WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhPhố Mùa Đông xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


Tôi nhìn anh một lúc, rồi thấy quá giờ hẹn được năm phút, mà anh vẫn ngồi đó, chăm chú đọc.

Mang theo người đàn ông này đúng là một cách nghĩ khó thực hiện, tôi đẩy cửa bước vào, em nhân viên phục vụ ngoan ngoãn nở nụ cười chào tôi, lúc này Cố Tông Kỳ mới chịu ngẩng đầu lên, và tôi bắt được ánh mắt ngạc nhiên của anh, còn có chút gì đó vui mừng nữa.

"Dụ Tịch, sao lại là em chứ?".

Áo sơ mi kẻ xanh nhạt, quần màu tối, rất đơn giản nhưng hơi khác so với khi không khoác trên người chiếc áo blouse trắng, một khí chất rất đặc biệt, chút mới mẻ kiểu trường học, toát lên vẻ thư sinh.

Tôi cười cười, cố gắng giấu đi vẻ mặt sắp lộ tẩy nói: "Do bố nuôi em nhầm lẫn, vừa nãy chị Tiểu Quyên Tử gọi điện thoại đến kể hết sự tình với em, nhưng mà chị ấy thấy hơi ngại nên bảo em tới xin lỗi anh".

Đây gần như là lời nói dối theo đúng bản năng của tôi, vì khi gặp anh thì toàn bộ những gì tôi chuần bị để nói đều đã bay sạch rồi.

Anh bảo tôi ngồi xuống, nụ cười vẫn treo mãi trên khoé môi: "May là em tới, nói thật là anh cũng không thấy thoải mái chút nào, em bảo hai người chẳng quen biết gì tự nhiên gặp nhau nói chuyện, cảm thấy cứ sao sao ấy".

Tôi ngầm đắc ý may là mình đã gặp anh từ trước chứ không phải cái kiểu gặp nhau như đi xem mặt một cách kỳ quặc và không thể lý giải.

Thấy quyển sách anh đặt trên bàn tôi liền hỏi: "Sách gì thế anh?".

Anh giơ lên cho tôi xem, toàn là tiếng Nhật: "Là một cuốn sách nói về chữa trị bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hay lắm".

Tôi lắc lắc đầu nói: "Em lại không hiểu gì hết".

"Nếu như em có hứng thì anh sẽ nói qua cho em nghe, chỉ những thứ rất cơ bản thôi", anh nhìn xuống đưa tay lật lật sách, rồi cười hỏi tôi: "À thế em muốn ăn gì hay gọi đồ uống gì đi".

Tôi liếc mắt nhìn qua menu rồi nói: "Trứng ốp đi ạ".

"Có gọi gì uống không? Hay là uống trà vậy, tốt cho dạ dày".

Tôi gật đầu rồi thấy mình ngồi chẳng thoải mái gì, mặc dù ở đây có món ăn ngon mà tôi thích, trước mặt lại là anh chàng điển trai nhưng sao lại có một cảm giác kỳ kỳ.

Và tôi đã hỏi Cố Tông Kỳ như thế này: "Cố Tông Kỳ, anh có thích nơi này không?".

Anh có chút không để tâm nói: "Hả, gì cơ? À, cũng được, hay phết."

Tôi cảm thấy anh đang có chuyện gì đó: "Anh sao vậy?".

Anh cười gượng nói: "Mặc dù nói ra điều này không phải lúc, nhưng mà hôm nay lúc làm việc anh gặp phải chút phiền phức. Trong một ca phẫu thuật vì cắm ống vào tâm thất phải nên bệnh nhân bị suy tim".

"Có phải là sự cố không?".

"Thực ra bệnh nhân không hề biết, hơn nữa ở bệnh viện việc cắm ống vào tâm thất phải cũng không phải là ít gặp, mọi người đều ngầm coi đó là sự cố rồi. Nhưng mà bệnh nhân đáng thương lắm, cấp cứu hồi lầu mới cứu được".

"Vì thế nên tâm trạng anh không vui à?".

Anh cười cười: "Thực ra cũng chỉ là một phần thôi, vừa nãy anh qua thăm mộ ông nên trong lòng thấy khá nặng nề".

Lúc đó, tôi cảm giác Cố Tông Kỳ cũng là một đứa trẻ, một đứa trẻ có gia đình.

Thế nên nghĩ một lúc tôi nói với anh: "Cố Tông Kỳ, em đưa anh tới một nơi".

Dứt lời tôi chợt hiểu ra rằng, yêu một người là cảm giác yêu chứ không phải trạng thái yêu.

Giống như vừa nãy, nhìn thấy anh tôi thấy rất vui, nhìn anh trầm lặng không vui như thế tôi cũng thấy buồn. Và tôi bây giờ, muốn làm cho anh thấy vui vẻ hơn một chút, tạm quên đi những phiền não, đau thương kia.

Rất đơn giản, chỉ là muốn làm chút gì đó cho anh, chính là thứ cảm giác ấy.

Cái cảm giác yêu một người đơn thuần như thế, cũng chỉ là một ước muốn xa xỉ rằng làm cho người ở trước mặt mình mãi mãi vui vẻ, luôn nở nụ cười.



Chương 5 - Quen với sự cô đơn



Thành phố này chứa đựng biết bao nhiêu bí mật, trong đó có rất nhiều bí mật là của riêng tôi.

Những khi rảnh rỗi tôi thường một mình đi dạo loăng quăng từ đầu này sang đầu kia thành phố. Mặc dù ở đây có rất nhiều toà nhà cao tầng, nhưng cũng có nhiều vùng hẻo lánh thanh tịnh, nơi lắng đọng những thứ chẳng bao giờ thay đổi dù thời gian có thấm thoắt trôi đi.

Trong những con ngõ nhỏ có màu rêu xanh, có màu vàng nhạt của hoa nhài, có màu xanh mơn mởn của lá cây, có những mái ngói cổ xưa và cả những tượng sư tử không còn nguyên vẹn trước cửa nhà. Dấu ấn thời Minh – Thanh tràn ngập khắp nơi, khiến ta cảm thấy mình như đang ở một thế giới khác.

Đi hết con ngõ nhỏ đấy, đến cuối đường là một nhà thờ cổ kính.

Rõ ràng người như Cố Tông Kỳ hàng ngày chỉ bó hẹp cuộc sống của mình trong phạm vi bệnh viện đáng thương và học viện trường, cả quãng đời tiêu tan như thế.

Anh có chút ngạc nhiên trước một khung cảnh như vậy, đôi mắt sáng long lanh không ngừng nhìn ra xung quanh, tôi bước vừa cười nói: "Cố Tông Kỳ à, đừng vội, sau này có thời gian anh sẽ từ từ ngắm nhìn chúng".

Anh có vẻ không hiểu lời tôi nói, tôi nhún vai bảo: "Sau khi anh về hưu, hàng ngày ôm ấm trà, ăn trưa xong nằm trên xích đu nghỉ ngơi một lát, rồi ra bàn đá giữa vườn gọi mấy ông bà hàng xóm đến làm vài ván mạt chược".

Nghe tôi nói vậy, anh lại trả lời rất thành thật: "Anh không biết chơi mạt chược".

Tôi thấy nản, liền sửa lại: "Vậy chơi tú lơ khơ vậy".

"Anh cũng chẳng biết chơi".

Tôi tròn mắt, đang nghĩ không biết anh chàng này đang chơi tôi hay là thế nào thì nghe anh nói: "Nhưng anh biết đánh cờ tướng, cờ vây, ở một nơi thanh bình như thế này rất thích hợp để tĩnh tâm".

"Mỗi khi không tập trung học hành em đều đi tàu tới chỗ đây, cứ đi mãi, cuối cùng tới được chỗ này".

Hơi nước ẩm ướt khiến màu xanh của chiếc lá thường xuân như sắp chảy ra vậy. Trên đỉnh nhà thờ có một chiếc đồng hồ, cứ chẵn giờ là nó lại dinh doong điểm chuông.

Bức tượng thánh Jesus cũng có phần cũ nát, thứ duy nhất được bảo tồn nguyên vẹn từ năm trăm năm là những cánh cửa sổ kính ngũ sắc.

Ánh chiều vàng vọt, những tấm kính màu phản chiếu lại ánh hoàng hôn, dệt lên những mảnh màu sắc mỹ lệ.

Buổi lễ được bắt đầu từ sớm, rất nhiều người đến đây, có người là những con chiên thành tâm tới làm lễ, có những người chỉ là khách đến thăm nhà thờ như tôi và Cố Tông Kỳ. Tôi chỉ hàng ghế cuối cùng nói khẽ với anh: "Ngồi tạm xuống đã, đừng suy nghĩ gì cả".

Tôi không ngồi cùng anh. Cảm giác là một thứ huyền diệu, có những niềm vui thì cần người khác chia sẻ niềm vui sẽ tăng gấp bội, nhưng có những sự cô đơn cần một mình mới có thể thấu hiểu.

Rất nhiều người đang hát, tôi không biết hát, nghe rất nhiều lần mới cất tiếng hát nhẩm theo. Nhìn bà cụ ngồi bên cạnh, khuôn mặt đầy thành khẩn, cầu Thượng đế phù hộ cho gia đình và đứa cháu bệnh tật của bà.

Có một câu là tự mình cảm nhận rất đúng, giống như nếu bạn không tới bệnh viện thì bạn sẽ không bao giờ biết được rằng hoá ra có biết bao nhiêu người bản thân đang bị dày vò trong bệnh tật; cũng giống như nếu bạn chưa bao giờ tới nhà thờ thì cũng chẳng bao giờ biết được lòng người yếu đuối biết bao nhiêu.

Tôi dễ dàng đem bệnh viện và nhà thờ nối lại với nhau, hai sự vật khác nhau về bề ngoài nhưng bản chất là tương tự nhau.

Nhưng rõ ràng là so với bệnh viện thì nhà thờ thần thánh hơn nhiều, nhưng Thượng đế không cứu sống được con người và bác sĩ cũng không phải thần thánh....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

XtGem Forum catalog