Lôi điện thoại ra thấy có một tin nhắn: "Dụ Tịch, ăn cơm chưa?".
Là tin nhắn của Cố Tống Kỳ.
Tôi trả lời: "Chưa, em đang chết đói đây, vừa nghe mấy câu chuyện ma, giờ sợ chả dám đi đâu cả".
Anh hỏi: "Đến nhà ăn cũng không dám đi á?".
"Thôi xin, tất nhiên là chẳng dám đi đâu rồi".
"Vì sao?".
"Đó là một chuyện kinh hãi lắm".
Thế là tự nhiên tôi lại nghĩ đến câu chuyện nhà vệ sinh kinh dị, sợ đến mức chẳng dám bước đi nữa, trong đầu ngập tràn toàn cảnh sau khi màn đêm buông xuống, kẻ giết người trèo lên cửa nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm cô gái vô tội.
Lúc ấy tôi đang đi qua con ngõ nhỏ chật hẹp bỏ hoang gần bệnh viên Đông Hoa, có cảm giác như hai bức tường đang ép lại. Có thể phía trên đầu sẽ xuất hiện một người lạnh lùng nhìn tôi, đúng rồi, còn có cả khỉ nữa.
Tôi dường như bị chính mình dọa đến mức sợ phải khóc lên rồi.
Điện thoại kêu lên, giọng Cố Tống Kỳ nhẹ nhàng bên tai: "Dụ Tịch, em lại đang làm gì thế? Đang ở đâu? Hay để anh đưa em đi ăn nhé?".
Giọng anh nhẹ nhàng như lông hồng, một lớp màu xanh non trải dài phủ khắp tầm mắt đang chìm trong màu xám ảm đạm, dường như tôi đang nghe thấy tiếng của mùa xuân đang lướt qua tai, lòng bàn tay đẫm nước.
Tôi bị chính mình dọa và những lời nói nhẹ nhàng của anh khiến tôi yên lòng.
Anh hỏi: "Dụ Tịch, em đang ở đâu?".
Tôi bảo: "Trong một con ngõ nhỏ heo hút yên tĩnh trên đường từ bệnh viện đến nhà anh, em đang ở đấy, em sợ lắm!".
Người như Cố Tống Kỳ nhất định không thể biết, anh do dự một lát rồi nói: "Em tới cổng bệnh viện đi, anh đưa em đi ăn".
"Em sợ"
"Không sao, không sao, để anh kể cho em chuyện xảy ra mấy hôm trước nhé, em có biết chủ nhiệm Lý khoa huyết học không?".
Ông chủ nhiệm Lý tròn như quả bóng, giọng nói thì mềm mại như bông, bố nuôi tôi toàn bảo ông ấy lúc nào cũng bí hiểm, lòng dạ đối với người khác khó lường lắm, tôi nói luôn: "Em không muốn nghe truyện ma, càng không muốn nghe chuyện kinh dị đâu nhé".
Anh có chút bất lực nói: "Anh đang kể chuyện cười cơ mà, Dụ Tịch, đừng có ngắt lời anh thế".
Cố Tống Kỳ kể chuyện cười? Tôi ngậm miệng, chẳng ừ hử gì nữa, anh tiếp tục: "Ông ấy thực ra bị bệnh tiểu đường, bình thường vẫn luôn kiêng khem tốt, nhưng tối mấy hôm trước bọn anh đi dự một bữa tiệc. Trước khi bắt đầu ăn thì lãnh đạo phát biểu, tranh thủ lúc ấy ông ấy tự tiêm Insulin, vì đồ ăn ngon quá nên ông liền tiêm nhiều hơn bình thường hai đơn vị".
Tôi vểnh tai nghe tiếp: "Không ngờ hôm đấy lãnh đạo phát biểu nhiều quá, nói mãi mà chưa kết, ông ấy lại ngồi hàng đầu, không dám động đũa, kết quả là huyết áp tụt thấp quá nên ngất ra đấy".
Tôi có chút mơ hồ hỏi: "Chuyện này buồn cười sao?".
"Á", anh hơi nản nói: "Thể để kể thêm một câu chuyện khác nữa nhé".
"Buổi trưa mấy hôm trước, anh làm phẫu thuật xong thì điều hòa phòng phẫu thuật bên cạnh bị hỏng, y tá gọi điện cho người đến sửa, một lúc sau có hai người vác dụng cụ đến, y tá đưa cho họ một đôi ủng bảo hộ rồi bỏ đi. Bọn họ cảm thấy kỳ lạ, nên nhìn nhau một lúc rồi đội ủng lên đầu và vào phòng phẫu thuật. Y tá quay lại đưa cho họ thêm một đôi ủng nữa, nhưng nhìn thấy bọn họ thì ngã ngửa hỏi sao bọn họ lại đội ủng lên đầu thế. Bọn họ giải thích là chúng tôi xem trên ti vi thấy không phải là mỗi khi bước vào phòng phẫu thuật đều phải đội cái gì đó lên đầu à. Y tá hết cách không biết nói gì nữa".
Tôi đang nghe mà cười phá lên nói: "Thật thế á? Đội ủng lên đầu ấy hả?".
"Ừ, kết quả là phòng phẫu thuật phải quét dọn lại một lượt".
"Ai chà, đội cả lên đầu cơ đấy, ha ha!". Tôi càng nghĩ càng buồn cười, không nhịn nổi cứ cười ha hả mãi.
Tự nhiên nghe thấy tiếng xe cộ qua lại ầm ầm, xe bus nhả một đám khói dài đằng sau vượt qua ngã tư, một đứa trẻ lật đật chạy qua, cửa hàn Mc'Donald người xếp hàng dài. Cố Tống Kỳ thì đứng dưới gốc cây ngô đồng cạnh phòng bảo vệ ngay cổng bệnh viện. Những chiếc lá vàng khô treo đầu cành, gió thổi kêu xào xạc xào xạc, hai chiếc lá xoay vòng vòng trên không trung rồi rơi xuống đất.
Anh đưa tay vẫy vẫy tôi, mắt khẽ liếc nhìn tôi, tình cảm ấm áp.
Lòng tôi bỗng mềm mại như đất ẩm ướt đầy khí xuân, anh là ngọn gió mùa xuân, bàn tay diệu kỳ lướt qua, hạt mầm yêu quý trong lòng tôi bỗng nhiên nảy chồi đâm lộc, nhú lên khỏi mặt đất, nở ra những bông hoa rực rỡ sắc màu.
Nhưng, sao những bông hoa ấy lại là hoa hướng dương chứ? Thật kỳ lạ.
Điện thoại vân nắm chặt trong tay, giọng anh xen lẫn tiếng cười: "Được rồi, giờ không sợ nữa rồi chứ?".
Giây phút đó tôi cảm nhận rõ ràng rằng, những bông hoa hướng dương kia biến thành hạt dưa thơm phức, trên mỗi khuôn mặt mỉm cười ấy là một câu: Mau tới ăn tôi đi, tới cắn tôi đi.
Anh đưa tôi tới một quán ăn gần bệnh viện, vừa nhìn thấy tấm biển tôi đã phản xạ có điều kiện nói: "Ôi, món miến niêu thịt bò thân yêu của ta".
"Ừ, cửa hàng này nấu ngon lắm, mỗi khi tan làm anh đều đến đây bổ sung dinh dưỡng".
Tôi gãi đầu hỏi: "Em ăn rồi, có thể ăn thêm một ít pudding sữa không?".
Ánh mắt Cố Tống Kỳ nhìn tôi kỳ quặc, nhưng cũng không nói gì, dẫn tôi tới ngồi cạnh cửa sổ, gọi món thịt bò niêu, sủi cảo chiên và pudding và nói với phục vụ: "Phiền em lấy hai đôi đũa và hai cái thìa nhé".
Tôi thấy lạ, đợi phục vụ đi hỏi liền hỏi anh: "Sao mà phải lấy hai đôi? Anh gói mang về à?".
Anh cười đáp: "Dụ Tịch à, em có thể đảm bảo rằng mình tuyệt đối sẽ không chảy nước miếng trước món thịt bò niêu không?".
Được đấy, tôi cũng đã thấy được chút hài hước ở anh rồi.
Đồ ăn vẫn chưa được mang tới thì điện thoại tôi đổ chuông, nhìn đuôi và biết chuyện không hay rồi. Mẹ gọi cho tôi, chắc là vì chuyện cỏn con của Dụ Lộ.
Tôi nhướn mắt lén nhìn Cố Tống Kỳ, trong lòng nghĩ, chuyện nhỏ thôi, hôm nay vì mày mà chị sẽ chịu uất ức chút, hôm nào đó chị sẽ đòi lại sau.
Anh không để ý, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thế nên tôi đành nhấc máy, quả nhiên mẹ tôi hỏi ngay: "Dụ Tịch, sao hôm nay con lại trêu em khóc vậy, nó còn nhỏ mà, con làm chị kiểu gì thế?".
Tôi thở dài thườn thượt hỏi: "Con có trêu nó khóc đâu, chỉ là kể cho nó câu chuyện về bảo vệ động vật hoang dã thôi mà, không tin mẹ bảo Dụ Lộ kể lại cho. Sao con lại thấy ghẹo nó khóc được chứ, chắc là nó cảm động quá đấy, thấy con người săn bắt động vật hoang dã ác độc quá, nên rơi nước mắt cảm thương chăng?".
Tôi lại bảo: "À, con về nhà ăn cơm, chị giúp việc mới này nêm thức ăn mặn quá, mặn chết đi được. Cứ như thế dễ bị bệnh về tim, cao huyết áp, không tốt với bệnh trầm cảm của Dụ Lộ đâu".
Quả nhiên tôi đánh trống lảng thành công. Mẹ tôi thở dài một cái, hình như là tự lẩm bẩm một mình: "Ừ nhỉ, mẹ cũng thấy mặn quá, nấu cơm không ngon cũng không được, ăn nhiều bị bệnh thì biết làm sao".
Sau đó dập điện thoại, tôi cười ranh mãnh.
Và đúng hình ảnh tôi cười tươi hớn hở lọt vào mắt anh, anh có vẻ trầm ngâm, như đang suy nghĩ ngì, tôi mở miệng trước nói: "Có phải là muốn biết vì sao nhà em kỳ thị nặng nề thế không?"....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: