Tim Thiên Phong không ngừng đập mạnh, cả người run bắn lên, sợ hãi không ngừng tăng bao bọc lấy cậu bé. Một đứa bé giữa đêm khuya giá lạnh, không một ai bên cạnh lại phải đối mặt với một xác chết, Thiên Phong suýt chút nữa là “đi” ra quần nếu như...
Việt Phương nằm co người bất động ngủ, cả đêm dài không ngủ với một đứa bé đang tuổi ăn tuổi ngủ như cô bé quả là một điều khó khăn. Cho nên cô bé dễ dàng chìm vào giấc ngủ say đến nỗi bị người khác lay gọi mà không hay biết. Cho đến khi, chiếc áo đang đắp trên người bị rời đi, từng cơn gió lạnh kéo đến thổi qua da thịt, càng khiến cô bé lạnh hơn nữa. Việt Phương khẽ run mình, giữ lấy cái áo phủ lên người.
Thiên Phong há hốc miệng, mắt nhìn về cô bé trước mặt mình không chớp. Lúc cậu nhìn thấy Việt Phương nhúc nhích thì ra xem, ra xem rồi thì thấy không còn nhúc nhích nữa, cho rằng cô bé kia vì lạnh mà qua đời chỉ vài giây sau đó; Thiên Phong trong khoảng khắc đó đã ân hận vô cùng, ân hận vì sao mình lại thức dậy quá trễ, nếu như mình thức dậy sớm chừng một tí thôi, biết đâu bé gái kia vẫn còn sống. Còn đang sợ hãi thì Việt Phương lại nhúc nhích, Thiên Phong thở phào nhẹ nhõm vì cô bé kia còn sống.
Thiên Phong liền bò lại gần, lần này lay mạnh Việt Phương hơn nữa, cuối cùng cũng khiến cô bé tỉnh giấc.
Việt Phương mơ màng tỉnh giấc, hai mắt vẫn không thể mở lên nổi, cô bé chỉ vừa mới ngủ được một tí mà. Nhưng bắt gặp cặp mắt mở to trong ánh đèn hắt ra bên ngoài, cặp mắt to tròn đen nhánh, lấp lánh nhìn đầy tò mò. Việt Phương giật cả mình vì đột nhiên một chú bé xa lạ xuất hiện trước mặt mình giữa đêm khuya, trên người lại mặc một bộ đồ trắng toát. Việt Phương thường nghe người lớn kể về chuyện ma; nào là ma thường xuất hiện ở những nơi vắng vẻ, rình mò những người đi ngang qua đó để ám họ, ăn thịt họ; nào là ma vú dài, ma không đầu... nhưng đều có một đặc điểm chung là mặc đồ trắng hết.
Tuy biết là người lớn kể thế để dọa trẻ con nhưng đám nhóc tụi bạn và cô bé, chẳng đứa nào không sợ đến muốn xỉu cả. Mặc dù sợ nhưng vẫn ham nghe kể chuyện ma lắm, co người vào nhau mà nghe, nghe xong rồi khóc thét lên, chẳng đứa nào đi nổi nữa chứ đừng nói là tự về nhà. Xong chú Nhân của Việt Phương cứ lại tay bồng tay bế, không thì cầm đèn soi tỏ con đường đưa từng đứa về, trong khi Việt Phương trùm mền kín mít đến không thở nổi vì sợ.
Nhiều lúc cả bọn cũng tò mò, muốn biết hình thù con ma ra sao, có giống như ở trên tivi hay không, có giống người hay không? Thậm chí còn liều lĩnh chờ đến 12 giờ trưa - cái giờ mà người lớn bảo là giờ linh, không cho con nít lang thang ngoài đường mà phải ở nhà đi ngủ, bởi vì nếu lang thang bên ngoài, sẽ bị ma bắt - tụi nó đi gọi hồn ma.
Có rất nhiều cách gọi hồn ma. Chơi cầu cơ, chơi cầu hồn... Có nhiều loại ma được tụi nó chọn là ma lon, ma lá và ma dao.
Tụi nó cứ đến 12 giờ trưa là đến trước một ngôi mộ mà vừa có người chết đặt lên đó một con dao, một chiếc lá, một cái lon. Rồi thắp nhang cầu khấn, nếu con ma nó linh sẽ nhập vào trong thứ mà chúng đặt lên mộ sau đó sẽ đuổi bắt tụi nó. Mỗi loại ma có một cách đuổi bắt đáng sợ. Nếu là ma dao thì khỏi cần bàn, nếu bắt được thì nó sẽ chém không thương tiếc, nếu là ma lá thì cũng cứa tụi nó chảy máu chứ chẳng chơi. Cho nên cả bọn thường chọn chơi ma lon, bởi vì cùng lắm nó chỉ gõ sưng mắt cá mà thôi.
Tuy lần này cũng mang đầy tâm trạng lo lắng nhưng mà chẳng đứa nào chịu rời đi trước cho đến khi con ma xuất hiện. Mặc dù mặt đứa nào đứa nấy xanh lè xanh lét vì sợ hãi.
Tiếc là cầu bao nhiêu lần vẫn chẳng có ma xuất hiện. Cho nên mãi đến bây giờ Việt Phương chưa bao giờ thấy ma cả.
Bây giờ đột nhiên thấy một thằng nhóc trông có vẻ giống ma, cũng có vẻ giống người sừng sững trước mặt mình. Nhất là căn nhà này, tuy có người thường xuyên quét dọn và mở đèn nhưng ít khi thấy có người ở. Mà ma thường sống ở những căn nhà bỏ hoang.
Nghĩ đến đây, cả người Việt Phương cứng ngắt, tim ngừng đập; chỉ sau vài giây, cô bé đã hét lên trong sợ hãi, âm thanh có thể nói là khá vang dội:
- Ma...
Thiên Phong nghe tiếng hét cũng hoảng hốt lúng túng chạy đến bịt miệng Việt Phương lại.
- Suỵt... anh là người, không phải ma. Anh sống ở nhà này. Đừng la nữa!
Đôi mắt ngân ngấn nước mắt của Việt Phương chớp chớp nhìn Thiên Phong thật lâu, cảm thấy hơi thở của Thiên Phong nóng ấm phả lên mặt mình, mà bà nội cô bé đã nói ma thì không có hơi thở, và ma rất lạnh không có ấm như Thiên Phong lúc này. Việt Phương cuối cùng cũng gật đầu đồng ý .
Việt Phương vào nhà, cô bé mới cảm thấy ấm áp, không lạnh lẽo như bên ngoài. Cô bé ngồi co ro trên bộ ghế sofa mà đoán chừng là rất đắt. Mặc dù bên trong ấm hơn, nhưng cả đêm ngoài trời lạnh khiến cô bé vẫn chưa lấy lại được sự ấm áp hoàn toàn. Muốn co chân lên, quặp người cho ấm nhưng ngại không dám co chân lên vì sợ bẩn. Cô bé chỉ dùng tay ôm lấy người, răng cắn chặt, người run run.
Thiên Phong thấy vậy liền lấy cho Việt Phương một chiếc chăn phủ. Việt Phương cũng chẳng nghĩ gì vội trùm nó lên người cho ấm, nhưng thấy vẫn chưa đủ, Việt Phương liền nói:
- Cho em xin ly nước nóng đi!
Thiên Phong liền cầm ly đến bình phích điện nhấn nút lấy cho Việt Phương ly nước nóng, nhưng suy nghĩ, cậu bé liền chế thêm chút nước đun sôi để nguội rồi đem đến cho Việt Phương. Việt Phương cầm lấy ly nước uống liền một hơi rồi mới ngượng ngượng nhìn Thiên Phong nói:
- Cám ơn anh!
- Em là ai? Sao lại ở nhà anh như thế? - Thiên Phong nhìn Việt Phương chăm chú, trông Việt Phương không giống trẻ con bụi đời.
- Em... - Việt Phương cắn môi, cô bé không biết nên nói gì, có nên nói sự thật mình bỏ nhà đi hay không? Cuối cùng Việt Phương quyết định nói. - Em đang trốn người xấu.
- Người xấu? Là ai?
- Nói chung là người xấu. - Việt Phương chỉ nói mấy từ ngắn gọn chứ quyết không chịu nói thêm, sau đó nhìn Thiên Phong bằng ánh mắt cầu xin đầy tội nghiệp. - Anh cho em trốn ở đây ít bữa thôi! Em bảo đảm sẽ không làm gì hết, em không phải ăn trộm, em sẽ ngoan. Em xin anh! - Việt Phương cầu xin, chỉ sợ Thiên Phong gọi ba mẹ cậu bé xuống đuổi cô bé đi thì khổ. Ngoài chỗ này ra, không còn chỗ nào mà Việt Phương có thể trốn được.
Thiên Phong nhìn ánh mắt và bộ dạng co rúm đáng thương của Việt Phương thì thở dài rồi gật đầu.
Nhưng sáng hôm sau, chị Nga, người trông nhà, cũng là người chăm sóc Thiên Phong trong thời gian cậu bé ở đây đến đem đồ ăn sáng cho Thiên Phong đến nhìn thấy Việt Phương đang nằm ngủ trên sofa thì hốt hoảng nói:
- Trời ơi, bé Phương! Em ở đây à? Người nhà em tìm em khắp nơi kìa.
Việt Phương nghe tiếng chị Nga thì giật mình tỉnh giấc rồi chạy đến năn nỉ chị:
- Chị, chị đừng nói cho ba mẹ em biết em ở đây nha chị! Nếu không ba mẹ em sẽ bắt em lên thành phố đó chị. Em không muốn rời khỏi đây đâu, em thích sống ở đây thôi. Nha chị...
Chị Nga cũng biết Việt Phương, chị vốn thích chú Nhân của cô bé. Biết Cảnh Nhân cũng không muốn Việt Phương về lại thành phố, cũng không nỡ để cô bé rời xa mình nên cuối cùng nói:
- Vậy cứ ở đây đến nào ba mẹ em về thành phố thì ra.
Nhưng một tiếng nói đầy giận dữ đã vang lên sau lưng hai chị em.
- Em không chấp nhận cho con bé đó ở đây. Chị mau đuổi con bé đó về nhà đi!
Việt Phương và chị Nga, cả hai đều giật mình quay đầu lại nhìn thấy Thiên Phong đang từng bước đi xuống cầu thang, trên người vẫn là bộ đồ pijama màu trắng tinh. Dù vừa ngủ dậy nhưng ánh mắt của Thiên Phong vẫn sáng rực và trong suốt, nét mặt thì đầy tức giận....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: