Việt Phương chưa bao giờ nhận một trận đòn nào dữ dội như thế. Đau đớn đến bật khóc, cô bé mếu máo xoay người tránh đòn, nhưng tay đã bị bà Thu Hà giữ lại, muốn bỏ chạy cũng không được, mà sức cô bé cũng quá yếu, làm sao thoát khỏi tay mẹ. Việt Phương chỉ có thể hoảng hốt vừa khóc vừa cầu xin:
- Con xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ... mai mốt con không dám nữa đâu.
- Bây làm gì vậy hả? Nó mới vừa về mà bây lại đánh nó, làm nó sợ, mai mốt nó đi luôn thì sao? - Bà nội thấy cháu bị đánh thì thương quá chạy đến mắng.
- Má! Má cứ để con dạy con của con! Nó còn nhỏ nếu mà không dạy thì đợi vài ba năm nữa sẽ khó dạy lắm! - Bà Thu Hà nhìn má chồng nói.
- Bây nói vậy là ý trách má không biết dạy cháu đúng không? - Bà nội Việt Phương bèn nói. - Bây muốn trách thì cứ trách tao đi. Muốn đánh thì cứ đánh tao đi, chứ đừng có đánh cháu tao! Nó còn nhỏ từ từ dạy nó, đòn roi đâu phải là cách dạy trẻ con.
- Chị! Bác Tư nói phải lắm chị. Bé Phương còn nhỏ, mình từ từ dạy nó. Mình đánh nó chỉ khiến nó càng lì hơn mà thôi. Bé Phương ngoan lắm, tại nó chưa hiểu chuyện nên mới thế, đợi nó lớn lên hiểu chuyện thì sẽ nghe lời chị thôi. - Chị Nga cũng bước tới khuyên giải bà Thu Hà.
- Con mau xin mẹ tha cho em con đi! - Bà nội Việt Phương nhìn Việt Tình đang đứng nấp ở một góc sợ hãi giục.
Việt Tình chưa bao giờ thấy mẹ mình giận dữ đến như vậy, tuy không thích Việt Phương theo về thành phố nhưng thấy mẹ đánh Việt Phương đau như thế thì cũng thấy thương, cũng mếu máo đi đến nói:
- Mẹ, tha cho em đi mẹ!
Bà Thu Hà kích động thở hồng hộc nhìn Việt Phương đang khóc tức tưởi cũng xót lòng. “Đánh con đau, đau lòng mẹ”, bà cũng không muốn đánh Việt Phương, nhưng con bé quả thật khiến bà lo lắng vô cùng. Lúc đi tìm cứ sợ con xảy ra chuyện gì, khóc hết nước mắt; nghe tin con về, bà mừng biết bao nhiêu, nhìn thấy con bình an bà mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng không thể không tức giận đánh nó vài cái cho hả giận được.
Việt Phương khóc nức nở vì đau đớn, cô bé nhận ra đây không phải phim hoạt hình, ba mẹ cô bé cũng không phải là ba mẹ của Puruchiru, không yêu thương cô bé nhiều. Vốn đã muốn xin lỗi mẹ và muốn lên thành phố sống chung ba mẹ. Nhưng bây giờ thì cô bé chẳng còn muốn đi thành phố nữa. Việt Phương ấm ức nói:
- Con không đi thành phố đâu.
Cơn giận đang chuẩn bị xẹp xuống của bà Thu Hà lại lần nữa dâng lên, bà nhìn Việt Phương đầy tức giận. Tay cầm roi run run, thật sự muốn đánh thêm mấy cái cho hả giận, nhưng nhìn lằn roi đỏ hằn trên người con cũng chua xót. Bà nhìn Việt Phương nói:
- Nếu con không muốn theo mẹ về thì mẹ sẽ xem như chưa từng sinh ra con. Mẹ có một mình Việt Tình là đủ rồi.
Nói xong bà quăng cây chổi lên ván, rồi đi ra sau nhà. Việt Tình nghe vậy thì rất vui sướng, nhưng cũng ái ngại nhìn Việt Phương. Còn Việt Phương nghe xong câu đó, cõi lòng tê tái, buồn khôn tả.
Việt Phương úp mặt trong lòng bà nội, nước mắt của cô bé lăn dài trên mặt, bởi vì cô bé lại bị chính gia đình mình bỏ rơi lần nữa.
Trời vừa sáng, ba mẹ cô bé đã xách hành lý đưa Việt Tình trở lại thành phố. Ông Việt Tuyên xách hành lý lên xe rồi quay lại ôm Việt Phương vào lòng, hôn lên má cô bé một cái rồi ân cần dặn dò:
- Con ở với nội thì phải biết nghe lời nội có biết không! Ba mẹ lên thành phố để làm việc, khi nào ba mẹ rảnh, sẽ đưa chị hai về chơi với con. Con thích gì thì cứ bảo chú Nhân gọi điện lên cho ba, ba sẽ mua cho con, có biết không?
Việt Phương vẻ mặt như khóc mếu, rơm rớm nước mắt gật đầu. Đây không phải lần đầu tiên cô bé chia tay với người thân khi họ trở về thành phố. Nhưng đây là lần đầu tiên sau khi bà Thu Hà mẹ cô bé làm mặt lạnh với đứa con gái bà cho là bướng bỉnh kia, xem như Việt Phương không phải con bà, khiến Việt Phương rất đau lòng. Làm sao cô bé không cần mẹ cơ chứ.
Việt Phương vốn đã quyết định theo mẹ về thành phố rồi, chẳng qua cô bé chỉ là giận mẹ đánh mình mà nói lẫy như thế thôi. Chỉ là không ngờ mẹ mình thật sự chẳng cần mình, lại dễ dàng buông ra tiếng nói không xem mình là con nữa như thế. Dù rất hối hận, nhưng vốn có sự cố chấp của trẻ con cho nên Việt Phương dù buồn vẫn cương quyết cắn chặt môi không hé nửa lời.
Việt Phương nhìn mẹ mình dẫn Việt Tình lên xe, cô bé đanh mặt, mím môi, cương quyết không khóc; thế nhưng xe lăn bánh không bao xa thì nước mắt đã tràn đầy trên mặt, tiếng thút thít khẽ gọi: “Ba... me... chị hai...” của Việt Phương đã vang lên làm não nề một góc quê.
Bà nội thấy tội nghiệp đứa cháu, bèn lấy khăn quấn đầu lau tóc cho cháu gái rồi dỗ dành:
- Bé Phương còn có ông bà nội thương, con đừng khóc nữa!
Việt Phương thôi khóc, cô bé nhìn gương mặt già nua đầy nếp nhăn của bà nội, trong ánh mắt bà tràn ngập tình yêu thương dành cho mình. Việt Phương hiểu, cô bé không thật sự cô đơn lẻ loi, dù không có vòng tay ấm áp của ba mẹ nhưng cô bé có một hạnh phúc mà nhiều người muốn có nhưng không được. Như thằng Bảo, bạn của cô bé và đám nhóc.
Thằng Bảo ba nó mất sớm, mẹ nó bỏ đi theo người đàn ông giàu có nào đó trên thành phố, thỉnh thoảng gửi tiền về cho hai bà cháu nó xài. Mặc dù thằng Bảo chẳng ưng bụng tí nào, nó không muốn xài tiền của người đàn bà đã bỏ rơi nó, nhưng bà nội nó già yếu lại hay bệnh tật cần phải thuốc thang nên nó đành miễn cưỡng dùng số tiền ấy. Tuy nhiên, dù thiếu hụt bao nhiêu, nó cũng không hề hé môi xin thêm tiền của mẹ nó bao giờ. Bà ấy có hạnh phúc riêng của bà ấy, nó chẳng muốn có liên quan gì đến bà ấy chút nào hết. Cho nên, tiền mẹ nó gửi về, nó dùng để thuốc thang cho bà nội, còn cơm cháo hàng ngày là do bà con tốt bụng thương tình giúp đỡ. Thằng Bảo cũng to lớn khỏe mạnh, lại siêng năng, tuy là mới 10 tuổi đầu nhưng đã có thể làm được nhiều việc, ai sai gì nó làm đó, mọi người cũng thương tình nên đều sai nó làm rồi cho nó chút tiền.
Việt Phương thấy mình may mắn hơn thằng Bảo rất nhiều, không phải làm lụng cực khổ. Có ông bà và chú Nhân yêu thương, được học hành tử tế ở trường, chứ không phải học ở lớp xóa mù chữ như thằng Bảo.
- Vào nhà thôi con. - Bà nội Việt Phương giục, cô bé ngoan ngoãn theo bà về nhà khi bóng xe đã khuất dần. Nhưng đêm tối, Việt Phương vẫn nằm trong lòng bà khóc tức tưởi. Cả một đêm dài, Việt Phương khóc ròng cho đến khi ngủ thiếp đi.
Nhưng đến khi trời sáng, Việt Phương đã trở lại là một cô nhóc vô tư hoạt bát ham chạy nhảy theo đám bạn cùng xóm đi chơi. Bà nội nhìn Việt Phương rồi nói với ông nội cô bé:
- Cũng may con nít dễ quên. Tội nghiệp con bé!
Ông nội Việt Phương lắc đầu thở dài:
- Nó quên được thì mừng, chỉ sợ là...
Nói tới đây ông ngừng lại không nói tiếp, với tay vê điếu thuốc lào lên hút, dùng hộp quẹt mồi lửa rồi đưa lên miệng hút một hơi dài, sau đó thả ra một làn khói mỏng. Làn khói mỏng manh quẩn quanh trong xóm nhỏ rồi bay lên bầu trời cao.
- Mày nói thiệt hả Phương? Cái nhà đó có người à? - Thằng Hiển tưởng chừng không tin nổi trong căn nhà rộng thình lình đó cũng có người sống mà nó lại không hay tí gì hết.
- Không tin mày đến đó coi, tao gạt mày làm gì. - Việt Phương bực bội đáp, cô bé với tay bóc quả chuối vừa hái được từ trong vườn nhà má thằng Nam nhai ngấu nghiến trút bỏ bực bội trong lòng qua từng vết cắn.
- Vậy là do thằng đó đuổi mày ra khỏi nhà nên mới khiến mày bị một trận đòn oan mạng hả? - Thằng Hải xen vào hỏi.
- Ừ! - Việt Phương gật đầu, ánh mắt có chút tức giận khi nhớ đến trận đòn và ánh mắt buồn rầu, giận dữ của mẹ.
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: