80s toys - Atari. I still have



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoàng Tử Online của Kawi


Không có cái gì ngộ nghĩnh bằng việc một đứa lành lặn mạnh khỏe đi xuống phòng y tế để xin bông băng thuốc đỏ. Tôi phải dùng hết khả năng để thuyết phục cô y tế rằng « bạn em bị trầy xước ở tay do vô ý bị ngã, nhưng tại bạn ấy nhút nhát nên không dám xuống xin thuốc, vì thế em phải đi thay ! »

Thế đấy ! Lý do cực kì củ chuối nhưng lại là cách duy nhất trong tình huống này. May mắn là nhìn mặt tôi cũng ...đáng tin nên cô đồng ý đưa cho tôi một lọ oxi già, thuốc bôi vêt thương nhẹ và một ít bông băng.

- Đưa tay ra đây tôi băng ! - tôi lạnh lùng ra lệnh.

- Nói lại ! Đền ơn người ta mà như đánh ghen thế à ? - Minh nhíu mày.

- Cậu... - tôi đành nuốt hận vào trong - Bạn Phạm Minh yêu quái, à nhầm, yêu quý ! Bạn đưa tay để mình băng lại cho ! - tôi nói mà cứ thấy cái lưỡi mình líu lại.

Minh phì cười trước cái giọng lảnh lót chim hót của tôi. Nhưng rồi cậu ta lấy lại sắc mặt khá nhanh, chìa cánh tay ra rồi lại buông một lời hăm dọa :

- Làm cho cẩn thận ! Băng kiểu gì mà để nhiễm trùng thì cậu chết với tôi !

Tôi mím môi kìm chế cơn điên đang dâng lên trong người. Dám đối xử tàn nhần với Trần Thanh Thanh ta sao ????? Rồi nhà ngươi sẽ phải hối hận !!!!!!!!!!!!!!!!! Vừa nghĩ thế tôi vừa rưới oxi già lên vết thương của Phạm Minh bằng một sự...sung sướng tột độ khi nhìn thấy khuôn mặt đang nhăn nhó vì quá rát của cậu ta. Nhưng chắc vì sĩ diện đàn ông nên Minh chẳng dám hé răng nửa lời, chỉ biết cắn răng chịu đựng. Cuối cùng thì cơn tức trong lòng tôi cũng được nguôi ngoai phần nào. Ác giả ác báo mà !!! Tôi hí hửng cười thầm trong lòng.

- Thôi chứ ! Cậu định rưới hết chai oxi già luôn hả ?????

Lời của Minh đưa tôi về với thực tại. Quay xuống nhìn, chai oxi già đã gần hết, tôi hốt hoảng dừng lại, lấy bông y tế lau lấy lau để vết thương trên tay cậu ta. Và bằng một sự nhẹ nhàng mà theo tôi là ngoài sức tưởng tượng của chính mình, tôi đã hoàn thành đường băng cho Minh. Đang cười tươi rói vì hạnh phúc, tôi như bị đá xuống vực thẳm trước lời nhận xét của cậu bạn mọt sách :

- Tôi bó tay với cậu. Đây chỉ là vết trầy xước ngoài da mà cậu băng chẳng khác nào tôi bị chém ba bốn nhát. Nhìn kinh chưa ! - nói rồi cậu ta chìa cánh tay được che gần hết bằng băng trắng bóc trước mặt với đôi mắt thất vọng xen lẫn ngán ngẩm. Tôi cũng tự thấy những điều cậu ta nói không sai nên đành ngậm ngùi im lặng. Tức mà không nói được là cục tức kinh khủng nhất....

Nhưng cậu ta vẫn còn chút nhân tính khi không bắt tôi tháo ra băng lại. Thế là xong. Nhưng sự thật là tôi đã nhầm tưởng cái thành ý kia của Minh. Cậu ta để như vậy là muốn hành hạ tôi theo cách khác...

- Trời đất ! Chảnh ! Mày làm gì tay thằng Minh mà phải băng bó khiếp thế ????? Bạo lực nó vừa thôi.

- Đúng rồi đó ! Nhìn tay Minh kìa ! Thảm kinh khủng luôn ! Mày đúng là quá đáng Chảnh ạ !

- Lo mà bồi dưỡng cho nó đi ! Bị thương kiểu này chắc chắn sẽ để lại sẹo. Tội nó quá !!!!!!!

Thế đấy ! Mục đich của việc không bắt tôi tháo ra băng lại của cậu ta là vậy đó. Thử hỏi trên đời này còn có ai dã man hơn Phạm Minh bạn tôi không nhỉ ?????

.............................

Ra chơi. Sau khi đánh chén no nê dưới căn tin, tôi cùng nhỏ Liên tí tởn trở về phòng học. Tôi đã làm lành với nhỏ bạn thân vì nghĩ đi nghĩ lại thấy việc giận dỗi của mình cũng hơi vô lý, nó tuy là bạn thân nhưng đâu phải tất cả mọi chuyện Liên phải kể cho mình ?. Và vậy là trở lại bình thường. Tính tôi cũng chẳng giận được ai lâu.

- Nhỏ khùng ! Kẹo tôi đâu ?

Tôi suýt nữa ngã trẹo chân trước câu chào hỏi của Tuấn. Cậu ta không biết từ đâu bay ra, bỏ tay vào bọc quần đứng trước mặt chúng tôi với câu hỏi kì quặc của mình. Tôi nói kì quặc là bởi vì từ trước đến nay có đời nào Tuấn chủ động muốn tôi tặng kẹo đâu ? Toàn là tôi « ép » cậu ta lấy cả đấy chứ ! Vậy là hôm nay có bão rồi.....

- Liên ! Đưa bì kẹo cho tao ! - tôi há hốc miệng ngạc nhiên xong cũng không quên « nhiệm vụ » của mình.

- Tụi mày là một cặp vừa khùng vừa điên ! - Liên lắc đầu bình luận, tay đưa cho tôi bì kẹo vừa mới mua ở căn tin.

- Này ! Kẹo này ! - tôi chẳng buồn phản ứng trước câu nói của nhỏ bạn (vì căn bản là tôi thấy cũng...đúng !), tay đưa cây kẹo mút trước mặt Tuấn với vẻ mặt bình thản như tấm phản.

- Nhớ giao kèo của chúng ta đấy ! Đừng khiến tôi phải bực mình ! - Tuấn giựt lấy kẹo rồi dùng nó gõ vào trán tôi kèm theo lời nhắc nhở sặc mùi bạo lực, xong thì đi thằng, trước khi đi còn nháy mắt với nhỏ Liên (thật ra cậu ta làm thế để nhắc khéo tôi) khiến con nhỏ rợn cả tóc gáy.

- Hắn bị gì thế mày ????? - Liên trố mắt quay sang hỏi tôi. -

Hắn lên cơn chứ bị gì nữa ! Đi thôi ! - tôi bực bội lôi con bạn về lớp, miệng không ngớt nguyền rủa hoàng tử mắc dịch của mình. Cái câu hỏi muôn thưở lại hiện lên trong đầu tôi : « Vì sao mày lại đi thích một thằng vừa đều vừa ******* như thế hả Trần Thanh Thanh?» Và rồi chính tôi lại tự trả lời cho bản thân mình : « Tao biết được tao con mày luôn !+_+ »

Giờ toán !

Tôi đang cặm cụi chép bài trên bảng thì cái di động chết tiệt rung rung trong túi quần. Loay hoay như thế nào tôi lại đụng mạnh trúng vào cái tay đang bị thương của Minh khiến cậu ta giật mình nhăn mặt, tôi cũng hoảng hồn theo. Mở máy ra, tin nhắn từ số lạ : « Hết giờ đợi tôi ở ghế đá sau phòng 5 ». Lại là Tuấn đây mà ! Bực cả mình ! Tôi gấp máy lại rồi nhìn lên, bắt gặp ánh mắt như lửa Hỏa Diệm Sơn của Minh đang phóng thẳng về phía mình. Biết là sẽ chẳng thể thoát được nên tôi đành chuẩn bị tư thế, nhắm mắt nắm chặt tay để chờ đợi cú đập đầu kinh khủng của cậu ta. Minh đưa mặt tiến gần về phía tôi, tôi cũng không dám hé mắt ra nhìn. Chắc chắn giờ sinh hoạt tuần này tôi sẽ xin cô đổi chỗ, thật tình là thần kinh tôi không thể nào ổn định được khi ngồi chung với cái tên kì cục và man rợ này.

Nhưng cậu ta chẳng làm gì tôi cả. Chỉ đưa tay lên chạm vào má tôi khiến tôi giật mình mở mắt ra.


19/- Làm gì thế hả ?????

- Mực ! Mặt đã xấu mà lúc nào cũng dính mực ! - cậu ta dùng tay lau nhẹ vết mực trên mặt tôi rồi trở lại vị trí, mắt hướng thẳng lên bảng và chăm chỉ chép bài.

. Trời đất ! Thế này là thế nào nữa đây ????? Rốt cuộc cậu ta là người như thế nào ???? Tốt hay xấu ? Ga lăng hay thô bạo ????? Tim tôi đập thình thịch, mặt như trái cà chua, như thế không ngượng mới là lạ ! Cái đồ...dã...man !

.......................

Ra về...

Tôi vào nhà xe lấy con ngựa sắt của mình. Nếu như thường ngày thì bây giờ tôi đã đạp thẳng về nhà để ăn cơm mẹ nấu chứ không phải ở lại đây để « gặm nhấm » tác phẩm của mình cùng một thằng nhóc bất bình thường. Tôi ngậm ngùi đạp xe ra phía sau, đến vị trí đã hẹn rồi dừng lại,dựng xe, ngồi bệt xuống ghế đá. Không thấy Tuấn đâu cả ! Trong đầu tôi bắt đầu có suy nghĩ rằng biết đâu mình đang bị leo cây ! Nếu thế thật thì tôi sẽ tức đến chết mất ! Và ngày mai tới trường, tôi sẽ không ngần ngại mà đấm thẳng vào mặt cậu ta. Gì thì gì chứ tôi ghét nhất bị người khác coi thường tình cảm và công sức của mình. Đang xây dựng một kế hoạch trả thù hoàn hảo trong đầu, đột nhiên tôi hét như một con ngố khi bị hù từ phía sau. Cứ kiểu này tôi sẽ bị tụt huyết áp mất thôi ! Tuấn coi bộ cực kì sung sướng khi khiến tôi hoảng sợ như vậy. Cậu ta cười ha hả rồi ngồi xuống ngay bên cạnh, giựt phăng hộp cơm trong tay tôi với thái độ tò mò....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây