XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Vương Hải Đằng chau mày hồi lâu, khoát tay vẻ quyết đoán. “Sau này cứ để Bạch Lộ tiếp đón Chương Minh Viễn. Nhưng việc này tốt nhất đừng để lộ liễu quá. Cô sắp xếp cho khéo, đừng dọa cô ấy sợ mà chạy mất.”

Khi Bạch Lộ một lần nữa nhận được thông báo của Hoắc Mai bảo ở lại làm thêm giờ, cô có chút ngạc nhiên: “Chị Hoắc, hôm nay chị lại bận nữa à?”

“Ừ, con trai chị lại ốm rồi, chị phải về chăm sóc nó. Bạch Lộ, chỉ còn cách làm phiền em thôi.”

Hoắc Mai nói khách sáo như vậy, Bạch Lộ cũng không dám hỏi gì thêm, đành miễn cưỡng ở lại làm thêm giờ.

Vẫn như thường lệ, khoảng chín giờ thì Chương Minh Viễn tới. Anh ta mặc một bộ thường phục màu xanh sẫm, để lộ dáng người cao mảnh khảnh, nhìn tổng thể, trông anh ta chẳng khác nào một cây trúc cảnh. Thấy cô đang đợi ở văn phòng, anh ta có vẻ không ngạc nhiên lắm, chào cô với nụ cười bí hiểm: “Chào buổi tối, cô Bạch, thật vui vì được gặp cô!”

Bạch Lộ lại chẳng vui vẻ chút nào khi gặp anh ta, cố nặn một nụ cười xã giao: “Chào cố vấn Chương!”

Tối hôm đó, Chương Minh Viễn ở lại văn phòng rất lâu, kim giờ của chiếc đồng hồ cứ nhảy từng khấc, từng khấc mà anh ta vẫn chẳng chịu đi. Vài lần gọi Bạch Lộ tới rót thêm trà, cô phát hiện anh ta đang chat webcam, đầu bên kia là một cô gái phương Tây vô cùng xinh đẹp. Cô bực bội. Anh ta không thể về nhà tán gái được sao? Cứ ngồi đây câu giờ, hại cô mãi vẫn chưa được về.

Gần mười một giờ, buồn ngủ đến díp cả mắt, Bạch Lộ gục xuống bàn thiếp đi. Đang mơ màng, bỗng có ai gõ gõ xuống bàn. Cô giật mình tỉnh dậy, ngẩng lên trong vô thức thì bắt gặp một ánh mắt gần trong gang tấc, tưởng như có thể đếm được cả những sợi lông mi - là Chương Minh Viễn. Lông mi của anh ta rất dày và đen, như một đường viền đen của những sợi nhung mượt mà đính vòng quanh mắt.

Cự ly này quá gần, đến mức khiến người ta không có cảm giác an toàn. Theo bản năng, Bạch Lộ bật dậy, nhảy lùi về phía sau như gặp phải hổ dữ. “Anh làm gì vậy?”

Chương Minh Viễn khi nãy nằm bò trên bàn của cô, dùng tay gõ nhẹ lên mặt bàn, giờ vội vàng đứng dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ ung dung, điệu bộ hết sức nực cười. “Tôi làm gì ư? Tôi chẳng làm gì cả. Tôi gọi cô rót trà nhưng không ai trả lời nên ra đây xem sao, thấy cô đang ngủ gục ở đây nên mới gõ bàn gọi cô dậy, vậy thôi!”

Bạch Lộ hoàn hồn, biết vừa rồi đã tỏ ra nhạy cảm thái quá. Người có thân phận như Chương Minh Viễn đâu đến nỗi quấy rối nữ nhân viên ngay tại văn phòng chứ! Nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Cố vấn Chương, đã muộn lắm rồi, anh vẫn không về nghỉ sao? Tôi buồn ngủ lắm, ngày mai còn phải đi làm nữa.”

Nghĩ gì nói nấy, cô không muốn tiếp anh ta nữa. Chương Minh Viễn nhìn cô, gật đầu thích thú. “Được, vậy hôm nay đến đây, về thôi!”

Khi đi cùng thang máy với Chương Minh Viễn, trong lòng Bạch Lộ khó chịu vô cùng. Trong thang máy chật hẹp chỉ có hai người họ, dù cô đã cố đứng cách anh ta thật xa nhưng với tổng diện tích có mười mét vuông thì có thể cách được bao xa? Hơn nữa, ba mặt tường thang máy đều là gương, cửa tự động cũng sáng loáng, dù cô có đứng quay về hướng nào, phải trái, trước sau đều nhìn thấy anh ta, muốn tránh cũng chẳng được.

Ánh mắt của Chương Minh Viễn thì cứ hướng về cô, khuôn mặt lúc nào cũng là vẻ cười mà như không. “Cô Bạch, cô có vẻ rất căng thẳng khi đi chung thang máy với tôi.”

Thật ra không đến mức căng thẳng, nhưng cùng đứng trong thang máy kín mít và chật hẹp với Chương Minh Viễn, Bạch Lộ thực sự không thể thả lỏng bản thân, nhưng cô lại kiên quyết phủ nhận: “Không có, làm gì có chuyện đó!”

“Nhưng tôi thấy cô rất căng thẳng. Cô nhìn lại đi, cô đứng cách xa như vậy, nép cả vào một góc cứ như tôi là cọp ăn thịt người vậy. Đừng nói tôi không phải là cọp, cho dù có là cọp đi chăng nữa thì cũng sẽ không ăn thịt cô đâu! Cô gầy như vậy, toàn là xương thôi.”

Chương Minh Viễn rõ ràng không phải là cọp nhưng Bạch Lộ vẫn kiêng dè anh ta. Thang máy dừng ở tầng mười lăm, có hai nhân viên ở công ty khác vừa hết giờ làm thêm bước vào, làm gián đoạn cuộc nói chuyện của họ, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi tòa nhà, Chương Minh Viễn còn tỏ ra ga lăng: “Cô Bạch, xin lỗi vì đã làm mất thời gian của cô. Cô ở đâu? Tôi đưa cô về.”

Cô đâu muốn để anh ta đưa về. Cô thậm chí còn không muốn ở cạnh anh ta thêm một giây nào.

“Không cần đâu, tôi bắt taxi về cho tiện. Tạm biệt cố vấn Chương!”

Vừa nói cô vừa đưa tay vẫy taxi, lên xe đi thẳng. Buổi làm thêm khó chịu này cuối cùng cũng kết thúc, cô hy vọng sẽ không có lần thứ ba như vậy.

Nhưng hy vọng của Bạch Lộ đã nhanh chóng tiêu tan. Sau hai lần liên tiếp phải ở lại chờ Chương Minh Viễn tới, Hoắc Mai chính thức tuyên bố, sau này việc liên quan đến cố vấn Chương giao cho cô toàn quyền phụ trách. “Bạch Lộ, em biết bình thường chị lúc nào cũng bận, con trai chị còn nhỏ nên cần có người chăm sóc. Chị đã báo cáo lại với Tổng giám đốc Vương, sau này những việc có liên quan đến cố vấn Chương đều do em phụ trách. Anh ta không ở công ty thì em là trợ lý của chị, anh ta đến công ty thì em sẽ là trợ lý của anh ta, mọi thứ đều phải lấy anh ta làm trung tâm. Tất nhiên, công việc của em nhiều hơn nên em cũng sẽ được tăng lương.”

Những lời của Hoắc Mai, từng câu từng chữ đều hợp tình hợp lý, Bạch Lộ chẳng thể nói được một câu từ chối, hơn nữa, lương bổng của cô cũng tăng lên đáng kể, tính ra cũng phải gấp đôi. Hoắc Mai nói vì một mình cô phải làm trợ lý cho hai người, hơn nữa lại kiêm nhiệm luôn việc chăm sóc cố vấn Chương nên Tổng giám đốc Vương đặc biệt coi trọng, mới phê chuẩn tăng lương cho cô nhiều như vậy. Nghĩ đến tiền, cô cũng muốn thử xem sao. Chương Minh Viễn đã không còn nhắc tới chuyện trông cô giống người mà anh ta quen, cũng không còn những câu kiểu “Bạch lộ vi sương” nữa, hoặc có thể anh ta đã quên chuyện đó rồi. Nếu anh ta không đem lại phiền toái cho cô thì công việc này cô không nỡ bỏ.

Sau giờ làm, Dương Quang tới đón Bạch Lộ đến nhà anh ăn cơm. Nghe nói cô được tăng lương, anh cũng mừng thay cho cô. “Em mới vào công ty nửa năm mà đã được tăng lương, xem ra bạn gái anh là người rất có năng lực đấy! Chúng ta cố gắng tiết kiệm tiền, mau chóng mua nhà, kết hôn, em thấy thế nào?”

Viễn tưởng đẹp đẽ đó khiến Bạch Lộ cảm thấy rất ngọt ngào, nhưng bà Thượng Vân ngồi bên cạnh lại chêm vào một câu: “Người trẻ tuổi, trước tiên phải tập trung vào sự nghiệp. Mới tốt nghiệp đại học chưa đầy hai năm đã tính tới chuyện kết hôn thì hơi sớm.”

Sắc mặt Bạch Lộ tối sầm lại nhưng cô vẫn cố cười vui vẻ. “Cô nói đúng ạ! Chúng cháu vẫn còn trẻ, phải tập trung phấn đấu cho sự nghiệp đã.”

Bà Thượng Vân hài lòng “ừ” một tiếng, lúc này chị giúp việc tới hỏi đã có thể dọn bàn ăn chưa, bà lắc đầu. “Chờ chút nữa, Manh Manh vẫn chưa đến.”

Ninh Manh là con gái của bạn thân bà Thượng Vân, bà đã chứng kiến cô bé lớn lên từng ngày. Không có con gái, bà luôn coi Ninh Manh như con gái ruột của mình. Ninh Manh ít hơn Dương Quang năm tuổi, khi còn nhỏ, cô bé thích nhất là bám đuôi Dương Quang chạy nhảy khắp nơi, miệng lúc nào cũng gọi anh Dương Quang dẻo mà ngọt xớt, chẳng khác nào kẹo mạch nha....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây