WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhCafe chiều thứ 7 xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hương Vị Đồng Xanh


Trái tim anh không hề đập mạnh khi nhìn thấy cô, ôm cô trong tay cũng không hề thấy cảm giác ngọt ngào của yêu thương.

Việt Tình không thấy Thiên Phong có hành động gì, cô khẽ mở mắt ra nhìn. Anh đang bần thần nhìn cô, Việt Tình hơi lo lắng, cô khẽ lắc tay Thiên Phong gọi khẽ:

- Anh sao vậy?

Thiên Phong giật mình, sắc mặt trở lại bình thường, anh đẩy nhẹ người Việt Tình ra cố cười bảo:

- Anh mới tập thể dục xong, người bẩn lắm, để anh đi tắm rồi mình cùng đi ăn sáng.

Nói rồi Thiên Phong quay lưng đi lên lầu. Việt Tình có chút thất vọng, cô dõi mắt nhìn theo bóng dáng Thiên Phong đi lên lầu thở dài. Cô biết ở bên cạnh Thiên Phong thì không nên gò bó anh, nếu không chỉ càng nhận lấy sự thờ ơ xa lánh của anh mà thôi. Cô yêu anh, muốn ở bên cạnh anh, cho nên cô biết mình cần phải nhẫn nại chờ đợi cho đến một ngày anh hoàn toàn thuộc về cô. Từ bao lâu nay, cô là người con gái duy nhất có thể ở gần bên anh, phần thắng này, cô nắm chắc.

Vấn đề là nằm ở thời gian.

Cô còn trẻ, thời gian còn dài, cô có thể chờ đợi.

Cô là người có tham vọng, Thiên Phong lại là người thỏa mãn tham vọng của cô.

Việt Tình khẽ cười một cái đầy hàm chứa rồi bước theo Thiên Phong đi lên lầu.

Vừa lần mò tìm ra phòng của Thiên Phong, Việt Tình tự đẩy cửa bước vào. Cô nghe tiếng nước chảy phát ra phía sau cánh cửa ở góc phòng, biết là Thiên Phong đang tắm, cô khẽ cười bước vào quan sát căn phòng mà Thiên Phong ở mấy ngày hôm nay. Căn phòng nhìn ra bên ngoài rất đẹp; một màu xanh bạt ngàn của lúa mới, đẹp dịu dàng và đầy thơ mộng.

Việt Tình thích thú ngẫm nghĩ: ”Không ngờ nơi này lại đẹp đến thế.” Cô về quê rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ đi quá xa nhà, thường chỉ quanh quẩn ngoài vườn mà thôi. Đường dưới quê không như đường thành phố, nhỏ hẹp và sình lầy, đi một chút là dính bùn trông rất dơ, mà những đôi giày của cô đều rất đắt tiền, cô không muốn làm bẩn nó chút nào.

Việt Tình đưa tay mở cửa ban công ra, một làn gió nhẹ thổi vào kéo theo hương lúa non thơm lừng. Cô bước ra ban công một lúc nhìn ngắm mọi vẻ đẹp trong tầm mắt mình rồi mới quay vào bên trong. Quét qua tầm mắt cô là một khung tranh được bao phủ.

Việt Tình cảm thấy tò mò, cô bước nhanh đến trước khung tranh, đưa tay vén bức tranh lên.

Một luồng điện chạy khắp thân thể cô, cả người run lên, bàn tay cầm tấm khăn che phủ run run đến nỗi đánh rơi nó xuống mặt sàn.

Việt Tình hô hấp thật nhanh, cô chớp mắt nhìn chằm chằm vào bức tranh, nơi mà gương mặt của cô hiển hiện trên đó.

- Không thể nào!

Việt Tình reo nhỏ hoảng hốt lùi về sau mấy bước.

Cô bé gái trong bức tranh, cô biết rõ người đó là Việt Phương chứ không phải là cô, nhưng bé trai bên trong bức tranh thì cô biết rõ đó chính là Thiên Phong. Lúc ở Mỹ, cô từng xem album lúc nhỏ của anh cho nên Việt Tình có thể khẳng định cậu bé trong tranh chẳng phải ai khác ngoài Thiên Phong.

Nhưng vì sao lại có bức tranh này ở đây?

Việt Tình nhíu mày nhìn phần chữ ký bên góc dưới bức tranh, là chữ ký của Việt Phương. Vậy thì bức tranh này do Việt Phương vẽ. Nhưng làm sao Việt Phương lại biết được Thiên Phong lúc nhỏ, còn vẽ hai người chung như thế? Chẳng lẽ...

Một suy nghĩ lóe lên trong lòng Việt Tình, cô bỗng dùng tay ôm lấy hai bên vai mình, khẽ rùng mình một cái cô cố lắc đầu xua đi suy nghĩ vừa thoáng qua của mình.

Lần nữa nhìn bức tranh trước mặt. Nụ cười của Việt Phương rất đẹp, rất hồn nhiên, đầy sự vui vẻ yêu đời. Ngoại trừ lúc nhỏ - trước 5 tuổi cô mới thấy nụ cười này của Việt Phương, còn sau này cô chưa từng thấy.

