"Xin lỗi anh................. tôi không biết.................. tôi không hề biết........." Môi của Uất Noãn Tâm run run, nói chuyện không hề rõ ràng. "Nếu như đúng thực ba tôi đã làm, tôi, tôi thay ông ấy xin lỗi anh. Cầu xin anh tha cho ông ấy, cầu xin anh..........."
"Xin lỗi sao? Xin lỗi thì có thể làm cho ba mẹ tôi sống lại sao?" Nam Cung Nghiêu điên cuồng gào thét.
"Anh cứ coi như ba tôi đã bị trừng phạt đích đáng rồi, nhưng Uất Linh Lung là vô tội!"
"Mỗi người nhà họ Uất các người ai cũng có tội, bao gồm cả em. Tôi để cho em sống tốt, chính là muốn em tận mắt chứng kiến, người thân của em từng người từng người bị hủy diệt như thế nào. Rất nhanh thôi, sẽ đến lược em rồi! Các người một người cũng đừng mong trốn thoát."
Cô bị anh dùng sức đẩy, ngã nhoài xuống đất. Giọng nói của anh giống như lời nguyền rủa đáng sợ, vang vọng cả căn phòng, một cơn ác mộng đáng sợ, kéo dài đằng đẵng.
Cô vẫn luôn muốn biết, giữa hai gia đình rốt cuộc có mối thù hận sâu đậm gì.
Nhưng khi cô cuối cùng đã biết được sự thật, thì lại mong mình chẳng biết gì cả. Như vậy, có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút.
Nhưng bây giờ, cả trái tim đều nặng nề, giống như có một hòn đá thật to đè xuống, hô hấp khó khăn.
Mối thù giết ba mẹ, cả đời này sẽ in dấu trong tim anh. Cho dù cô có cố gắng như thế nào, cũng không thể hóa giải được.
Không lẽ nhất định phải hủy diệt cùng với nhau sao? Mãi mãi tra tấn lẫn nhau sao?
Bỗng nhiên cảm thấy tương lại trở nên đen tối, bởi vì anh, không hề nhìn thấy ánh sáng mặt trời, chỉ có chìm đắm trong vực sâu, đen tối vô tận.
Cô rất mệt mỏi, rất hỗn loạn. Nếu như không có Ngũ Liên và bé Thiên, có lẽ ngay cả dũng cảm để sống tiếp cũng không có.
"Nam Cung Nghiêu............. anh vĩnh viễn.............. không cách nào quên được quá khứ này sao?"
"Thù giết ba mẹ, làm sao có thể quên. Tôi đã từng thề, phải bắt người nhà họ Uất các người, nợ máu trả bằng máu."
Uất Noãn Tâm tuyệt vọng nhắm hai mắt lại........
Chương 261: Yêu thằng đó đến vậy sao?
Sau đó, Nam Cung Nghiêu rời khỏi. Uất Noãn Tâm nằm ở trên giường, không chợp mắt suốt một đêm, cứ khóc rồi nín hết mấy lần. Hôm sau chưa đến bảy giờ, thì đã bỏ đi, cũng không gặp Nam Cung Nghiêu.
Vẻ mặt ngây dại, hai mắt mơ màng đứng ở bên đường chờ xe buýt, đợi rất lâu cũng không thấy xe đến, cả người sắp sửa đông thành một tảng băng. Thêm nửa tiếng nữa trôi qua, có một chiếc Maybach màu xám bạc dừng ở phía trước.
Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên trong hạ cửa sổ xe xuống, nhìn ra bên ngoài, “lên xe!” giọng nói còn lạnh lẽo hơn cả không khí bên ngoài.
“Không cần đâu.”
“Đừng buộc tôi phải dùng bạo lực với em, cả hai đều không được đẹp mặt đâu.”
“Không cần thật mà……….” Từ sau khi biết được mọi chuyện, cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào. Chỉ có một cách duy nhất, đó là chạy trốn. Liên quan đến đời trước, ai đúng ai sai, không thể nói rõ ràng được. Cô không trách anh, cũng không có cách nào hận anh, tâm trạng rất mâu thuẫn.
Giọng nói của anh càng lạnh lẽo hơn, “đừng buộc tôi phải ra tay.”
Uất Noãn Tâm luôn biết mình không có cách nào làm anh lay chuyển, chần chừ trong giây lát, vẫn quyết định lên xa. Bên trong xe bật điều hòa, nên ấm hơn rất nhiều so với thời tiết lạnh giá bên ngoài, nhưng Uất Noãn Tâm lại cảm thấy lạnh hơn, đó là một sự lạnh lẽo tràn ra từ trong lòng.
“Không phải về tảo mộ sao? Sao lại gấp gáp qua trở về thế. Mới xa nhau có hai ngày, thì đã nhớ Ngũ Liên đến vậy sao?”
“Tôi không rõ giữa hai chúng ta thảo luận vấn đề này thì có ý nghĩa gì chứ.” Cô bình thản trả lời. Bởi vì có một mối qua hệ sâu xa với nhau, cho nên nói điều gì cũng đều có vẻ kỳ lạ, nói gì cũng cảm thấy dư thừa.
“Sao lại không có ý nghĩ? Nói như thế nào, thì chúng ta cũng đã có bảy năm vợ chồng, một đêm vợ chồng trăm năm nghĩa tình mà.”
“Nghĩa tình sao?” Uất Noãn Tâm cảm thấy thật mỉa mai, hỏi ngược lại anh. “Giữa chúng ta còn có hai chữ ‘nghĩa tình’ này sao? Tôi cho rằng, chỉ có hận thù thôi chứ!”
“Xem ra em cũng không ngu ngốc! Sau khi biết được sự thật, em còn quyết định kết hôn với Ngũ Liên sao?”
“Tại sao lại không chứ?”
“Tôi muốn hủy hoại một người, trước tiên phải bắt đầu từ những người bên cạnh người đó. Bây giờ người quan trọng với em nhất đó là Ngũ Liên, một khi em ở bên cậu ta, tôi không đảm bảo sẽ ra tay với cậu ta không nha.”
“Anh muốn sao đây?”
“Tôi muốn sao à? Rất khó nói à nha. Tôi muốn xử lý cậu ta, có rất nhiều cách nha. Em hẳn phải biết rõ, Ngũ Chấn Quốc sống không còn được bao lâu, còn Ngũ Liên luôn ra kẻ không ra hồn mà. Nhà họ Ngũ không còn vinh quang như ngày trước, tôi muốn làm chút gì đó, rất dễ dàng nha!”
“Anh có gì thì cứ nhắm vào tôi đây này, đừng làm hại đến Ngũ Liên.”
Anh híp mắt lại liếc nhìn cô một cái, “sao vậy hả? Em sợ sao?”
“……….” Phải! Cô sợ! Cô trơ mắt nhìn anh tự tay hủy hoại từng người thân của cô, lại không có cách nào ngăn được, làm sao không lo sợ chứ. Ngũ Liên và bé Thiên là người thân còn sót lại của cô, cô có liều cái mạng này cũng không thể để họ chịu bất kỳ tổn hại nào.
“Nếu sợ, thì cách xa tên đó một chút, mau chóng hủy bỏ hôn lễ đi. Nếu không, tôi không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì đâu!”
Cô chắc như đinh đóng cột. “Không thể nào!”
“Vậy em đã quyết tâm, phải chôn cùng thằng đó sao?”
“Đúng vậy! Tôi đã chọn anh ấy là người đi cùng tôi suốt cuộc đời này, cho dù có gặp bất kỳ khó khăn này, cũng không thể thay đổi.”
Xe đột nhiên vòng một vòng thật lớn, suýt đâm vào cây to, “két két….”, phát ra tiếng thắng gấp nghe chói tai.
Uất Noãn Tâm đụng mạnh về phía trước, vì không có đeo dây an toàn, suýt chút nữa đã bay ra ngoài, có chút tức giận. “Anh đang làm gì hả?”
Nam Cung Nghiêu đột nhiên giữ một tay của cô trên cửa xe, ngọn lửa giận cháy bùm trong đôi mắt của anh, hung tợn đối diện cô. “Em yêu thằng đó đến vậy sao?”
Trong mắt Uất Noãn Tâm không hề có chút sợ hãi, kiên quyết nói ra một chữ. “Đúng!”
Yêu hay không yêu Ngũ Liên, thật ra trong lòng cô cũng không chắc chắn. Nhưng ở trước mặt Nam Cung Nghiêu, cô không thể không trả lời như vậy.
Cô trả lời chắc chắn đến vậy, nhanh chóng, không có chút do dự, làm cho trái tim của Nam Cung Nghiêu đau đớn. Anh nhận ra rằng mình vẫn giống y như lúc trước tức giận đến điên lên, ước gì có thể bóp chết người phụ nữ lòng lang dạ sói này.
Nhưng anh không hề tức giận, ngược lại còn buông cô ra, nở nụ cười lạnh lẽo, “tốt! Rất tốt! Vậy em đợi cùng nhau xuống địa ngục với Ngũ Liên yêu dấu nhất của em đi!”
Nếu như cô đã không còn chút tình yêu và lưu luyến nào với anh, vậy anh cũng không cần phải mềm lòng nữa. Coi như, anh chưa từng yêu cô!”
…………
Khi Uất Noãn Tâm về đã nhà, đã là buổi chiều. Mở cửa đi vào, bóng dáng bận bịu của Ngũ Liên đập vào mắt cô. Anh đang bận dọn dẹp, dáng người ốm cao đang khom xuống. Bóng lưng của anh, làm cho cô cảm thấy ấm áp. Đặt hành lý xuống, vội vàng chạy đến, ôm từ phía sau lưng anh.
Ngũ Liên sững người, nở nụ cười. “Em về rồi à.” Cầm lấy bàn tay đang đặt ở trên eo của cô.
“Vâng!”
“Không phải nói đi một tuần mới về sao? Sao mới có hai ngày đã về rồi?”
“Em nhớ anh, rất nhớ anh………..” Giờ phút này, cô giống như một đứa trẻ yếu đuối. Còn anh là người thân duy nhất của cô, để cô dựa vào. Chỉ có ở bên cạnh anh, cô mới cảm thấy an tâm....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: