Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


"Sau đó thì sao?".

"Sau đó khâu xong thì anh ta về".

Nụ cười của anh thật nhẹ nhàng, như đám mây bồng bềnh trên bầu trời thu xanh biếc, tôi nghĩ nếu như anh cười thêm chút nữa chắc sẽ đẹp trai lắm, nhưng mà có thể thấy bác sĩ ngoại khoa cười đã là chuyện hiếm gặp rồi.

Điện thoại của bố nuôi tôi đổ chuông, bên bệnh viên giục ông sang làm phẫu thuật, họ nói bệnh nhân béo quá, bụng to như núi vậy, tất cả số móc đều không đủ dài, nên yêu cầu ông quay về xem tình hình.

Tôi chen vào hỏi: "Lớp mỡ dày bao nhiêu vậy ạ?".

Vị bác sĩ trong điện thoại lập tức trả lời: "Như ba quả núi ghép lại vậy".

Tôi thấy thật buồn cười, hứng chí gắp liền mấy miếng cá.

Cố Tông Kỳ đứng bên cạnh tôi nói khẽ: "Ớt có hại cho dạ dày đấy, tốt nhất nên ăn ít thì hơn".

Lúc đấy mọi người đều đi hết rồi, còn tôi, Tần Chi Văn và Cao Y Thần ngồi một bên, tôi còn chỉ vào trán mình rồi nói: "Còn dễ nổi mụn nữa, nhưng mà ngon thì ăn hết".

"Nổi mụn không phải là vì hoocmon sao?" Cao Y Thần nhìn tôi cười mà giả vờ như không.

Tôi lườm anh ta: "Đợi em hai mươi lăm tuổi mới nghĩ đến vấn đề hoocmon".

Cuối cùng có thể yên tĩnh mà ăn nốt miếng cá rồi.

Lần thứ hai sau khi ăn no, vì cay mà mặt đỏ bừng nên tôi đi rửa mặt. Bọn Tần Chi Văn lái xe về rồi, còn lại tôi trong thang máy, gặp Cố Tông Kỳ đang gọi điện thoại.

Anh quay lưng lại với tôi, tay vịn vào lan can, bờ vai gầy gầy, có thể thấy đó là một đôi vai thật quyến rũ.

Tôi thấy anh nói: "Con biết rồi, bây giờ con sẽ đi ngay, vâng, con biết là ở nghĩa trang Phổ Nguyên, vâng, con biết rồi". Anh quay người lại, thấy tôi liền cười nhẹ một cái, nói: "Đi thôi".

Tôi đang tính làm sao để lấy được số điện thoại của anh.

Thang máy thật là chậm, chỉ có hai đứa tôi, lòng tôi rối bời, cố mím chặt môi không nói câu nào. Đột nhiên anh cất tiếng: "Dụ Tịch à, bác sĩ Cao Y Thần nói thế nào nhỉ, em là một cô gái tốt..."

Hóa ra vị bác sĩ này cũng không phải tuýp người chậm hiểu lắm đâu, cũng tinh phết đấy, nghe hiểu trò chơi chữ giữa tôi và Cao Y Thần, tôi giả vờ cười tự nhiên, nói: "Thực ra em cũng không muốn thế nào đó với anh Cao Y Thần đâu, nhưng mà anh biết đấy, con gái không có người yêu thì đúng là một việc thảm vô cùng".

Anh có phần hơi ngạc nhiên, chưa kịp nói gì thì thang máy đã "ding" một cái, báo xuống đến tầng một. Tôi ngẩng đầu lên, nói với anh bằng giọng đùa cợt: "Cho nên, làm sao bây giờ, lẽ nào bác sĩ Cố Tông Kỳ chịu làm người yêu của em?".

Tôi không đợi xem vẻ mặt của anh như thế nào, liền vẫy vẫy tay chào tạm biệt: "Em chỉ đùa thôi, đừng có mà cho là thật nhé, gặp lại anh sau nha".

Dứt lời tôi bước vội ra ngoài.

Mấy chiếc lá khô bay bay rơi xuống chân tôi, giẫm lên nghe sột soạt thật thú vị, bầu trời xanh biếc, vài đám mây bay lơ lửng trên trời, ánh nắng cứ chiếu rọi xuống nhân gian, không khí mùa thu tràn ngập khắp bầu trời.

Mồ hôi tay túa ra, tôi phải rút giấy ăn ra lau. Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, nếu như tôi có ý với người đàn ông kia, thì chiến lược của tôi là đúng đắn, chỉ là dùng sai chiến thuật. Một người có tính cách chính trực, ôn hòa như Cố Tông Kỳ thì phải tỏ tình trực tiếp, chứ không thể nói ẩn nói ý được. Mà tôi bây giờ, nhất định là bị anh ấy ghét rồi.



Chương 3 - Khi tình yêu bừng nở như hoa mùa hè



Cả buổi tối tôi suy tư, không phải là vì nhận thấy mình có tình cảm đặc biệt với Cố Tông Kỳ, nhưng lại là thứ cảm giác thật khó chịu trong lòng, dồn nén nhiều chuyện trong lòng dễ khiến người ta muốn nổ tung. Thế nên tôi mở Code Blue ra xem, và kết quả chứng trầm cảm giai đoạn đầu đã hoàn toàn hồi phục. Cả tối xem liền ba tập cho đến tận nửa đêm, tôi sắp rơi nước mắt vì cảm động, vì hâm mộ, hay vì khao khát? Nói chung là rất phức tạp.

