WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoàng Tử Online của Kawi



20/ « Chị có thấy gì không ? »

« Có ! Một thằng nhóc rất handsome ! Nhưng mà ai đây ? :S »

« Em đó chứ ai ! »

Tôi thoáng giật mình. Prince của tôi đây ư ????? Dù tôi rất hay tưởng tượng nhưng thực sự tôi không ngờ cậu nhóc đẹp trai như thế ! Trông cứ giống giống một diễn viên Hàn Quốc nào đó mà tôi đã từng xem.

« Em không đùa chứ ? »

« Sao thế chị ? Em đùa chị hồi nào ? »

« Nhưng mà.... »

« Đẹp quá hả ? : )) »

« Uh ! =.= ! »

« Thì từ nãy đến giờ em có bao giờ nói em xấu trai đâu ! Sao thấy chị ngạc nhiên quá thế ? Bộ chị ghét ai đẹp trai hả ? »

« À không... »

« Thế là em cho chị xem hình em rồi nhé ! Bây giờ em có một lời đề nghị thế này... »

« ??? »

« Hai tháng nữa là sinh nhật của em ! Đến lúc đó, chị có thể cho em xem ảnh của chị ở ngoài đời không ? »

« Cái này... »

« Nếu chị không muốn thì cũng không sao. Em chỉ đề nghị thế thôi ! »

Tôi lại phải suy nghĩ. Làm sao bây giờ nhỉ ? Nên đồng ý hay không đồng ý đây ? Tôi biết Prince không bao giờ ép buộc tôi...Nhưng hôm nay cậu nhóc đã chủ động cho tôi xem mặt...Và tôi tin đó là ảnh của Prince...Còn tôi ?????? Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi tự thấy mình không nên mất lòng tin thái quá như thế ! Phải có niềm tin cho một cái gì đó chứ ? Ảo cũng chưa hẳn đã xấu !

« Uhm ! Chị đồng ý ! »

« Oh ! Chị khiến em ngạc nhiên quá ! Em cứ tưởng chị sẽ từ chối ! » . « »

« Vậy nhé ! Em out học bài đã ! Thương chị ! : ) »

« pp em ! »

Tôi sign out. Mình có đang đi đúng hướng không nhỉ ????

.......................

Tính tới hôm nay đã là ngày thứ 7 tôi không nhìn thấy mặt mũi Tuấn ở trường. Dù rất lo nhưng tôi không muốn hỏi thăm vì lại sợ bị lũ bạn dị nghị, với lại giữa tôi và Tuấn cũng chẳng là gì của nhau nên tôi không có tư cách tìm hiểu về điều này. Có lẽ là tại cậu ta lười nên không muốn đi học cũng nên. Người Tuấn khỏe như trâu thế kia thì chuyện bị ốm là không thể. Suy ra chỉ có thể là lý do lười biếng thôi. Nhưng có lười thì cũng không thể nghỉ đến một tuần lễ như vậy được.

- Này ! Cả tuần nay tao cứ thấy mày ngơ ngơ ngẩn ngẩn ! Nhớ người ta thì đi hỏi thăm đi chớ ! - Nhỏ Liên vỗ vai tôi càu nhàu khi thấy khuôn mặt không chút cảm xúc của tôi.

- Con nhỏ này ! Đánh gì mà đau thế ? Mà này ! Tao thấy lạ nghe ! Mọi bữa mày là đứa ngăn cản kịch liệt nhất chuyện tao thích Tuấn, sao bây giờ mày lại vun vào thế hả ????? - tôi gõ gõ bàn tra hỏi.

- À ờ...Tại tao thấy hắn cũng không xấu như tao nghĩ....

- Là sao ????? Mày nói rõ đi ! Không tao xử mày đẹp luôn á ! - Vừa nói tôi vừa bẻ tay rắc rắc hăm dọa.

- Hix ! Mày lúc nào cũng bạo lực ! Chuyện là thế này...Hôm bữa á...Tao đạp xe đi học thì giữa đường lốp xe bị thủng, đã thế mấy đứa côn đồ trong xóm tao lại xúm tới trêu chọc. Lúc đó đường đi vắng vẻ, tao thì chỉ có một mình, tụi nó lại đông, tao sợ lắm. May là Tuấn đi ngang qua, lúc đầu tao tưởng hắn không quay lại đâu, vì thấy cái mặt hắn vô cảm lắm, với lại hắn nhìn thấy tao bị thế nhưng vẫn lái xe đi thẳng. Đang run cầm cập, định bụng cởi đôi giày cao gót ra liều mạng với tụi đó thì Tuấn không biết từ đâu dẫn theo cả đám người lạ mặt xúm lại quánh lũ con đồ tơi bời. Đã thế sau đó còn chở tao đi học nữa. Định bụng lên kể cho mày nghe như Tuấn lại không cho tao nói. Bây giờ bị mày hù dọa kiểu này tao mới khai ra đó ! - Liên kể một hồi rồi ngồi bệt xuống, mặt nhăn nhó phát tội.

Tôi ngẩn người. Ra là thế ! Vậy là những gì Tuấn nói với tôi là giả sao ? Và những việc mà tôi phải làm theo yêu cầu của cậu ta đều là vô ích ????? Dẫu thế nhưng không hiểu sao tôi lại thấy rất vui...Tôi bị vấn đề thật rồi !

.......................

- Này ! Trả cây bút đỏ cho tôi !

- Hở ? - tôi trợn mắt nhìn Minh, bút đỏ nào nhỉ ?????

- Trả đây !

- Nhưng trả cái gì chứ ????? Tôi mượn bút của cậu hồi nào ?????

- Đừng bắt tôi phải nhắc lại, tự nhớ đi !

Tôi nhăn mặt. Bút đỏ nào nhỉ ????? Tôi nhớ là cả tuần nay tôi có mượn cái gì của cậu ta đâu ???? Nhưng dù sao tôi cũng hãi cái khoản cụng đầu dã man của Minh lắm rồi. Vậy là tôi cố gắng vận dụng toàn bộ nơ ron để nhớ lại là mình đã mượn cái bút nào của cậu ta không, và mượn vào lúc nào ?????

- Nhớ ra chưa ? - Minh đập bàn quát.

- Thật tình là...tôi không nhớ ! - tôi nhăn mặt đau khổ.

- Tốt ! Không nhớ là đúng ! Vì bút đỏ của tôi ở trước mặt cậu kia kìa ! - Minh nói đều đều.

Nhưng tôi thì xịt khói lỗ tai. Thế đấy ! Cậu ta luôn biết cách hành hạ người khác ! Tôi bực bội đi ra ngoài. Ngồi với cậu ta đúng là cực hình !.

Đang chống tay lên lan can nhìn ra ngoài, đột nhiên điện thoại rung. Lại là số lạ :

« A lo ! »

« Nhỏ khùng ! Chiều nay 3h đứng trước cổng trường đợi tôi ! »

« Ơ !! Alo...Alo... »

Trời đất ! Cậu ta giàu lắm mà ? Có cần phải tiết kiệm tiền điện thoại như thế không chứ ???????? Chiều nay tự nhiên bắt người ta đứng đợi trước cổng ???? Lại muốn bày trò gì nữa đây ???? Tuấn ơi là Tuấn !!!!!


21/ Bước vào lớp, tôi thấy chỗ ngồi bên cạnh mình trống trơn. Minh đi đâu rồi nhỉ ????? Mọi khi tôi để ý cậu ta chẳng bao giờ ra ngoài vào giờ nghỉ. Lạ thật....

- Này Chảnh ! - nhỏ Liên đập vai tôi.

- Mày đừng hở chút là đánh tao được không hả ???? Đau lắm mày biết không ? - tôi xoa xoa vai nhăn nhó.

- Tao muốn đi...giải quyết ! Mày đi với tao nhé !

Chưa đợi tôi kịp trả lời nó đã lôi xộc tôi đi theo. Thật tình là quá khổ ! Nhỏ Liên bạn tôi nó có một tật xấu là không bao giờ đi giải quyết mà đi một mình, lúc nào cũng lôi tôi đi theo cho bằng được mặc cho luc đó tôi đang làm gì. Nhiều khi đang gặm ổ mì ngon trớn, nó không biết từ đâu bay ra rồi kéo phăng tôi trong khi miệng tôi vẫn nhai mệt nghỉ. Khổ thế !

- Rồi đó ! Vào rồi ra nhanh ! Bực mày quá ! - tôi dúi con bạn vào nhà vệ sinh nữ.

- Hì ! Mày đợi tao chút ! Hôm nay xuống căn tin tao uống hết chai C2 nên giờ mới ra nông nổi này !

Tôi chẳng thèm nói lại Liên. Lúc nào cũng thế, nhỏ bạn tôi là một trong những kẻ ăn uống « dã man » nhất trong lịch sử.

Đang vòng tay đừng đợi nhỏ bạn, chợt tôi ngửi thấy mùi thuốc lá. Quái lạ ! Ở trường học thì làm sao mà lại có khói thuốc nhỉ ?????? Giáo viên thì chẳng việc gì phải hút thuốc lén lút như thế này, chỉ có học sinh thôi. Gì chứ chuyện này đối với tôi cũng không quá lạ lẫm. Mấy nam sinh trường tôi lâu lâu cũng bị nêu tên trên cột cờ vì tình trạng này. Bỗng dưng trí tò mò của tôi trỗi dậy. Không hiểu sao tôi rất muốn nhìn xem kẻ đang lén lút hút thuốc kia là ai. Suy nghĩ điều khiển hành động, tôi mon men lại gần bức tường của nhà vệ sinh nam nằm đối diện, hướng theo mùi khói thuốc bay ra để tiến tới phía chủ nhân của nó...

Đã thấy một phần cơ thể của đối tượng 0 đằng trước mặt. Nhìn cũng quen quen nhỉ ????? Tôi nghĩ vậy nhưng vội lắc đầu ngay vì thằng con trai nào mà tóc chẳng giống nhau, đều chổm chổm lên như thế cả mà thôi. Và tôi tiếp tục dấn những bước chân đầu tiên. A ! Thấy được da của hắn ta rồi ! Trắng ! Nhưng tôi lại từ đập đầu mình lần nữa. Con trai bữa nay có xu hướng trắng hơn con gái mà, chuyện bình thường. Vậy là vẫn chưa có bất kì một đặc điểm nào để tôi có thể nhận diện được đối tượng này là ai. Kể cũng buồn cười thật ! Tự nhiên khi không lại đi làm mấy cái trò này, có lẽ tôi sắp có vấn đề rồi....

Tôi lại tiến gần hơn...Hình như tên này không chú ý gì đến xung quanh thì phải...Càng tốt ! Tôi càng đỡ bị phát hiện....Chỉ còn một chút...một chút nữa thôi thì tôi sẽ được thấy « dung nhan » của hắn.....Một chút nữa.......

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây

pacman, rainbows, and roller s