Việt Tình hít thật sâu rồi gập người cúi xuống nhặt chiếc khăn rồi phủ lại như lúc ban đầu, xong rồi cô khẽ thở dài, ánh mắt trầm xuống.

Việt Tình khẽ nhắm mắt nhớ lại những ngày tháng mình bắt đầu du học bên Mỹ.

Cô luôn cố gắng hết sức mình, chứng tỏ khả năng của mình cho mọi người nhìn thấy, cho nên đôi lúc cô cảm thấy rất căng thẳng và mệt mỏi. Những ngày cuối tuần là những ngày mà cô thấy thoải mái nhất, bởi vì có thể một mình rảo bước đi trên phố thư giãn.

Cô lang thang đến đài phun nước ở quảng trường, vô tình va vào một chàng trai đang đứng chụp hình đàn chim bồ câu bay lên.

- Xin lỗi! - Cô vội vàng nói.

Nhưng đáp lại cô là sự thờ ơ sau đó anh ta bỏ đi. Nhưng gương mặt điển trai, ánh mắt sâu, cùng vẻ lạnh lùng của anh lại thu hút cô, khiến cô ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng của anh mãi. Việt Tình cảm thấy luyến tiếc vì không biết anh là ai.

Cô cho đó là duyên phận khi cô lần nữa gặp được anh ở trường của cô, anh hiện đang học thạc sĩ tại trường cô đang theo học. Cô rất vui, thật sự rất vui vì có thể gặp lại anh.

Cô bắt đầu tìm hiểu về anh. Tên tiếng Anh của anh là Jonny. Anh là sinh viên xuất sắc của khoa kinh tế, là người Mỹ gốc Việt... rất nhiều thông tin và dường như anh được nhiều cô bạn gái để ý.

Không thể nói anh là sinh viên xuất sắc nhất và đẹp trai nhất, nhưng anh lại không giống các anh chàng gốc châu Âu khác luôn vui vẻ hòa đồng thậm chí là hơi ngông cuồng, mà anh rất trầm lặng, có thể nói là khá lạnh lùng. Anh không quan tâm ai nghĩ gì về mình, càng không chú ý đến mấy cô bạn nữ bên cạnh mình.

Rất nhiều cô gái xinh đẹp và bạo dạn, họ đến tỏ tình với anh, thậm chí có người còn quyến rũ anh, nhưng Thiên Phong chẳng buồn đáp lại họ lấy một lần. Anh giống người vô cảm, đến độ có người cho rằng anh là gay. Bởi vì, lối sống ở đây khá thoáng, dù không yêu nhau nhưng bọn họ vẫn có thể lên giường với nhau. Xong việc rồi thì nói bye bye, và những cô gái kia chẳng hề ràng buộc anh bên cạnh họ, thế mà anh vẫn từ chối.

Việt Tình cũng đôi lần đến tìm anh, giả vờ nhờ anh giảng dạy. Thiên Phong tuy không hề từ chối nhưng cũng chẳng tỏ ra quá thân thiết với cô cho lắm. Nhưng so với những cô bạn tóc vàng mắt xanh kia thì cô được anh ưu ái hơn bởi vì cùng là người Việt Nam với nhau. Và cũng chỉ có cô mới biết tên của anh là Thiên Phong mà thôi.

Thời gian cũng khá lâu nhưng Thiên Phong không hề có chút cảm xúc nào với cô, Việt Tình nghĩ, cô cũng sẽ không có cơ hội đến với anh mãi cho đến khi cô vô tình nhầm lẫn kẹp cuốn album của mình vào với chồng sách mượn của anh và đem trả. Khi cô đến tìm anh lấy lại, Thiên Phong đã trả cô cuốn album và hỏi:

- Cô bé trong ảnh là em à?

Và cô gật đầu.

- Có phải em thích anh không? - Thiên Phong đột ngột lên tiếng hỏi cô câu hỏi mà từ lâu cô muốn anh biết.

Cô đã đỏ mặt và gật đầu. Cô thầm cầu khẩn cho giấc mơ của mình thành sự thật.

- Vậy chúng ta quen nhau đi!

Cô mở to mắt nhìn Thiên Phong sửng sốt, cô không ngờ kết quả mình chờ đợi đã có, vui mừng khôn xiết cô vội vã gật đầu mà không hề hỏi lý do vì sao anh lại muốn quen với cô. Lúc đó cô chỉ nghĩ đơn giản là, anh thích con gái Việt Nam hơn mà thôi. Và tôi là cô gái người Việt Nam duy nhất bên cạnh anh, anh chọn tôi là lẽ tất nhiên.

Việt Tình khẽ mở mắt, ký ức dần khép lại, trong lòng thấy lạnh run, cô tự hỏi có phải đáp án cho câu hỏi mà cô chưa từng đặt ra đã hiện ở trước mắt hay không?

Việt Tình quay người bước lại gần cửa buồng tắm, cô im lặng lắng nghe tiếng nước chảy vọng ra, hai tay âm thầm siết chặt lại, cố gắng dùng giọng nói bình tĩnh nhất của mình lớn tiếng để Thiên Phong ở bên trong có thể nghe được....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Ring ring