị rách sao, lúc đó nhìn mặt cậu buồn đến cả nửa ngày. Không phải nó vẫn rất mới à."

"Đôi đấy mình vứt đi rồi, mình đã mua một đôi giống y hệ như vậy để đi."

"Phụt!" Hạ Thu Nhạn đang uống trà sữa mém phun ra, "Cậu bị sao thế?"

"Chẳng còn cách nào, tại mình thích kiểu đó." Thẩm An Nhược trả lời nhẹ tênh, đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó liền khựng lại, một hồi sau lại tự cười giễu rồi nhanh chóng bị Hạ Thu Nhạn kéo đi, tiếp tục công cuộc mua quần áo ở các cửa hàng.

Bữa trưa, Thẩm An Nhược nhận được điện thoại của Trình Thiếu Thần, cô hơi chột dạ lén nhìn Hạ Thu Nhạn, đi tới chỗ khác nghe điện thoại.

"Buổi tối cô rảnh không? Đi cùng tôi tới một bữa tiệc." Vẫn cái giọng điệu hết sức bình thản ấy, hệt như tuần trước hai người mới hẹn hò với nhau vậy, thật ra ngoại trừ lần gặp nhau ở bữa tiệc bán đấu giá từ thiện đó thì đã hai tháng nay họ không liên lạc với nhau rồi.

"Trước giờ tôi không tham dự mấy bữa tiệc lớn, đến đấy nhỡ có làm sao lại làm mất mặt anh thì thế nào?"

Rõ ràng Trình Thiếu Thần đang cười trong điện thoại: "Lần trước cô đi với chủ tịch Nghê không phải là đóng kịch rất xuất sắc ư?"

"Nhưng anh không phải là ông chủ của tôi." Không nhắc đến thì thôi, nói đến cô lại càng tức.

"Cô giúp tôi lần này đi! Nếu không tôi tính tiền làm thêm giờ cho cô, coi như cô tăng ca."

"Mấy cô đồng nghiệp xinh đẹp của anh đâu? Anh để tiền tăng ca mà đưa cho họ."

"Họ bận cả rồi."

Quay về chỗ cũ, Thẩm An Nhược thấy rằng tranh cãi nữa cũng vô ích, cũng không hiểu tại sao rõ ràng bản thân không muốn đi, nhưng thế nào rồi đến cuối cùng vẫn phải đi. Cô chỉ có thể tự an ủi bản thân, Trình Thiếu Thần đảm nhiệm vị trí cao trong công ty thì tất nhiên phải giỏi đàm phán, một người lương thiện như cô làm sao đấu lại anh ta. Huống hồ cô phát hiện, những ngày gần đây không có Trình Thiếu Thần, dù rằng cuộc sống của cô vẫn như cũ nhưng cứ có cảm giác chán nản, cô cũng không có ý định tuyệt giao với anh, thỉnh thoảng sẽ vẫn đồng ý nhận lời gặp mặt, xem như là cách để duy trì tình bạn giữa bọn họ. Cũng may là Hạ Thu Nhạn không hỏi han gì, chỉ ngạc nhiên nhìn cô.

Trình Thiếu thần đến đón cô rất đúng giờ. Biết không cần chuẩn bị gì trước, nên cô chỉ vận một chiếc váy và áo xám cùng màu, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo mỏng. Trình Thiếu Thần nhận xét: "Tại sao lại diện nguyên một cây xám thế này?"

"Vì tôi thích. Anh không thấy mặc màu này rất đẹp ư?" Thật ra thì cả vòng cổ và giày của cô cũng là màu ngọc trai xám.

"Trông già quá."

Thẩm An Nhược không thèm đôi co thêm nữa, im lặng không để ý đến anh.

Chiếc xe quẹo bảy, tám khúc quanh thì đến một ngõ hẹp, cứ thế àm đi tiếp. Đây là khu phố cũ, phía trước có một cánh cửa gỗ màu đỏ đã bị tróc sơn, nhìn bên trong như khu nhà tứ hợp viện2 kiểu cổ. Thẩm An Nhược không nhịn được bèn cất tiếng hỏi: "Đây là đâu vậy? Tôi chưa từng đến bao giờ."

Tứ hợp viện2: Một kiểu nhà của Trung Quốc thời xưa, bao gồm một khối nhà bao quanh một khoảng sân phía trong thành một tổ hợp khép kín.

Trình Thiếu Thần liếc cô, giọng thần bí: "Cô thật sự không biết hả, đây là khu ăn chơi nổi tiếng ở thành phố này đấy."

Thẩm An Nhược thầm đánh giá: "Ôi, giá nhà ở đây chắc cao lắm nhỉ!" Rồi lại cảm thấy hết sức ngạc nhiên: "Anh đưa tôi đến đây làm gì? Định đem tôi đi bán hả?"

"Cô xem mình được mấy lạng thịt, bán đi thì được mấy đồng."

"Ai bảo anh vậy. Anh chặt khúc ra bán sẽ được nhiều tiền hơn. Bây giờ luôn bán như vậy trên thị trường chợ đen rất được giá."

Trình Thiếu Thần mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền: "Cô thông minh thật, sao tôi lại không nghĩ đến điều này nhỉ?"

"Anh đến đây bao giờ chưa? Mấy cô gái ở đây có phải ai cũng tinh thông cầm kì thi họa không? Tiêu chuẩn hội viên ở đây như thế nào?"

"Này, tôi đang lái xe, đừng có làm phiền tôi như vậy." Lúm đồng tiền trên má Trình Thiếu Thần càng thêm sâu: "Tôi nói gì cô cũng tin hả? Sao cô lại ngốc vậy nhỉ?"

Anh cho xe dừng trước một cánh cổng đang mở, đi vào một khu nhà kiểu cổ. Anh dẫn cô đi qua mấy bậc thang bằng đá, đường đi lòng vòng chóng cả mặt. Đột nhiên trước mặt cô xuất hiện một chàng trai mặc giả gái đứng cách nửa thước làm cô nhảy dựng lên. Người này rõ ràng rất đẹp trai, rất anh tuấn, tại sao lại cố ý tô son trát phấn như vậy. Lại còn mặc váy kiểu Bohemian nữa chứ. Vừa trông thấy Trình Thiếu Thần thì anh ta đã bổ nhào ngay về phía trước: "Anh á! Cuối cùng thì anh cũng chịu đến chỗ người ta rồi."

Thẩm An Nhược nổi hết da gà, Trình Thiếu Thần thì lùi lại rất nhanh, đẩy vội cô lên phía trước: "Sửa soạn cho Thẩm tiểu thư, lát nữa chúng tôi sẽ đến chỗ 'Lý tú bà'".

"Hứ, có người mới rồi là quên ngay người cũ, anh thật là vô tình mà, hôm nay người ta sẽ giãm giá tám mươi tám phần trăm cho anh." Anh chàng này ăn nói ỏn à ỏn ẻn khiến Thẩm An Nhược thấy khá đáng yêu bèn cố nặn ra một nụ cười. Lại cẩn thận nhìn xung quanh một chút, căn phòng này rõ ràng mang phong cách cổ xưa, tầng tầng lớp lớp, có màn che nhưng lại trang trí quá màu mè, nhìn như một cửa hàng nhỏ. Có thể mở cửa hàng trong sân viện kiểu này, số lượng khách hàng lại chỉ có hạn, quả thực là muốn đốt tiền.

Trình Thiếu Thần đến chỗ mấy giá quần áo trong góc phòng xem xét, sau đó lôi ra một bộ: "Lấy bộ này."

"Mời cô đi theo tôi." Không hiểu một cô gái trẻ từ đâu bước ra đã cầm bộ quần áo, đứng bên đợi Thẩm An Nhược. Cô ngạc nhiên quay đầu lại nhìn anh nhưng Trình Thiếu thần đã nhanh chóng ngồi xuống một chiếc ghế, không ngó ngàng gì đến cô, người đàn ông kì lạ kia còn giúp anh châm thuốc, bản thân anh ta cũng đang ngậm một điếu trên môi.

Phòng trang điểm trông cũng khá bình thường, lại có thêm hai cô gái trẻ, điều này làm Thẩm An Nhược an tâm hơn, lúc này mới đánh giá bộ quần áo mà Trình Thiếu Thần đã chọn thì thấy máu nóng dồn thẳng lên đỉnh đầu. Hóa ra đây là một bộ sườn xám, ở phần dưới là vải sa tanh màu trắng, nhưng trên đó lại vẩy mà bảy sắc cầu vòng theo phong cách thủy mặc chạy dài trên tà áo. Trí nhớ của người này cũng tốt ghê, bất kì lúc nào có thể trêu chọc chế giễu cô được, Thẩm An Nhược nghiến răng hỏi hai cô gái: "Tôi có thể chọn bộ khác không, tôi không quen mặc sườn xám."...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0028 giây

Pair of Vintage Old School Fru