WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày


Nở nụ cười gian ác, "miệng thì luôn chống đối nói không muốn, nhưng cơ thể em so ra còn thành thật hơn em đó. Em xem, đã căng cứng lên rồi kìa....."

Anh khéo léo xoa tròn nơi đẫy đà của cô, đầu lưỡi ẩm ướp cùng ấm nóng liếm láp, làm cho Uất Noãn Tâm không ngừng thở sốc, cố vặn vẹo ở thể để chống lại, Nhưng cô cảm thấy cơ thể dường như đã không còn là của chính mình, chỉ để cho anh mặc sức chi phối.

Khi ngón tay của anh đi vào cơ thể cô, trong chớp mắt giống như có một luồng điện chạy khắp cơ thể, cô kinh ngạc mà thở gấp, vẻ mặt giống như trứng gà bị luộc chính, xấu hổ và tức giận mà rơi nước mắt.

Khi bên dưới đã đủ ẩm ướt, Nam Cung Nghiêu rốt cuộc đã không còn khống chế được, bèn đưa chính mình vào.

Chặt quá! Nơi ẩm ướt và ấm nóng của cô bao chặt lấy anh, làm cho anh phát điên lên. Anh thoải mái phát ra tiếng thở sốc, bắt đầu thong thả ra vào, đôi môi dây lấy môi cô, bàn tay vuốt ve cơ thể cô, cố ý muốn khơi dậy ham muốn lớn nhất của cô.

"Ưm.......... đừng mà........... xin anh đừng như vậy.......... xin anh..........." Uất Noãn Tâm phát ra tiếng cầu xin nỉ noi, cơ thể thay đổi đến kỳ lạ, ở bên dưới không thể kiểm soát mà không ngừng tiết dịch, điều này làm cho cảm thấy nhục nhã đến nỗi muốn đâm đầu vào tường.

Nam Cung Nghiêu cười mỉa, "miệng nói không muốn, nhưng cơ thể lại kẹp chặt tôi như vậy. Uất Noãn Tâm, em ở trên giường mà cũng ăn ở hai lòng, nói một đàng nghĩ một nẻo sao?"

Cô càng không chịu nổi, anh càng dịu dàng, thong thả ra vào, dừng lại ở nơi sâu nhất. Dùng cách này để hành hạ cô, để cô buông bỏ lòng tự trọng, bắt cô phải kêu lên.

Nâng cằm của cô lên, dịu dàng liếm những giọt nước mắt không ngừng chảy của cô, "em ngoan một chút............. em sẽ rất thoải mái.........."

Bầu không khí trong phòng càng ngày càng nóng bỏng, giống như đang bị nướng trên lửa. Uất Noãn Tâm cắn chặt răng, không cho phép mình bật ra tiếng kêu.

Cô rất ghét cơ thể của mình, rõ ràng rất hận anh, nhưng lại không thể khống chế cái cảm giác này. Cô hận cơ thể mình, hận cô lại có thể có cảm giác đối với loại quan hệ bừa bãi này, cô hận mình lại có phản ứng.

Cơ thể cô vẫn còn đang chống cự, cơ thể căng chặt đến gần như muốn nứt ra, giống như một cái xác chết vậy........



Chương 273: Trút giận một cách điên cuồng



Nam Cung Nghiêu cảm thấy rất nức cười, tàn ác đi mạnh vào, làm cho cô run rẩy giống như bị điện giật, dịch tiết ra từ cơ thể càng nhiều hơn, "ngoan, làm chuyện này là một sự hưởng thụ, chứ không phải chịu cực hình. Cả người cứng nhắc như vậy, sẽ không thể cảm nhận được sự thoải mái này đâu."

Uất Noãn Tâm nghiến răng, mặt một mảng đỏ một mảng trắng. "Làm với anh, còn đau khổ hơn chịu cực hình."

"Em cứ thích cứng miệng như vậy, rõ ràng rất dễ chịu, không phải sao? Bên dưới cũng đã ướt đến vậy, trên miệng vẫn gay gắt như thế! Không thật thà là một thoái quen xấu, phải sửa thôi."

"Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, chống đối cũng chẳng có ý nghĩ gì, không bằng hưởng thụ cùng với tôi đi........." Nam Cung Nghiêu cười mỉa, tiếp tục ra vào trong cơ thể cô.

Hai cơ thể gắn kết với nhau, làm cho anh có một cảm giác thỏa mãn mà trước nay chưa có, nhịp đập của trái tim của hai người cũng dường như được gắn kết với nhau.

Cảm giác này làm Uất Noãn Tâm điên lên, mở miệng ra, nhưng nửa chữ cũng chửi không ra. Cảm giác thoải mái quá mãnh liệt, cô vốn không còn cách nào suy nghĩ nữa. Cô cảm thấy cả cơ thể mình sắp sửa tan chảy, muốn bùng nổ, nhưng chống lại cái cảm giác này, không ngừng nói với chính mình, cô đang bị cưỡng bức, không nên có cảm giác với anh.

Nhưng mỗi lần anh ra vào, đều kích thích thần kinh của cô, làm cho cô sắp không chịu nổi nữa, lúc gần sắp lên đến đỉnh kêu to ra.

Lý trí và bản năng của cơ thể chống đối nhau, cô vài lần ham muốn đến điên cuồng.

Cảm xúc của Nam Cung Nghiêu tăng vọt, chịu không nổi kích thích, nhưng lại không muốn phóng thích như vậy, cả người chìm trong sự điên cuồng đến cực đỉnh. Đang trong lúc cắn chặt răng tiến lên, thì điện thoại của Uất Noãn Tâm đột nhiên đổ chuông.

Anh liếc nhìn tên nhấp nháy trên màn hình, cánh môi lạnh lẽo mở ra, cầm lấy di động, hỏi với vẻ kỳ quái: "Điện thoại của Ngũ Liên, có muốn nhận không?"

"............"

Giống như bị một gáo nước lạnh tạt vào, Uất Noãn Tâm hoảng loạn, gấp gáp giật lấy điện thoại.

Nam Cung Nghiêu lại thoải mái né tránh, làm bộ muốn nhấn nút nhận điện thoại, ánh mắt tàn nhẫn như một con dao lạnh lẽo, "có muốn để anh ta nghe thử, tiếng rên rỉ của em ở dưới người tôi thoải mái đến thế nào không?"

"Đừng mà........... đừng mà............ trả cho tôi..........."

"Em cần xin tôi, tôi sẽ trả cho em."

Uất Noãn Tâm gấp đến nỗi bật khóc, đau lòng nơi nước mắt. "Đừng mà......... tôi............ tôi cầu xin anh........."

Nam Cung Nghiêu lúc này mới ném di động qua một bên, nhưng nó vẫn tiếp tục reo lên không ngừng, mỗi một tiếng reo, giống như một trận roi, quất thật mạnh vào người Uất Noãn Tâm, cô cảm thấy thật nhục nhã. Muốn khóc, nhưng lại khóc không ra nước mắt.

Cuối cùng vào lúc quan trọng, Nam Cung Nghiêu chịu không nổi kích thích, thở dốc, cả người co giật, trong cơn co giật từng đợt, phóng thích chính mình.

Trong giây phút ngã xuống người cô, lại yên lòng đến kỳ lạ. Anh đột nhiên cảm thấy, mình rất yêu người con gái này. Đây chính là sự lưu luyến say mê mà cả đời này anh không thể thoát được.

Ngay cả khi hận cô, thì tình yêu của cô, trước kia đã sớm dung nhạp vào xương tủy của anh từ rất lâu rất lâu, là một loại thuốc độc anh không cách nào thoát khỏi!

...........

Ở bên kia thành phố, ánh đèn neon sáng rực, sầm uất náo nhiệt, thì ở tại một văn phòng cao cấp lại là một cảnh đen tối quạnh hiu, còn khủng bố hơn cả địa ngục.

Ngũ Liên liên tiếp gọi điện thoại cho Uất Noãn Tâm ba bốn lần, nhưng đáp lại vẫn là "thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."

Buổi sáng có gọi lại vài lần, cô cũng không nhận, Rốt cuộc cô đang bận gì, hay là.......... cố ý không muốn nhận điện thoại của anh sao?

Thực ra trong lòng anh đã có câu trả lời rõ ràng, chỉ là không muốn nghĩ đến. Chỉ cần nghĩ đến khả năng kia, thì anh đã đau đớn đến không thở nổi.

Anh thật không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho cô chỉ trong một đêm có sự thay đổi lớn đến vậy, ngay cả điện thoại cũng không muốn nhận.

Không phải cô đã từng hứa, 'anh không từ bỏ, cô cũng không từ bỏ' sao? Tại sao mới qua có hai ngày, tất cả đã thay đổi rồi?"

Sự thay đổi này đến quá nhanh, quá đột ngột, anh không có cách nào chấp nhận được. Nhưng anh không biết mình có thể làm được gì, sợ ép quá làm cô cuống lên, cô sẽ càng chạy xa hơn, đến cuối cùng anh hoàn toàn mất đi cô!

Trước giờ chưa từng trải qua sự đau khổ này, mỗi phút mỗi giây như ngồi trên đống than, y như bị đem đi nướng, lo lắng không yên. Trong đầu ngoài cô ra, không thể nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác. Không ngừng đoán xem hôm đám cưới rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nghĩ đến nỗi đầu muốn nổ tung, sắp sửa điên lên!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0017 giây

Old school Easter eggs.