XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Khi nghe Bảo nói Thiên Phong đang chạy bộ theo con đường mòn gần bờ trúc, Việt Tình giật mình kêu lên: “Việt Phương đang ở ngoài đó.”

Bảo vừa nghe xong, trong lòng hoảng hốt vội vàng cúp máy rồi chạy vội ra đây, cũng may anh vừa ra tới kịp thời ngăn chặn Thiên Phong nói ra điều anh muốn che giấu.

Thấy Bảo thở hồng hộc đến chỗ mình, Việt Phương nghĩ Bảo cũng tập thể dục, nhưng bộ dạng lại như vừa mới ngủ dậy, Việt Phương bèn cười nói:

- Bảo đang chạy giặc hay sao thế, làm gì mà vội vàng đến thở hổn hển như thế?

- Mình tập chạy nước rút thôi. - Bảo khẽ liếc qua Thiên Phong một cái rồi mỉm cười đáp. - Phương đang vẽ tranh à?

Bảo liếc sơ qua dụng cụ trên tay Việt Phương.

- Mình đang định về nhà. - Việt Phương bèn đáp.

Bảo liền sấn tới bên cạnh cô, đưa tay cầm lấy giá vẽ mà Việt Phương đang định mang đi. Anh không muốn Việt Phương đứng quá lâu bên cạnh Thiên Phong. Việt Phương cất bước theo sau chân Bảo, đi được vài bước, Thiên Phong khẽ lên tiếng:

- Một tuần! Cho anh một tuần, sau một tuần, anh sẽ trả lại cho em tập bản thảo.

Việt Phương quay lại, cô nghe Thiên Phong nói hết câu thì nhìn anh, cuối cùng gật đầu đồng ý. Việt Phương ngẫm nghĩ, cô định lên tiếng nói thì Bảo đang quay người lại, nắm tay cô kéo đi rồi thúc giục:

- Đi nhanh thôi, mình có vài chuyện muốn hỏi chú Nhân.

Việt Phương bị Bảo nắm tay, cô thấy bối rối, ngại ngùng nhất là chuyện Bảo thổ lộ ngày hôm qua vẫn khiến cô khó nghĩ. Cô giật tay lại khá mạnh khiến Bảo ngạc nhiên. Bảo quay mạnh người lại nhìn Việt Phương, không ngờ hành động đó lại khiến bức tranh vẽ dở của Việt Phương bị rớt ra bay mạnh theo gió rơi xuống hồ nước.

Việt Phương thấy bức tranh bị rơi ra, cô theo phản ứng muốn giữ lấy bức tranh, không ngờ làm bản thân rơi tùm xuống nước luôn.

Việt Phương rơi xuống nước, cô chấp chới nhoi lên rồi lặn xuống, hai tay vùng quẫy dưới mặt nước.

Bảo không ngờ vì động tác vô tình của mình lại khiến cho Việt Phương té xuống nước như thế. Anh sững sờ vài giây rồi vội vã vất bỏ những thứ trên người mình xuống, sau đó định lao nhanh xuống cứu Việt Phương.

Nhưng đã có một bóng người nhanh chân hơn anh lao thẳng xuống nước bơi nhanh về phía Việt Phương và nhanh chóng cứu cô lên bờ.

Việt Tình cũng vừa lúc đi đến, cô thấy cảnh ba người đứng nói gì đó với nhau rồi Việt Phương rơi xuống nước, cô hốt hoảng chạy đến cũng vừa lúc Thiên Phong ôm Việt Phương vào bờ.

Bảo đứng trên bờ thấy Thiên Phong đưa Việt Phương vào bờ, anh vội vàng đưa tay ra giúp đỡ Việt Phương lên bờ.

Việt Phương nằm bệt trên bờ hồ ho sặc sụa, dù chỉ trong tích tắc, thế nhưng cô cũng đã uống một ngụm nước kha khá, hơn nữa cô vẫn mang nỗi ám ảnh năm xưa cho nên tinh thần hoảng loạn cực độ.

Nếu Thiên Phong khi cứu cô không ngừng nói bên tai cô: ”Đừng sợ!” thì Việt Phương không biết, nỗi sợ hãi này cao đến mức nào.

Thiên Phong cũng mệt nhọc bò lên trên bờ, anh thở phì phò đầy mệt nhọc. Nhưng không phải vì cứu Việt Phương mà anh thấy mệt, cứu cô chẳng mất sức bao nhiêu, chỉ có điều là khi nhìn thấy hình ảnh cô chấp chới dưới nước, và bản thân anh lao ngay xuống nước cứu người, trong khoảnh khắc đó, Thiên Phong cảm thấy giống như là đang lặp lại một hình ảnh đã từng xảy ra. Đầu Thiên Phong đau nhức đến muốn nổ tung ra nhưng anh vẫn gắng bơi vào bờ, vì vậy mới khiến anh mệt nhọc nhiều như thế.

Cả người Thiên Phong khuỵu xuống bờ hồ, hai tay cũng chống xuống mặt đất, từng chuỗi ký ức kéo qua đầu anh thật nhanh khiến Thiên Phong thấy đau đớn khôn tả. Anh nhắm mắt lại cố làm dịu cơn đau kia.

Việt Tình thấy Thiên Phong như vậy, cô lo lắng chạy đến bên anh hỏi:

- Jonny! Anh sao vậy?

- Không sao. - Thiên Phong lắc đầu đáp rồi đứng thẳng dậy.

Anh đưa tay vuốt mái tóc ướt nhẹp của mình ra đằng sau, để lộ đôi mắt sáng tinh anh thường bị ẩn giấu dưới cặp kính 0 độ kia. Chiếc kính đã chìm xuống dưới lòng sông từ bao giờ.

- Việt Phương! Bạn không sao chứ? - Bảo lo lắng vỗ lưng Việt Phương khi cô nghiêng người ho sặc sụa.

Phải thật lâu, Việt Phương mới có thể lên tiếng được, cô thở gấp đáp lời Bảo:

- Mình ổn...

Bảo lúc này mới mừng rỡ đỡ Việt Phương dậy, anh khẽ nói:

- Sáng sớm nước hồ rất lạnh, lại có gió mạnh, mình đưa Phương về thay đồ!

Việt Phương gật đầu, Bảo dìu cô đứng dậy, Việt Phương đưa mắt nhìn Thiên Phong nói:

- Jonny, cám ơn anh đã cứu em!

Thiên Phong đang đưa tay vuốt mặt, vừa muốn gạt đi nước đang nhiễu xuống mặt, vừa muốn xoa dịu cơn đau đầu. Cho nên khi Việt Phương nhìn anh nói những lời này, hai bàn tay to lớn của anh đã che đi khuôn mặt cùng đôi mắt đã nhắm nghiền.

Bảo giật mình khi nhìn thấy Thiên Phong không hề đeo kiếng. Anh từng nghe Việt Phương nói Jonny có nét rất giống Thiên Phong, chỉ là cô không chắc chắn lắm. Con người lớn lên sẽ thay đổi nhưng cô tin chắc ánh mắt sẽ không thay đổi. Chỉ cần cô nhìn vào mắt Jonny có thể xác định có phải là Thiên Phong hay không.

Khi chứng kiến Thiên Phong đang định bỏ tay ra khỏi gương mặt, Bảo vội vàng đứng chắn trước mặt Việt Phương. Thân hình anh cao lớn, dễ dàng đứng chắn giữa Việt Phương và Thiên Phong.

- Không có gì. Em ướt hết rồi, mau về nhà thay quần áo đi! - Thiên Phong nghe Việt Phương cám ơn liền bỏ tay mở mắt đáp.

Bảo liền nhân cơ hội lập tức đưa tay xoay người Việt Phương lại phía sau nói:

- Jonny nói phải. Mau về thay đồ kẻo bệnh thì lấy ai dạy bọn trẻ học chứ.

Bảo còn cố quay đầu nói với Angela:

- Cô đưa Jonny về nhà thay đồ nhanh đi! - Bảo nháy mắt ra hiệu ngầm cho Việt Tình. Cô hiểu ý, liền khoác tay Thiện Phong quay về nhà anh.

Bảo thu dọn đồ rồi theo chân Việt Phương về nhà. Việt Phương từ lúc quay người, cô cứ thế bước đi không hề dừng chân quay lại, bởi vì trong lòng cô đang đầy cảm xúc. Lúc nhỏ, khi Thiên Phong cứu cô cũng là cung cách ôm đó, cũng nói bên tai cô hai chữ: ”Đừng sợ!”

Sau khi đưa Việt Phương về nhà, căn dặn nhiều thứ, Bảo lập tức quay về nhà ngay lập tức.

Thiên Phong cùng Việt Tình về nhà, Việt Tình đã giục Thiên Phong:

- Anh mau đi tắm lại nước ấm đi! Em đi làm cho anh một chén trà gừng.

- Cám ơn em! - Thiên Phong khẽ nói, nhưng anh nhìn gương mặt Việt Tình thật lâu.

- Sao vậy? - Việt Tình thấy Thiên Phong nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ thì lên tiếng hỏi.

- Không có gì. Anh đi tắm đây. - Thiên Phong lắc đầu rồi quay người bước lên lầu.

Việt Tình nhìn theo bóng Thiên Phong, trong lòng bỗng thấy bất an vô cùng trước ánh mắt khác lạ của anh.

Thiên Phong trở về phòng, anh đóng chặt cửa phòng lại, sau đó đi thẳng đến cái ly anh để chìa khóa. Lấy chìa khóa tủ, anh mở hộc tủ lôi tập bản thảo mà anh cất trong đó ra.

Quá bận rộn anh cũng chưa để ý đến nó, cũng chưa tìm ra manh mối hay bí mật nào xung quanh nó, hôm nay anh quyết tâm phải tìm hiểu cho bằng được.

Lần giở từng trang tập bản thảo. Từng bức tranh có chữ ký của anh, từng khung cảnh ở đồng quê này lần lượt hiện ra trước mắt Thiên Phong.

Cho đến bức tranh cuối cùng của tập bản thảo.

Hai đứa bé một trai, một gái. Cả hai đang cười thật tươi, thật rạng rỡ. Còn kèm theo một dòng chữ của chính anh: ”Tặng Việt Phương! Anh thích nụ cười này của em. Hy vọng nụ cười này mãi mãi trên môi em.”

“Tặng Việt Phương”, ba chữ này khiến Thiên Phong sững sờ, cuốn tập bản thảo rơi xuống chân anh. Nụ cười của cô bé trong hình từ từ trở thành nụ cười của một gương mặt thật, một gương mặt của Việt Phương lúc nhỏ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây