Trong tay anh là chiếc áo blouse trắng có in chữ "Bệnh viện Đông Hoa", tôi thấy hơi lạ, Cố Tông Kỳ cười nói: "Lát nữa đoàn ICU và khoa ngoại sẽ sang hội chẩn, nếu em có nhã hứng thì có thể đứng một bên xem, im lặng là được".
Đây là lần đầu tiên tôi mặc áo blouse, thấy vui sướng lạ thường, nhớ đến phim Code Blue không rõ là tập nào bác sĩ Kosaku cũng thực hiện phẫu thuật mổ bụng mà trước nay chưa từng làm. Khi anh ta mở túi lấy ra bộ trang phục phẫu thuật, thể hiện rõ sự tự tin của đàn ông và vẻ đẹp lạnh lùng của bác sĩ khoa ngoại. Nhìn đẹp trai vô cùng.
Tôi buột mồm hỏi thêm: "Vậy lúc nào cho em mặc bộ trang phục phẫu thuật nhé".
Các bác sĩ ở đấy đều ngạc nhiên nhìn tôi, chỉ có Cố Tông Kỳ đang chăm chú xem bệnh án nói: "Nếu như em thực sự muốn xem thì hàng tối rảnh rỗi cứ tới đây, chỉ cần phòng cấp cứu có điện thoại đều là phẫu thuật cả".
Giờ đến lượt tôi ngạc nhiên hỏi: "Như vậy được không? Không vi phạm nội quy chứ?".
"Không sao hết".
Cậu sinh viên thực tập ngái ngủ hôm trước nói với tôi: "Bạn gái của các thầy đều trải nghiệm cuộc sống của bác sĩ bằng cách đấy đấy, chỉ cần chị chuẩn bị tốt, sẽ có cơ hội nhìn thấy rất nhiều máu và những lớp mỡ cực dày".
Tôi bắt đầu suy nghĩ thì Cố Tông Kỳ bước đến bên cạnh, lôi trong túi áo ra một cái thẻ, nhìn tôi chớp chớp, tôi giở ra thì thấy phần tên thì rõ ràng ghi là tên tôi, nhưng ở ô dán ảnh thì lại là hình mèo Kitty.
Tôi cười không được mà khóc cũng không xong, lập tức đeo thẻ lên, nhét mấy chiếc bút vào túi.
Một lúc sau đúng là bố nuôi và một đám bác sĩ tới hội chẩn, tất cả ngồi kín cái bàn bình thường dùng để ngồi ăn đồ ăn nhanh. Tôi giả bộ ngồi xuống phía dưới cùng, cách xa bố nuôi.
Sau khi hội chẩn xong, bệnh nhân được đưa đi ICU, bác sĩ các khoa khác lần lượt rời đi, thế lá bố nuôi nhìn thấy tôi rồi đưa mắt ra hiệu tôi ra chân cầu thang hỏi: "Tịch Tịch à, có phải con thích Cố Tông Kỳ không?".
Tôi lật lật cái thẻ đeo ngực hỏi: "Thể hiện rõ ràng vậy sao ạ?".
"Ngoài Tần Chi Văn ra, bố chưa thấy con quấn ai đến thế".
Tôi vẫn muốn chối, bố nuôi cắt lời: "Không phải con bảo là cậu ấy có bạn gái rồi à?".
Trong tiềm thức tôi không hề cảm giác rằng Cố Tông Kỳ đã có bạn gái, nên tôi xúi bố nuôi: "Vậy bố đi hỏi giùm con xem, nếu đích thân anh ta nói có rồi thì con sẽ không tấn công bừa bãi nữa".
Bố nuôi rõ ràng không phải là chuyên gia mảng này, ông nói: "Hỏi sao cơ?".
"Kiếm một lý do nào đó, ví dụ như, Tiểu Cố à, cháu có người yêu chưa vậy? Vợ thầy muốn giới thiệu cho cháu một cô đấy. Những câu kiểu đấy dễ bịa ra thôi mà bố". Tôi thở dài nói: "Bố à, bố và mẹ đúng là không cùng một đẳng cấp".
Tôi thấy bố nuôi lải nhải với Cố Tông Kỳ một lúc rồi đi. Tôi về văn phòng bác sĩ, treo áo lên, thấy có tin nhắn của bố nuôi nói: "Không có".
Tôi cứ trân trân nhìn vào màn hình, khẽ giơ nắm đấm lên, trong lòng thầm rú lên: "Yeah! Yeah!".
Đoán được là Cao Y Thần lừa nên lúc đầu tôi cũng chẳng tin lời anh ta lắm.
Ba năm qua đây là khoảnh khắc mà tôi thấy vui nhất, mùa xuân của đời tôi lúc nào cũng đến sau mùa thu, sắp tới rồi, sắp tới rồi.
Tôi vui đến mức ra về mà không thèm chào tạm biệt, quên mất mục đích tới hôm nay là phải dùng mọi kế để giành bằng được quyển sách Cố Tông Kỳ cho tôi mượn.
Sau này lấy cuốn sách đó làm tín vật, đặc điểm nhận biết hai thành phần trí thức giống nhau.
Không biết tự khi nào ngoài trời đã bao phủ lớp sương mờ mịt, ánh đèn cũng chìm trong làn mưa, biến thành một chấm nhỏ như ánh trắng trên trời, giống như đàn đom đóm bay nhảy trên bãi cỏ ven hồ mùa hạ. Cánh tay trần của tôi có thể cảm nhận rõ sự ẩm ướt ấy.
Cuối cùng cũng có thể tạm biệt em thu vàng và đón chào bà cô mùa đông rét buốt dài lê thê.
Bỗng thấy đằng sau có ai đó gọi tên tôi, quay lại thì thấy Đồng Nhược Thiên đứng đó. Sau bao nhiêu năm, khi tôi gần quên đi tất cả, thì anh ta lại xuất hiện gọi tên tôi.
Anh ta bước tới, áo blouse trắng, quần đen, chân đi giày vải, phong thái của một bác sĩ cấp cứu.
Tôi cất tiếng trước: "Chúc mừng anh, phấn đấu bao nhiêu lâu cuối cùng cũng đã được danh chính ngôn thuận quay trở lại bệnh viện Đông Hoa làm việc rồi".
Anh ta chẳng nói được lời nào.
Lau cánh ta ướt mưa, trời cũng lạnh đi một chút, tôi lại nói lời động viên anh ta: "Thôi anh cứ cố gắng ba năm, sau ba năm thì leo lên vị trí bác sĩ chính, giống như anh Cao Y Thần ấy".
Anh ta vẫn không nói gì, chỉ nhìn tôi.
Tôi chẳng bình tĩnh được nữa, bình thường tính đã nóng vội, điên nhất là khi người khác đứng cả ngày mà chả nói được câu nào, tôi quay lưng định bước đi.
Lúc này anh ta mới lên tiếng: "Dụ Tịch, anh xin lỗi!".
"Xin lỗi cái gì?". Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt anh ta hỏi.
"Anh không biết lần trước em vì anh mà tự tử...".
Tôi nghe vậy mà máu dồn lên, mắng cho anh ta một trận: "Trời, anh cho rằng anh là ai chứ? Tôi tự tử vì anh? Tôi thất tình nên muốn chết hả? Anh nghe ở đâu ra vậy? Anh tự tin thái quá rồi đấy. Anh lại còn có mặt mũi tới đây để xác minh à? Được tôi nói cho anh biết nhé Đồng Nhược Thiên, đó là vì tôi không ngủ được nên uống hai viên thuốc ngủ, kết quả đang yên đang lành lại bị mẹ tôi đưa tới phòng cấp cứu. Anh nói có phải tôi cười không được mà khóc cũng không xong không? Tôi tự tử vì anh? Thôi anh đừng có tự cho rằng mình tốt bụng nữa đi".
"Anh nghe đây nếu hôm đó tôi đã biết sẽ có ngày hôm nay thì tôi nhất định sẽ uống hẳn một trăm viên cho chết luôn, tôi chết rồi để anh không phải tới đây làm nhục tôi như thế?".
Tôi nói một tràng xong thấy lòng thoải mái hơn nhiều, bước đi không thèm quay lại nhìn.
Tối đó, tôi ghé vào quán Mc'Donalds gọi một chiếc hamburger đùi gà, một cốc Sprite to, nhai bằng hết chỗ đá trong cốc.
Tôi ghét nhất là người khác đem mấy cái chuyện vớ vẩn đấy gán vào tôi, càng ghét nghĩ tới mấy chuyện đó.
Cũng vì chuyện đó mà tôi biến thành Godzilla khủng rồi.
Tôi là một người yêu thể diện thà chết chứ không khuất phục, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành. Sau khi việc đó xảy ra, suốt một năm trời tôi phải tránh đi qua bệnh viện Đông Hoa, tôi thấy xấu hổ lắm.
Tôi là Dụ Tịch yêu quý bản thân mình nhất, không phải sao?
Tôi ăn no căng bụng rồi mới về ký túc xá, toàn thân chứa đầy CO2, cần O2 gấp để trao đổi hô hấp.
Đầu hơi quay quay, những việc xảy ra trong quá khứ dồn về, lần lượt xuất hiện trong đầu, mà tôi đang cưỡng ép bản thân nhớ về những hồi ức ấy.
Sau ngày hôm đó ba hôm, tôi không ngủ đủ giấc. Chia tay với Đồng Nhược Thiên, thời gian đầu không thấy có gì là đau khổ, khó vượt qua, chỉ là thấy thời gian trôi sao chậm chạp thế, mỗi giây mỗi phút tôi đều nhớ tới anh ta, tôi muốn kể cho anh ta những chuyện hàng ngày, rằng hôm nay tôi đã làm những gì, ăn gì thì tôi mới hoảng sợ nhớ ra là chúng tôi đã chia tay.
Tự nhiên tôi thấy quãng đời của mình dài đằng đằng không thấy điểm kết thúc ở đâu.
Đánh mất một thứ quan trọng trong cuộc đời, cũng giống như chiếc sạc điện thoại dùng đã rất lâu một ngày bỗng dưng biến mất, tôi bắt đầu thấy đau khổ thực sự, nỗi đắng cay trào dâng tự đáy lòng. Và tôi không thể ngủ ngon.
Không hề có nước mắt, thà rằng khóc thật to, khóc đến khi mệt nhoài mà thiếp đi, còn hơn là chết trong im lặng thế này....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: