Mơ màng nhớ lại, đáng lẽ mình phải té xỉu ở trước mộ chứ.
Nhưng chỗ này là chỗ nào?
Một cơn phòng lạ lẫm, một chiếc giường lạ.
Không lẽ đây lại là giấc mơ sao?
"Nằm mơ cũng gọi tên tên kia, sợ mất thằng đó đến vậy sao?"
Phía sau tai thổi đến một luồng gió lạnh, Uất Noãn Tâm quay đầu lại.
Nam Cung Nghiêu đang đứng ở trước cửa, trong tay còn cầm một chiếc ly thủy tinh, ngón tay nắm thật chặt, ngay cả cái ly thủy tinh cũng cảm giác được sắp bị anh bóp méo. Vẻ mặt anh càng khó coi hơn, còn âm u đáng sợ hơn cả bầu trời ở ngoài cửa sổ, trên cổ nổi đầy gân giống như một con rồng đang lượn quanh, kêu gào tức giận.
Uất Noãn Tâm càng hy vọng đây lại là một con ác mộng, nhưng sự tức giận của anh, sự lạnh lẽo của anh, làm cho mọi thứ không thể thật hơn nữa!
Cô tức giận, chống đối. "Sao anh lại ở đây hả? Ra ngoài....."
"Đây là phòng tôi thuê! Em có tư cách gì kêu tôi ra ngoài!" Nam Cung Nghiêu cầm cái ly bỏ lên bàn một cái thật mạnh, một tiếng "oang" thật lớn, giống như đang trút con giận.
"Vậy thì tôi đi!"
Cô vừa xuống giường, liền bị Nam Cung Nghiêu kéo trở về giường. Sức quá lớn, cả người đụng vào đầu giường, đau đầu hoa mắt. Nhưng cô không cho phép mình ở trước mặt anh tỏ ra chút mềm yếu nào, lập tức đứng dậy, điên cuồng bạo lức. "Nam Cung Nghiêu, anh muốn làm cái quái gì!"
Trái ngược với sự điên cuồng của cô, anh lại bình tĩnh đến kỳ lạ. "Hôn mê một ngày một đêm, vừa mới tĩnh lại, còn muốn hôn mê lần nữa sao?"
"Mắc mớ gì đến anh! Cho dù tôi có chết ở ngoài đường, cũng không cần anh lo!"
"Nếu như tôi không cứu em, em cho rằng em sẽ không chết ở ngoài đường sao?" Vẻ mặt của anh làm cho người khác phải ghê sợ, lời nói cũng rất khó nghe, mỗi chữ như có dao. "Cõng em từ trên núi xuống đây, tôi đã phải tốn rất nhiều sức đó."
"Tôi cũng không cầu xin anh cứu tôi!" Uất Noãn Tâm nổi điên. "Anh lại theo dõi tôi sao? Rốt cuộc anh muốn sao đây? Ngay cả một giây cũng không muốn buông tha cho tôi sao? Cho dù bảo tôi quỳ xuống cầu xin anh cũng được, anh tha cho tôi, tha cho gia đình tôi đi!"
"Vậy sao? Quỳ xuống cũng được sao? Vậy em thử đi, có lẽ tôi sẽ suy nghĩ lại!" Anh tỏ thái độ cao ngạo, nhíu một bên lông mày lên, mỏi mắt chờ mong.
Uất Noãn Tâm không ngờ anh lại có thể tàn nhẫn đến mức này, tức giận đến nỗi cả người đều run rẩy.
Cắn răng ép mình phải bình tĩnh, "có phải tôi quỳ xuống cầu xin anh, anh sẽ bỏ qua cho nhà họ Uất phải không?"
"Tôi chỉ nói, tôi sẽ suy nghĩ lại. Nhưng nếu như em không quỳ, thì ngay cả một cơ hội cũng không có, tự em suy nghĩ kỹ đi."
Uất Noãn Tâm nhìn gương mặt đáng ghét xa lạ kia, đột nhiên cảm thấy nghi ngờ chính mình ngày xưa tại sao lại yêu một tên ác ma lạnh lùng vô cảm này. Mặc dù biết anh nói như vậy chỉ muốn nhục mạ mình, nhưng nghĩ đến Uất Kiến Hùng đang ở trong tù, cô vẫn cắn răng bấm bụng, "nhớ rõ những gì anh nói."
Xuống giường, nhắm mắt lại, không hề có chút do dự mà quỳ ở trước mặt anh.
Nam Cung Nghiêu cho rằng mình sẽ rất vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy đầu gối của cô sắp chạm đất, quỳ với một tư thế vô cùng hèn mọn trước mặt anh, anh lại không nhẫn tâm được. Đi đến trước một bước, đỡ lấy cơ thể sắp quỳ xuống của cô, trên mặt mang theo sự mỉa mai và những lời châm biếm.
"Cùng một trò giả vờ khổ sở, em không mệt sao?"
"............."
"Xem ra gia đình họ Uất các người không những đều lẳng lơ, mà còn rất biết giả vờ đáng thương để đòi sự đồng tình, nhưng đáng tiếc chiêu này không có tác dụng gì với tôi, em tỉnh lại đi!" Anh kéo cô trở về giường, vẻ mặt tàn nhẫn như ác ma. "Cho dù cả nhà em quỳ trước mặt tôi, mắt tôi cũng không chớp dù chỉ một cái đâu."
"Bây giờ, mau uống thuốc đi!"
"Tôi không uống!"
"Không dễ gì nghe em nói không muốn ha!" Một tay của anh giữ lấy sau ót của cô, thô bạo cạy miệng cô ra, cương quyết nhét viên thuốc vào miệng cô.
Uất Noãn Tâm ho dữ dội, "khụ khụ.......... khụ........"
Còn chưa kịp ngăn cản, anh lại lấy chiếc ly thủy tinh đưa vào miệng cô, ly thủy tinh và răng ma sát với nhau, vang lên âm thanh chói tai.
Uất Noãn Tâm bị ép phải ngẩng đầu lên, một hớp nước thật to đổ và miệng, một chút xíu lại chảy vào mũi, sặc nước vô cùng khó chịu. Miễn cưỡng nuốt viên thuốc xuống, lại vướng ngay cổ họng, cô ôm lấy cổ mình, sắc mặt bởi vì ho mà trở nên ửng hồng. "Nam Cung Nghiêu, anh là đồ biến thái! Khụ khụ....."
"Tôi cảnh cáo em, đừng có rượu mời không muốn mà muốn uống rượu phạt, nếu không tôi sẽ cho em chết trong đau khổ."
"Hơ, đau khổ sao?" Cô cười mỉa. "Có đau khổ hơn nữa thì sao chứ? Dù sao, bởi vì anh, tôi đã chôn thân trong địa ngục rồi, anh còn có thể khiến tôi thê thảm hơn nữa sao?"
"Địa ngục, em biết cái gì mới gọi là địa ngục thực sự không?" Quá khứ bi thương làm cho Nam Cung Nghiêu kích động đến mức huyệt thái dương co giật lại, nỗi hận ở trong lòng so với sóng to gió lớn, rồng lớn hung dữ càng mãnh liệt hơn. "Địa ngục chính là khi em tỉnh lại, cảnh sát thông báo em đi đến nhà xác nhận tử thi."
"Vốn dĩ là hai con người đang khỏe mạnh, trong một đêm lại biến thành hai cái xác lạnh băng! Trong phút chốc cửa nát nhà tan, hạnh phúc gia đình bị hủy hoại, phải dắt theo em trai đi khắp đầu đường xó chợ, tranh giành thức ăn với đám chó hoang."
"Bởi vì chính anh gặp bất hạnh, thì phải kéo người vô tội khác xuống địa ngục chung với mình sao?"
"Vô tội sao?" Nam Cung Nghiêu như vừa nghe thấy một câu chuyện cười vô cùng nực cười, con ngươi trợn ra, tràn ngập thô bạo. Giống như một con báo săn nhanh nhẹn, bóp chặt lấy cô của cô. "Không phải em muốn biết nhà họ Uất rốt cuộc có mối thù sâu sắc gì với tôi sao? Vậy bây giờ tôi nói cho em biết, chính là Uất Kiến Hùng, đã đụng chết ba mẹ tôi."
Một tia sét đánh xuống, nổ vang kinh hoàng.
Cây cối bị đánh trúng gãy ngang.
Mưa to gió lớn nổi điên cuồng.
Uất Noãn Tâm hoảng hốt mở to hai mắt, cho rằng do tiếng sét quá lớn, nên mình đã nghe nhầm.
"Anh nói gì chứ?"
"Nghe không hiểu sao? Vậy tôi lặp lại thật rõ ràng một lần nữa cho em nghe, ba em, chính là hung thủ giết chết ba mẹ tôi."
Sắc mặt cô trở nên trắng bệch, cả người run lẩy bẩy. "Không thể nào............. không thể nào............."
"Uất Kiến Hùng tên cầm thú không bằng con chó hoang đó, sao lại không thể làm ra những chuyện này chứ? Năm đó khi ông ta còn là Uất Lâm Bân, muốn đâm chết một kẻ thù ở trên thương trường, nhưng lại hại chết ba mẹ tôi! Trôi qua nhiều năm như vậy, tôi vẫn luôn điều tra chuyện này, cuối cùng cũng để tôi điều tra ra được! Nhưng tôi lại không ngờ, người con gái mình từng yêu, lại chính là con gái của kẻ thù giết chết ba mẹ mình!"
Cả người Uất Noãn Tâm đã trở nên ngây dại, không hề nghe thấy anh nói gì.
Đây là kết quả mà cho dù cô đoán như thế nào cũng không thể ngờ đến...............
Ba cô hại chết ba mẹ anh..............
Ba cô hại chết ba mẹ nah sao?
Sao có thể như vậy?
"Bây giờ em cuối cùng cũng đã biết, tại sao tôi lại hận nhà họ Uất đến vậy, nhất định phải bắt tất cả các người phải chết rồi ha! Nợ máu phải trả bằng máu, đó là điều tự nhiên. Uất Kiến Hùng cho dù chết một trăm lần cũng không đủ để đền tội đâu."...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: