Anh lại càng được thể cười to: "Tịch Tịch, là em chọn trước đấy chứ".
Tôi vội vã cài lại khuy áo, khẳng khái nói: "Xa thương gần thường, anh cách xa em ra".
Nhưng anh lại bật cười, được một lúc sau anh ngoảnh mặt đi nhưng cứ cười cười khiến tôi chẳng biết làm sao cả, anh thôi cười nhưng đôi lông mày vẫn chau lại: "Tịch Tịch, mai em phải làm phẫu thuật, đến lúc đó chẳng phải là anh sẽ nhìn thấy hết sao?".
Tôi đần người ra, rồi chỉ xuống phần bụng dưới bên phải: "Ở đây là ruột thừa nhỉ?".
Anh gật gật đầu.
"Chỉ nhìn ở đây thôi mà, chẳng phải chuyện gì to tát cả, chẳng lẽ còn phải cởi quần áo à?".
Cố Tông Kỳ hơi nhoẻn miệng cười, xoa xoa đầu tôi: "Ngốc thế, không phải cởi quần áo".
"Thế thì được rồi còn gì, chẳng có gì sợ cả".
"Nhưng phải cởi quần đấy, oa...". Ánh mắt anh dõi theo khuôn mặt tôi, giọng anh có hơi không thoải mái: "Mà là cả... quần lót...".
"Á...".
Tôi như sắp khóc vậy.
Tình huống bất ngờ này nhanh chóng khiến tôi bối rối, trong lòng hiện lên câu hỏi: "Làm thế nào... làm thế nào đây?".
Làm thế nào nhỉ, tôi làm sao có thể cởi hết đồ trước mặt Cố Tông Kỳ rồi nằm trên bàn mổ rồi bình tĩnh nói: "Anh làm đi!". Trước tiên chưa nói đến chuyện mối quan hệ của chúng tôi thân mật đến mức đó thì cũng không thể tự nhiên mà nhìn thấy ngay trên bàn mổ được.
Tôi nắm chặt lấy quần mình, hai bàn tay xoa xoa.
Bây giờ tôi mới hiểu bọn sinh viên thực tập đáng ghét đó, ý nghĩa ánh mắt họ nhìn tôi và anh, rồi còn tràng cười đầy ẩn ý, bọn họ đã bị những bộ phim đen nuôi dưỡng, ám ảnh rồi, đen tối quá.
"Không cần!". Tôi vất vả hét lên hai chữ này: "Không cần, em không làm phẫu thuật nữa".
"Không phẫu thuật, là nhất định không được đâu".
"Em không cởi!".
"Cái đó cũng là không thể".
Có lẽ là dáng vẻ bối rối của tôi nhìn tội nghiệp quá nên anh tử tế xoa đầu an ủi tôi: "Tịch Tịch, thực ra là không có gì cả...".
Tôi gạt tay anh ra, tức tối nhìn anh: "Cái gì là không sao ở đây?".
"Anh là bác sĩ, em là bệnh nhân...".
"Á à, có phải là anh muốn nói với em, anh ngày nào cũng nhìn bệnh nhân cởi quần, ngày nào cũng thấy người lõa thể nằm trước mắt anh, đều nhìn quen rồi, anh đều nhìn quen rồi, có phải là cũng sờ quen rồi không?".
Anh gượng gạo đứng bên cạnh: "... ừ, à, không phải...".
Vậy thì có phải là anh thấy chuyện này bình thường, thực tế là một bác sĩ đã nhìn người lõa thể đến chai lỳ lãnh cảm, chợt nhớ đến anh bạn thuở thiếu thời kể với tôi về anh học khóa trên làm việc ở khoa phụ sản.
Anh bạn đó trông đúng là một trang nam nhi quân tử, cuộc sống riêng thì mọi người đều biết anh ấy sống không nhiều dục vọng.
Vì ở nơi toàn phụ nữ đó nhìn thấy nhiều rồi nên càng không có ham muốn dục vọng nữa.
Vậy là tôi lại nghĩ đến Cố Tông Kỳ một cách rất bình thường, vì nhìn thấy nhiều rồi nên trở thành hòa thượng đáng thương không ham dục vọng.
Lúc đó tôi muốn khóc mà chẳng khóc được.
Nhưng tôi vẫn bình thản nhìn anh: "Em muốn đổi bác sĩ!".
"Tịch Tịch...".
"Đổi bác sĩ!", tôi dường như muốn cắt vụn giọng nói của mình ra rồi nói lại lần nữa, tôi nhìn anh uy hiếp: "Em bị gây mê toàn thân, ngấm thuốc mê rồi không biết chuyện gì nữa thì cũng không để anh nhìn thấy đâu, anh đừng tưởng bở!".
Tôi nói xong, nhìn anh cười: "Hiểu rồi thì tốt, đừng để lúc em bị đưa vào phòng phẫu thuật ngẩng lên vẫn nhìn thấy anh đấy".
Anh lắc đầu bất lực: "Được rồi, em còn có yêu cầu gì nữa?".
Tôi vẫn nhắc lại câu hỏi kia, ánh mắt dõi theo anh: "Có thể không cởi được không?".
"Cái này thì không thương lượng được".
"Haizz, thật chẳng có tình người gì cả, phá vỡ quy định gì chứ". Tôi tức tối nói: "Mặc xong quần áo, em phải về ký túc tắm rửa, thay giặt quần áo, phòng bệnh này có mạng wifi không nhỉ?".
Anh cười: "Em nghĩ đây là khách sạn à?".
"Ái chà, dịch vụ thế này à, đối xử với bệnh nhân phải giống như với thượng đế chứ". Tôi nghĩ một lúc rồi lại bổ sung vài câu: "À, nếu mà trên giường bệnh đều là thượng đế thì thật tốt, không đúng à, thượng đế sẽ không bị bệnh được".
"Cái đầu em cả ngày nghĩ được gì vậy, thôi được rồi. Mặc quần áo đi rồi đi ăn trước đã".
Linh tinh thế mà cũng muộn lắm rồi, mùa đông trên đường lác đác người đi lại, nhưng ra khỏi bệnh viện đến con phố ăn uống nhỏ vẫn thấy náo nhiệt, mùi thịt nướng phảng phất trong không khí, tôi không thể bỏ lỡ việc hít lấy một hơi.
"Bây giờ em không ăn món này được, để sau đi".
Thật đáng ghét, nghĩ cái gì đều bị anh ấy đoán được, Cố Tông Kỳ dẫn tôi đến một quán cháo, gọi một bát cháo bát bảo cho tôi. Tôi vốn dĩ không thích ăn mấy thứ mềm mềm này, nhưng lúc bị bệnh ăn cái gì cũng chẳng ngon, nên đành đút từng thìa vào miệng vậy. Cố Tông Kỳ thật tốt quá đi, trước mặt một bệnh nhân như tôi mà lại ăn cơm thịt bò một cách ngon lành thế kia.
Tôi ăn nhưng không để tâm, để cái thìa lưng chừng. Tôi nghĩ, thế gian này sao mà đểu thế, thay đổi nhanh đến mức làm người ta không chịu được. Mấy ngày trước tôi coi Cố Tông Kỳ là món ăn đông lạnh trong siêu thị chuẩn bị cho vào cất giữ trong ngăn đông lạnh, bây giờ anh lại ngồi trước mặt tôi và hai chúng tôi lại mặn nồng hơn cả sô cô la.
Cơ thể anh như đan thành một tấm lưới nhẹ nhàng vây kín lấy trái tim.
Tôi ngậm cái thìa trong miệng, ngẩn ra một lúc, thấy có người đứng ngoài cửa đang nhìn tôi, tôi nhanh chóng bỏ nó xuống.
Vội vã đưa tay lên, vẫy vẫy tay: "Tình cờ quá, Đồng Nhược Thiên".
Gần như trong lúc tôi sắp quên mất, anh lại xuất hiện trước mắt tôi, tôi bỗng nhớ ra đây là lần đầu tiên Đồng Nhược Thiên và Cố Tông Kỳ đối mặt nhau, tôi cảm thấy thích thú nhưng cũng lại thấy bối rối.
Anh cười với tôi: "Ừ, lâu rồi không gặp".
Cố Tông Kỳ cũng nhìn theo hướng tiếng nói vọng lại, ánh mắt rộng lượng. Hai người gật đầu cùng lúc, bình thản không chút ngượng ngùng. Chúng tôi cũng không nói gì nữa, dưới ánh đèn sáng trắng anh đứng cách xa năm mét nhưng vẫn toát lên phong thái bình thản vốn có.
Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa xác định được cảm giác lần đầu tiên của tôi với Đồng Nhược Thiên, có lẽ là sự kiêu ngạo của anh đã làm tổn thương tôi, nhưng tôi lại không thể ghét bỏ anh ta.
Nếu như sự kiêu ngạo như thế có thể trở thành tính cách cần người khác kỳ vọng, thì sự yêu mến và tình yêu sẽ trở nên không thuần khiết nữa.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong đầu tôi, những chuyện đã qua không thể ép nó xuất hiện lại nữa.
Anh ta đến lấy đồ ăn, trả tiền xong đi về, tôi thấy thế vội đứng dậy, nói với Cố Tông Kỳ: "Em có chuyện cần nói với anh ta. Anh đợi chút nhé".
Anh vẫn nở nụ cười, đôi mắt chan chứa tình cảm, gật đầu.
Buổi tối mùa đông, trời tối đen, đâu đâu cũng thấy lạnh lẽo. Ánh đèn trên con phố ẩm thực mang lại cảm giác trời đã rất khuya. Ánh đền làm nổi bóng dáng Đồng Nhược Thiên, khiến hình ảnh của anh càng thêm gầy guộc lạnh lùng.
Phải một hồi lâu tôi vẫn chưa nhìn kỹ nguời lạ mặt quen thuộc ấy. Đã từng có, vòng tay ấm áp, nụ hôn ngọt ngào và cả ký ức không rõ là ngọt ngào hay đau khổ, tất cả đều là sợi dây ràng buộc tôi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: