Dương Quang đã mê đắm cô gái trà xanh này ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh là mẫu người điển hình của phái ưa hành động, hễ thích là tức tốc theo đuổi. Lần đầu tiên Bạch Lộ tham gia hoạt động của câu lạc bộ là leo núi Bách Hoa, anh từ đầu đến cuối giống như vệ sĩ đi sát theo cô. Đến một nơi địa hình hơi dốc, anh leo lên trước rồi quỳ xuống, đưa tay về phía cô, gương mặt cười rạng rỡ như ánh mặt trời đầu tiên sau trận tuyết. Nụ cười rạng rỡ đó, bàn tay ấm ấp đó khiến trái tim cô thoáng xao động.
Nhưng xao động cũng chỉ là xao động, đối với tình cảm không chút che giấu của Dương Quang, ban đầu Bạch Lộ lại tỏ ra trốn tránh. Ở trường, Dương Quang là một nam sinh đẹp trai khá được hoan nghênh, có không ít cô gái thầm yêu trộm nhớ anh. Cô cảm thấy mình giống như một hạt sương nhỏ bé, chẳng thể sánh được với người con trai đẹp đẽ lại nhiệt tình như Dương Quang. Anh nên qua lại với những cô gái đẹp như mây, sáng như sao thì hơn.
Nhưng sự theo đuổi của Dương Quang cứ bền bỉ và dai dẳng. Trong trường, cứ nơi nào cô xuất hiện, nơi đó có bóng dáng anh. Khi tham gia hoạt động của câu lạc bộ, anh càng dính với cô như hình với bóng, một bờ vai rắn rỏi là chỗ dựa vững chắc nhất của cô khi trèo đèo lội suối. Điều khiến cô rung động nhất là ngày cô tròn hai mươi mốt tuổi, anh âm thầm tổ chức tiệc sinh nhật cho cô tại quán trà gần trường, mời cả lớp cô tới dự. Khi bị mấy người bạn cùng phòng hoan hỉ lôi đến quán trà, cảnh tượng trước mắt khiến cô kinh ngạc đến ngây người.
Từ khi ông bà nội qua đời, chẳng còn ai tổ chức sinh nhật cho cô. Ở nhà hai người chú, ngày này luôn bị họ lãng quên, đôi khi nhớ đến thì cũng chỉ cho cô bát mì trường thọ với hai quả trứng gà. Buổi tiệc sinh nhật lớn thế này thực sự khiến cô bất ngờ và cảm động. Rất nhiều lời chúc, rất nhiều quà tặng, bánh sinh nhật năm tầng do Dương Quang đích thân đi đặt, anh còn tặng cô một món quà bí ẩn, to cỡ chiếc laptop, được gói rất đẹp mắt, bảo cô về đến phòng mới được mở ra.
Về ký túc, Bạch Lộ mở hộp quà của Dương Quang, bên trong là một khung ảnh và một tấm thiệp cực đẹp. Trong khung ảnh là hình của Dương Quang, bộ dạng đẹp trai, hướng về ống kính cười rạng rỡ. Mở tấm thiệp ra, chính giữa là một bông hoa hồng hình trái tim dập nổi, gài trên đó là một chiếc nhẫn bạch kim nho nhỏ, một hàng chữ nắn nót ngay phía dưới: “Bạch Lộ, anh muốn tặng anh cho em, nếu em đồng ý, hãy đeo chiếc nhẫn này!”
Một chiếc nhẫn nhỏ màu trắng bạc lấp lánh như sao dưới ánh đèn, thứ ánh sáng ấy từng chút, từng chút len lỏi vào trái tim yếu ớt đang rối loạn của Bạch Lộ.
Đeo chiếc nhẫn đó lên tay, Bạch Lộ chính thức trở thành bạn gái của Dương Quang. Có anh bên cạnh, cô vô cùng hạnh phúc, cuộc sống như dòng suối nhỏ sau khi vượt qua bao gập ghềnh của núi cao vách đứng là đến vùng đất có hoa thơm cỏ đẹp. Tình yêu thời sinh viên giản đơn và trong sáng, không pha nhiều thứ phức tạp khác như xuất thân, gia cảnh, khả năng kinh tế, địa vị xã hội… Dương Quang thích cô, cô cũng thích anh, vậy là đủ.
Cho đến năm thứ tư, ra trường, Dương Quang đưa cô về nhà ra mắt cha mẹ. Bước vào căn nhà bốn phòng hai gian trang hoàng sang trọng của nhà họ Dương, cô khẽ giật mình, chiếc thảm lông cừu trải giữa bộ sofa bọc bằng da thật đẹp đến nỗi cô không nỡ giẫm lên. Còn thái độ lạnh nhạt, khách khí, thờ ơ của Thượng Vân khiến cô mẫn cảm nhận ra bà không thích mình.