Tôi đem cả đống tâm trạng phức tạp ấy vào giấc ngủ, hình ảnh của bác sĩ Aizawa Kosaku áo xanh cứ lởn vởn trong đầu tôi, tôi nhớ lại cảnh phim diễm lệ phần đầu, Kosaku thay áo để lộ chiếc bụng sáu múi. Đúng là cái cảm xúc này quá phức tạp, khiến tôi rơi vào trạng thái si mê, tôi liền ghép mặt Cố Tông Kỳ vào thân của Kosaku rồi bắt đầu tưởng tượng, mãi đến tận khuya tôi mới chìm vào giấc ngủ. Vì phải dịch tác phẩm nên cuối cùng vẫn không thể kiềm chế được ham muốn trong lòng.

Đến ngày thứ tư, không nhịn được nữa tôi mở xem tập tiếp theo, rồi đem cảm xúc dạt dào ấy chạy đến quán cà phê trong trường, sếp tổ chức họp ở đấy. Sếp là một thân sĩ tốt nghiệp Luân Đôn, rất thích trao đổi những điều tâm đắc trong học hảnh với bọn tôi vào giờ uống trà chiều. Mười mấy con người ngồi đấy cười nói rôm rả, uống cà phê, trà sữa, bàn tán chuyện trên trời dưới biển. Học sinh của những ông chủ khác đều rất ngưỡng mộ chúng tôi.

Sếp hỏi dạo này tôi đọc sách gì, muốn chúng tôi xem xem có khả năng biên dịch xuất bản không.

Anh khóa trên trả lời đầu tiên: "Em đang đọc My Life As A Quant, theo em thấy thì cuốn này cũng bình thường thôi ạ, nhưng mà người Trung Quốc thì vẫn rất cần thiết, vì nó là do ông chủ đầu tư phố Walls viết".

Sau đó anh lại bổ sung thêm một câu: "Cuốn này giúp em hiểu ra rằng những nhà vật lý học cũng có thể trở thành quan khách, đồng nghĩa với điều đó các nghiên cứu sinh thạc sĩ ngành văn học Anh – Mỹ cũng có thể trở thành nhà đầu tư mạo hiểm thành công hay bất kể người nào mà các bạn muốn".

Lời anh ấy nói rất có sức hút, hơn nữa còn chạm vào tận trái tim chúng tôi, nên mọi người đều vỗ tay.

Sếp gật đầu nói: "Rất tốt, em về dịch hai Chương cho tôi xem trước nhé. Người tiếp theo nào".

Khi những người khác nói thì tôi cố lôi trong đầu xem rốt cuộc mình đã xem cuốn bản gốc nào rồi, dẫu sao cũng không thể nói với sếp rằng gần đây tôi xem một câu chuyện tình gian truân của một cô gái vốn không muốn yêu đương gì. Tôi vắt kiệt não cũng không thể nghĩ ra điều gì hơn.

Cuối cùng đã đến lượt tôi, không biết vì sao mà tự nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu, tôi bắt đầu bịa rằng: "Em đang đọc một quyển nói về bác sĩ ngoại khoa, không phải toàn là kiến thức chuyên ngành mà là một câu chuyện nhỏ, từ đó nói lên sự vĩ đại của tình người".

Có trời mới biết sao lúc đó tôi lại có thể bịa ra những lời như vậy được, nhất định là di chứng do xem Code Blue.

Sếp có vẻ như khá hài lòng nói: "Dụ Tịch à, tôi thấy cuốn đó hay đấy, em đọc đến đâu rồi?".

Tất nhiên là tôi bình tĩnh trả lời: "Vì em không rõ lắm về mấy kiến thức chuyên ngành ngoại khoa, nên tiến độ hơi chậm".

Sếp uống một ngụm cà phê, nói: "Em về dịch hai Chương cho tôi, loại sách này trên thị trường không nhiều, có thể vì quá chuyên ngành nên không nhiều nơi bán lắm, nhưng câu chuyện như em nói thì lại rất hay".

Tôi cười cười, nhưng trong lòng đang chảy nước mắt, ông trời ơi, tôi biết đi đâu tìm câu chuyện tính người của bác sĩ ở đâu bây giờ. Tất cả chỉ là bịa chuyện thôi mà.

Mấy ngày hôm nay tôi đều tìm cách tránh xa bệnh viện Đông Hoa, mọi hoạt động của tôi cũng chỉ giới hạn trong phạm vi xung quanh những người khỏe mạnh. Tôi rất sợ rằng tần suất tiếp xúc với các bác sĩ ở đấy sẽ biến tôi thành người có "sức hút" của Conan.

Ông anh lớp trên vào viện thăm em gái, tôi thì đi tìm bố nuôi, mục đích là để thảo luận xem trên cái thế giới này có tồn tại cuốn sách nào nói về "câu chuyện về bác sĩ nhân tính hóa" kia không....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây