WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang


Tiểu Đa nói với vẻ bất mãn: “Anh Hoan, không có việc thì không hẹn anh đi ăn cơm được sao?”.

Nghe Phạm Tiểu Đa gọi một tiếng “anh Hoan”, Lý Hoan cảm thấy rất vui. Cậu nhìn Tiểu Đa, rõ ràng nét mặt của cô cho thấy cô đang có rất nhiều tâm sự: “Nói đi, anh Hoan nhất định sẽ giúp em”.

Nhưng Phạm Tiểu Đa vẫn không tài nào mở miệng được. Quả thực cô không thể nói với Lý Hoan, bèn cười đáp: “Đúng là không có chuyện gì thật mà. Đó là vì đã lâu rồi em không gặp anh, nên muốn ăn cơm với anh thôi”.

Vũ Văn Thần Quang nghĩ đến những thứ mà Tiểu Đa muốn ăn, rồi tìm theo các quán dọc đường. Đến khi chân mỏi tới mức gần rụng ra thì anh nhìn thấy Lý Hoan và Tiểu Đa đang ngồi trong một nhà hàng qua lớp kính cửa sổ.

Anh nhìn thấy hai người cười vui vẻ và vừa ăn vừa nói chuyện. Phạm Tiểu Đa trông khá quyến rũ, anh chàng Lý Hoan đó cũng đang cười, nhìn hai người rất giống một đôi tình nhân.

Tình nhân? Nghĩ đến hai từ đó, Vũ Văn Thần Quang lại thấy cơn giận nổi lên. Anh đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến trước mặt Phạm Tiểu Đa và đứng đó.

Lý Hoan ngẩng lên thì nhìn thấy một anh chàng đẹp trai thân hình cao lớn, mặt mày anh tuấn đứng trước mặt, nhìn chăm chăm vào Tiểu Đa. Cô có phần hốt hoảng. Lý Hoan chợt hiểu ra, người này chắc hẳn là Vũ Văn Thần Quang mà Tiểu Đa thích.

Lý Hoan vội đứng dậy định mời Vũ Văn Thần Quang ngồi xuống. Không ngờ Phạm Tiểu Đa còn đứng dậy nhanh hơn cậu, lập tức giới thiệu: “Vũ Văn Thần Quang, để tôi giới thiệu, đây là Lý Hoan, bạn trai của tôi. Tôi và anh không có quan hệ gì, bây giờ tôi và anh Hoan đang ăn cơm, không hoan nghênh anh đâu!”.

Phạm Tiểu Đa tranh nói ra những lời đã chuẩn bị để nói với Lý Hoan như một phản xạ có điều kiện, chủ động thực hiện chiêu thứ hai mà “cô giáo” Ngô Tiêu dạy.

Lý Hoan phản ứng rất nhanh: “Chào anh, Tiểu Đa là bạn gái của tôi, có chuyện gì anh nói với tôi cũng được”.

Vũ Văn Thần Quang nghe thấy Tiểu Đa nói Lý Hoan là bạn trai, hơn nữa chẳng có quan hệ gì với mình, trong lòng dậy lên một cảm giác bực bội rất khó tả. Anh quay đầu lại, trừng mắt lên với Lý Hoan: “Phạm Tiểu Đa nói là anh thì là anh chắc? Đã hỏi tôi chưa?”.

Lý Hoan nghĩ, sao anh chàng Vũ Văn Thần Quang này có vẻ ngang ngược thế? Nếu không cho anh ta biết tay thì việc Tiểu Đa thích anh ta hẳn sẽ phải chịu không ít cực khổ. Vì thế cậu nói với Vũ Văn Thần Quang: “Chúng ta hãy ngồi xuống nói chuyện, đứng như vậy không hay tí nào. Tiểu Đa, em cũng ngồi xuống đi”.

Tiểu Đa thấy Lý Hoan đã hiểu ý của mình nên rất vui, lập tức định ngồi xuống bên cạnh Lý Hoan, Vũ Văn Thần Quang thấy vậy, bèn đẩy cô ngồi vào bên trong, còn mình thì ngồi ngay xuống.

Lý Hoan cười thầm trong bụng, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ như không vui: “Tiểu Đa, anh này là ai?”.

Tiểu Đa cong môi lên: “Em quen anh ta trong một lần anh ta thích xen vào chuyện của người khác. Em chỉ biết tên là Vũ Văn Thần Quang, còn những thứ khác em không biết”.

Vũ Văn Thần Quang ngồi xuống nhìn kỹ Lý Hoan. Thấy cậu mặt mày rất tươi tỉnh và điềm tĩnh, chẳng có vẻ gì là của một người có bạn gái bị một gã đàn ông lạ mặt đẩy vào ngồi bên trong. Nếu là anh, nhất định anh sẽ không chịu để yên. Nghĩ vậy, Vũ Văn Thần Quang mỉm cười: “Anh là Lý Hoan đúng không? Nghe nói anh đang theo đuổi Tiểu Đa. Hai chúng ta bình đẳng như nhau. Đừng diễn nữa”.

Lý Hoan nghe vậy không khỏi thấy khâm phục, cậu đã hiểu hôm nay Tiểu Đa hẹn mình đi ăn cơm là vì chuyện gì. Anh chàng Vũ Văn Thần Quang này có đôi mắt thật lợi hại. Lý Hoan bèn cười, đáp: “Đúng thế, tôi đã theo đuổi cô ấy rất vất vả, nhưng hôm nay Tiểu Đa hẹn tôi để nói rằng đã quyết định chọn tôi. Như vậy, hai chúng ta không còn bình đẳng nữa”.

Phạm Tiểu Đa thấy rất vui, Lý Hoan diễn giỏi quá.

Vũ Văn Thần Quang thấy nhói trong lòng, hỏi với vẻ mặt không thay đổi: “Thế à?”, rồi quay đầu hỏi Tiểu Đa: “Cô quyết định chọn Lý Hoan là bạn trai?”.

Tiểu Đa gật đầu với vẻ kiên định.

Vũ Văn Thần Quang tiếp tục nói với Lý Hoan: “Phạm Tiểu Đa chọn anh cũng vô dụng, anh chẳng thể cưới cô ấy ngay ngày mai được. Trước lúc kết hôn thì vẫn bình đẳng như nhau thôi”.

Lý Hoan cười ngoác cả miệng: “Nếu Tiểu Đa đồng ý, chẳng có vấn đề gì, ngày mai sẽ tới Cục dân chính”.

Vũ Văn Thần Quang không thể cười được nữa, anh chàng Lý Hoan này quả nhiên có những điểm hơn hẳn người, không hề tỏ ra giận dữ, không hề tỏ ra lúng túng. Đúng lúc đó Lý Hoan hỏi Tiểu Đa với giọng rất dịu dàng: “Ngày mai chúng ta đi đăng ký chứ?”.

Tiểu Đa cũng cười rất ngọt ngào: “Được thôi, đăng ký xong chúng ta sẽ nghỉ chuẩn bị đám cưới, rồi đi Lệ Giang thăm bố mẹ em, tiện thể hưởng tuần trăng mật luôn”.

Lý Hoan vui tới mức muốn nhảy lên: “Tiểu Đa, chúng ta về nhà thôi, anh phải nói cho bố mẹ anh biết chuyện này”. Nói xong làm như bây giờ mới nhận ra là Vũ Văn Thần Quang vẫn đang ngồi ở đó: “Anh Vũ Văn, phiền anh đứng dậy nhường lối, tôi và Tiểu Đa phải về nhà”.

Thế rồi hai người làm như không để ý đến sự có mặt của Vũ Văn Thần Quang. Anh biết rõ không thể có chuyện đó, nhưng trong lòng vẫn thấy rất giận dữ, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Nhìn theo bóng Vũ Văn Thần Quang đi xa dần, Tiểu Đa và Lý Hoan nhìn nhau rồi cùng cười ha hả.

Lý Hoan cười, nói với Tiểu Đa: “Anh chàng này thực sự thích em đấy. Phen này chắc hẳn sẽ sầu lắm đây”.

Phạm Tiểu Đa nói với vẻ kiêu hãnh: “Anh không biết anh ấy đáng ghét thế nào đâu, đến mức Ngô Tiêu còn rủa anh ấy và thề sẽ không đội trời chung. Em gọi anh vì theo kế hoạch của Ngô Tiêu, đó là kế mượn đá công ngọc, anh chính là hòn đá ấy đấy. Vũ Văn Thần Quang vô cùng ngạo mạn, nếu không trút được cơn giận này, em ấm ức lắm”.

Cười xong, Lý Hoan thở dài, nói: “Nhưng mà này, Tiểu Đa, chẳng phải em cũng thích anh ta sao?”.

Tiểu Đa ngây người. Một hồi lâu mới nói: “Có những lúc em rất nhớ anh ấy, nhưng khi ở cùng nhau, anh ấy hay khiến em tức giận”.

Lý Hoan nhìn Tiểu Đa, ngẫm nghĩ một lát, nói: “Vậy thì để anh đóng vai ít ngày, cho anh ta nếm vị đắng một chút”.

Phạm Tiểu Đa cười ngọt ngào: “Đúng là chỉ có anh Hoan là tốt”.

Lý Hoan lắc đầu. Cậu thực lòng muốn thấy Tiểu Đa vui vẻ.

Phạm Tiểu Đa hớn hở kể lại diễn biến trong ngày hôm nay cho Ngô Tiêu nghe: “Tiêu Tiêu, cậu có biết không, anh Lý Hoan đúng là một hòn đá rất thông minh, còn đáng giá hơn gấp nhiều lần so với thông linh bảo ngọc của Giả Bảo Ngọc, hôm nay, lần đầu tiên Vũ Văn Thần Quang phải rút lui trong thất bại”.

Phạm Tiểu Đa vừa nói vừa cười, cô và Vũ Văn Thần Quang đã nhiều lần “đấu” với nhau, trừ lần chuốc cho Vũ Văn Thần Quang một bụng toàn rượu Vodka, chẳng có lần nào cô được hả hê. Còn bây giờ, Phạm Tiểu Đa không nói thì mặt cũng nở nụ cười, nhớ đến lần đầu tiên Thần Quang hôn cô, xong rồi còn trêu cô; nhớ đến chuyện bị anh ném lên xe, cả chuyện mang chiếc xe bẩn vì bị cô nôn đầy ra đi rửa; nhớ đến chuyện Thần Quang cởi giày cao gót của cô ra rồi ném đi, sau đó còn đe dọa cô nữa. Vũ Văn Thần Quang, anh là đồ đáng ghét! Tiểu Đa với lấy con chó đồ chơi bên cạnh gối, rồi nhằm vào chiếc chân và mông của con chó lần lượt đá mạnh vào đó.

Phạm Triết Lạc đi ngang qua cửa phòng của Tiểu Đa. Thấy cô nằm trên giường một tay cầm điện thoại đang cười, hai chân xoay xoay đá vào mông con chó, bất giác bật cười, lên tiếng: “Tiểu Đa, có chuyện gì mà vui vậy?”.

Tiểu Đa ngẩng đầu lên: “Anh, em đang nói chuyện với Tiêu Tiêu. Anh không được nghe trộm đâu đấy!”.

Phạm Triết Lạc lắc đầu, mỉm cười rồi rời đi....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0017 giây

XtGem Forum catalog