Nhưng Dương Quang lại chẳng nhạy cảm chút nào về vấn đề này. Anh không nhận thấy mẹ không ưa bạn gái mình, bởi bà chưa bao giờ nói một lời phản đối hai người họ. Bạch Lộ chỉ có thể giấu những cảm nhận của mình trong lòng, vì Dương Quang mà tiếp tục nhẫn nhịn sự lạnh nhạt của Thượng Vân.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Bạch Lộ vừa từ phòng tắm bước ra, đang chuẩn bị sấy tóc đi ngủ. Đồng hồ đã chỉ mười giờ tối, lúc này còn ai gọi nữa chứ? Không thể là Dương Quang, cô vừa nấu cháo điện thoại với anh trước khi tắm.
Điện thoại hiển thị một số lạ, cô nghi hoặc bấm nút nghe. “Xin chào, tôi là Bạch Lộ. Xin lỗi, ai đấy ạ?”
“Bạch Lộ, tôi là
Chương Minh Viễn.”
Không ngờ là
Chương Minh Viễn, Bạch Lộ kinh hãi: “Anh… Sao anh biết số điện thoại của tôi?”
Anh ta bật cười. “Có gì lạ đâu, chẳng phải cô kiêm nhiệm chức trợ lý của tôi sao, cô Hoắc đã cho tôi số của cô từ lâu rồi.”
Bạch Lộ đành chịu. “Vậy xin hỏi cố vấn
Chương, anh tìm tôi có việc gì?”
“Cô có thể tới công ty mở cửa cho tôi được không, tôi để tài liệu trong máy tính ở công ty, cần copy ngay.”
Gì vậy? Giờ phải chạy đến công ty mở cửa cho anh ta? Bạch Lộ trăm ngàn lần không muốn.
Chương Minh Viễn cũng không miễn cưỡng: “Nếu cô thực sự không muốn, tôi sẽ đến nhà cô lấy chìa khóa.”
Bạch Lộ càng không muốn
Chương Minh Viễn đến chỗ ở của cô, số điện thoại đã bị lộ rồi, nếu chỗ ở cũng để anh ta biết thì cô còn cái gọi là không gian riêng tư không? Huống hồ
Chương Minh Viễn này là kẻ mà cô phải kính nhi viễn chi.
Cân nhắc một hồi, cô thở dài chịu thua. “Không cần đâu, tôi bắt xe đến ngay.”
Khi đến cửa công ty, từ xa cô đã nhìn thấy
Chương Minh Viễn. Anh ta đang dựa vào xe hút thuốc, ánh đỏ nơi đầu thuốc cứ chợt sáng chợt tối, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Trông thấy cô, anh ta hơi mỉm cười, bước tới. “Nhanh thật đấy, xem ra tôi có một trợ lý rất yêu nghề.”
Khói thuốc giữa các ngón tay anh ta lượn lờ, vấn vít, cô ghét nhất mùi thuốc lá, chau mày quay ngoắt đi rồi mới đáp lại một cách ngắn gọn: “Lên lầu thôi!”
Cô rất lo nếu anh ta tiếp tục phì phèo điếu thuốc đó trong thang máy. Cùng anh ta lên tầng thứ mười hai trong cảnh khói thuốc mịt mù, cô hẳn sẽ bị hun đến sống dở chết dở. May thay, anh ta đã dụi tắt điếu thuốc và vứt vào thùng rác trước khi vào thang máy, rốt cuộc thì cô cũng thoát khỏi nỗi khổ của người bị hút thuốc gián tiếp.
Trong thang máy, đột nhiên anh ta hít thật sâu. “Thơm quá! Cô dùng loại nước hoa gì vậy?”
Bạch Lộ không có thói quen dùng nước hoa, cho dù có thì trong lúc vội vàng ra khỏi nhà như vậy cô cũng chẳng kịp dùng. Mùi hương mà
Chương Minh Viễn ngửi thấy là mùi dầu gội đầu khi nãy cô dùng còn lưu lại. Đó là loại dầu gội được chiết xuất thủ công từ thực vật của Anh, mái tóc sau khi gội sẽ vô cùng mềm mại và bóng mượt, tỏa hương hoa nhài thoang thoảng. Cô nâng niu nhất là mái tóc của mình, những thứ khác có thể tiết kiệm nhưng riêng khoản này cô không tiếc bao giờ. Những loại dầu gội trong siêu thị đều có chứa thành phần hóa học, sau một lần vô tình dùng thử loại dầu gội này, một chai nhỏ cũng mất gần trăm tệ, cô vẫn chấp nhận.
“Tôi không dùng nước hoa, hồi nãy vừa gội đầu, chắc là mùi của dầu gội.”
Cô vừa giải thích vừa thuận tay vén lọn tóc bên tai, làn tóc đen mượt như nhảy múa giữa năm ngón tay thon, tựa như những cánh bướm chập chờn. Mùi hương tỏa ra từ mái tóc như cả đàn bướm bay dập dờn trong thang máy. Phút chốc, không gian nhỏ hẹp bằng kim loại như biến thành một vườn nhài.
Từng lọn tóc mềm mại, từng làn hương phảng phất, tất cả tạo nên một sự quyến rũ khó mà phát hiện, khiến trong lòng
Chương Minh Viễn có chút xao động. Anh ta cố gắng điều chỉnh nhịp thở để lấy lại tinh thần, nói: “Dầu gội gì mà thơm vậy? Mua giúp tôi một chai.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: