WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày


Mặt của Uất Noãn Tâm đã ướt đẫm nước mắt từ sớm.

Cô hận sự tàn nhẫn tuyệt tình của Nam Cung Nghiêu, cũng hận sự mềm yếu vô dụng của chính mình. Chuyện đau khổ nhất, chính là phải đối mặt với việc sắp mất đi người thân của mình, nhưng lại không thể làm gì được.

...............

Rời khỏi trại giam, Uất Noãn Tâm không về công ty, mà chạy thẳng về nhà. Khóc hết nước mắt, ngồi co ro ở bên cửa sổ, không nói một lời nào mà ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Rất lâu rất lâu sau đó, mặt trời đã xuống núi, ánh chiều tà chói lọi trên mặt đất,vàng rực, rất ấm áp, nhưng cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo, tuyệt vọng.

Cửa bị đẩy nhẹ ra, Ngũ Liên đi vào.Ngồi ở bên cô, nhìn theo tầm mắt của cô. "Lần đầu tiên anh phát hiện, mặt trời lặn của thành phố này đẹp đến vậy......."

"Vâng!"

"Vốn dĩ đã định tuần sau tổ chức hôn lễ, nhưng anh đã dời lại nửa tháng,em có trách anh đã tự làm theo ý mình không?"

Cô lắc đầu. Cô làm sao không biết, anh vì chuyện của ba cô, mới dời hôn lễ lại. Cô còn không kịp cảm ơn sự chăm sóc của anh, làm sao có thể trách anh.

Nhỏ giọng nói, "cám ơn anh!"

"Tuần sau, em muốn về Hoa Liên,để đi tảo mộ mẹ.........."

"Anh đi với em."

"Không cần đâu! Em muốn quay về một mình, bé Thiên,phiền anh chăm sóc giúp em."

Mặc dù có trăm cái không yên tâm, anh cũng không cưỡng cầu, gật đầu. "Ừ! Vậy một mình em phải cận thận,có chuyện gì gọi điện thoại cho anh."

"Vâng ạ!" Uất Noãn Tâm mệt mỏi dựa vào trong lòng anh, hấp thu sự ấm áp cuối cùng này. Nắm mắt lại, khóe mắt lại đọng nước mắt. "Anh sẽ không rời xa em, đúng không? Hứa với em................ mãi mãi cũng đừng rời xa em............... em đã không còn chịu nổi đau khổ khi mất thêm một người thân nào nữa."

"Không đâu, mãi mãi không. Cho dù xảy ra chuyện gì,anh sẽ luôn ở bên cạnh em, không bao giờ rời xa."

"Vâng!"

"Anh không muốn nhìn thấy em đau khổ như vậy,anh có thể đi cầu xin ông nội anh, để ông......."

Uất Noãn Tâm lắc đầu, "ông nội anh là một tư lệnh cương trực ngay thẳng, em không muốn ông ấy vì em, mà làm chuyện trái pháp luật. Mặc dù em không muốn nói như vậy,nhưng ba em quả thật đã bị trừng phạt là đáng tội, cứ coi như đây là cái giá ba phải trả cho những sai lầm trước kia ba đã mắc phải! Có lẽ, đây là kết cục cuối cùng của ba."

Ngũ Liên ôm cơ thể lạnh băng của cô chặt hơn nữa, không biết phải làm sao mới có thể khiến cô ấm lên. Cô luôn làm cho anh đau lòng như vậy, lại không biết nên làm gì đây.

"Em có thể nghĩ như vậy là tốt rồi. Sống chết có số, đừng quá đau buồn. Mấy ngày nay, cả người em gầy lắm rồi, tinh thần cũng rất tồi tệ, anh rất lo lắng,rất muốn chia sẻ hết mọi thứ với em......"

"Những chuyện anh làm cho em, đã quá đủ rồi! Anh yêu tâm đi, em sẽ tự điều chỉnh lại cảm xúc của mình cho tốt mà."

Bây giờ, cô chỉ muốn tìm một nào đó trốn đi, bình tĩnh vài ngày. Nghĩ cho thật kỹ, xem bước tiếp theo phải đi như thế nào.............



Chương 260: Quỳ xuống cầu xin tôi



Hoa Liên


Mùa đông.

Một ngôi mộ nằm ở vùng ngoại ô của một thị trấn nhỏ, gió thổi lạnh thấu xương, trước mắt đều là cảnh quạnh hiu, cây cối đang run rẩy rụng rơi lá vàng trong gió lạnh, gần như bị nhổ hết cả gốc rễ lên. Một mảng mây đen từ xa nhè nhẹ bay đến, báo hiệu sắp sửa có một trận mưa to kéo đến.

Uất Noãn Tâm mang theo một túi đồ lớn, men theo đường núi gập ghềnh khó khăn mà leo lên đến nghĩa trang, tìm thấy được phần mộ của mẹ mình. Thỉnh thoảng hàng xóm cũng có đến cúng bái, quét dọn, nhưng trên bia mộ vẫn bám đầy dây leo, và lá cây héo úa rơi đầy trên đất.

Tấm hình trắng đen trên bia một, mẹ đang mỉm cười rất đẹp. Nhưng khi Uất Noãn Tâm nhìn thấy, lại chua xót mà ươn ướt khóe mi. "Mẹ à, xin lỗi mẹ, đã lâu rồi con không đến thăm mẹ. Sau này, con sẽ thường xuyên đến thăm mẹ hơn."

Cô lẳng lặng dọn dẹp hết những nhánh cây khô, quét dọn bia mộ thật sạch sẽ. Sau đó lấy một bó hoa loa kèn thật to ra, để ở trước bia một. "Con mang hoa loa kèn mẹ thích nhất đến cho mẹ, còn có một vài món ăn nhẹ, đều là những món mẹ thích nhất."

Bầu trời thay đổi màu sắc, cả một bầu trời đều âm u, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đè xuống, ngột ngạt đến đáng sợ.

"Lần trước con nói với mẹ, con tìm được ba rồi, con cũng kết hôn rồi, đều là những tin tốt. Nhưng lần này, lại là hai tin xấu nhất đó mẹ à. Ba có dính líu đến tham ô, đã bị bắt giam rồi. Chứng cứ cũng xác thực, con không giúp cho ba được mẹ ơi. Con và Nam Cung Nghiêu cũng ly hôn rồi", cô cười ngượng. "Có lẽ, đây cũng không được coi là một tin xấu, mà là một sự giải thoát."

"À đúng rồi, mẹ có cháu ngoại rồi đó, thằng bé gọi là Thiên." Cô lấy một tấm ảnh từ trong túi ra, giơ lên trước mặt mẹ. "Dễ thương lắm, phải không mẹ? Thằng bé là con trai của Nam cung Nghiêu, nhưng con không muốn để thằng bé nhận người cha này chút nào."

"Con cũng sắp tái giá rồi, có lẽ mẹ cũng đã từng nghe qua tên của anh ấy, Ngũ Liên đó, anh ấy đã từng là một người đàn ông trăng hoa............... Nhưng mẹ không cần lo lắng đâu, bây giờ anh ấy đối xử với con rất tốt, vô cùng tốt......... anh ấy rất cưng chiều con............ Lần sau, con sẽ dẫn anh ấy đến ra mắt với mẹ."

"Mẹ à.............. gần đây xảy ra quá nhiều chuyện rồi, con không biết phải làm thế nào nữa, con vô cùng bất lực, cũng rất khó chịu.......... Nếu như mẹ còn ở trên đời thì tốt rồi............... Mẹ dạy con đi, con phải làm sao đây mẹ?" Nước mắt bỗng nhiên men theo gò má của Uất Noãn Tâm chảy xuống, lúc này, trời đổ mưa to tầm tã, "bùm bùm", "như một chiếc roi quất vào mặt cô, trên mặt không thể phân biệt rõ đâu là nước mưa đâu là nước mắt.

Mưa càng ngày càng lớn, giội ướt hết quần áo của Uất Noãn Tâm, thân hình vốn gầy gò của cô giờ lại càng lộ vẻ gầy yếu hơn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn đi. Cô giống như không hề hay biết gì, cứ để mặc cho mưa to ngấm nhập vào cơ thể mình, quỳ ở trước mộ suốt một tiếng, sự lạnh lẽo bao trùm hết tay chân, lạnh đến thấu xương.

Cho đến khi muốn đứng lên, mới nhận ra đôi chân mềm nhũn, choáng váng hoa mắt. Trời đất ở trước mắt như xoay vòng, hai mắt tối sầm lại, những chuyện xảy ra sau đó, hoàn toàn không hề biết gì.

................

Một cơn ác mộng thật dài, trong mơ đều là nụ cười dữ tợn của Nam Cung Nghiêu, trong tay con cầm một con dao dính đầy máu đuổi theo cô, gào thét muốn cô đền mạng. Cô liều mạng bỏ chạy, nhưng làm cách nào cũng trốn không thoát, con dao cắm vào trong tim cô.

Cảnh tượng xoay chuyển, lại có một người tiến vào trong giấc mơ, Ngũ Liên đang đứng cách cô vài bước, nhưng lại giống như cách cô rất xa. Cô muốn đến gần, lại không có cách nào chạm đến anh. Anh đứng trong một thế giới khác, nở nụ cười lạnh lẽo với cô, chỉ trích cô phản bội anh, cô không có tư cách kết hôn với anh.

"Đừng mà................ đừng mà................. đừng bỏ em................... Ngũ Liên............. em không có phản bội anh................ xin anh đừng bỏ em....................." Uất Noãn Tâm tỉnh lại từ trong mơ, bật thẳng dậy, cả người đầy mồ hôi, thở hổn hển như trâu.

Một hồi lâu sau mới bình thường trở lại, mới biết được vừa rồi mình đã gặp một cơn ác mộng đáng sợ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0018 giây

Polly po-cket