Sắc mặt Bạch Lộ trầm xuống trong chốc lát: “Chị Dung, cảm ơn chị! Lúc nào rảnh em sẽ đưa anh ấy đến gặp chị.”
Thiệu Dung từ chối không chút chần chừ: “Thôi khỏi! Tốt nhất là em đừng để anh ta biết em có người bạn như chị, đặc biệt là gia đình anh ta. Nếu không, chị dám chắc cha mẹ anh ta sẽ dùng cách nói “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” để đánh giá em. Em là một cô gái trong sáng, đừng để vì chị mà bị người ta coi thường.”
“Nhưng chị là người bạn tốt nhất của em, em rất muốn giới thiệu anh ấy với chị.”
Thiệu Dung vẫn nhất quyết không chịu. “Để một thời gian nữa đã.”
Gần một tuần nay, Dương Quang phải đi công tác ở Thượng Hải. Từ khi yêu nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên hai người xa nhau lâu đến vậy, Bạch Lộ ngày đêm mong nhớ. Cuối cùng cũng chờ được đến ngày anh về, cô có mặt ở sân bay từ sớm. Khi đón được anh, cô chỉ cười, nụ cười hạnh phúc, ngọt ngào như dòng nước suối đầu nguồn không ngừng chảy.
Dương Quang ôm chặt lấy cô, một tay ôm eo cô, một tay kéo va li đi ra. Vừa đi anh vừa hỏi: “Mấy ngày qua có nhớ anh không? Nhớ bao nhiêu lần, dưới một vạn lần là phải chịu phạt nhé!”
Cô đùa lại một cách khôn khéo: “Vậy nếu nhiều hơn một vạn lần sẽ có thưởng chứ?”
“Tất nhiên là có thưởng rồi, thưởng tấm thẻ bài của Dương Quang với mệnh giá là một tá nụ hôn. Rất có giá trị đấy chứ?”
“Ai thèm!”
Bạch Lộ và Dương Quang nói nói cười cười đi về phía trước, vì chỉ để ý đến anh, cô hoàn toàn không biết bên cạnh có đôi mắt đang nhìn họ một cách hiếu kỳ và soi xét. Là Dương Quang trong lúc vô tình quay đầu lại đã phát hiện ra. “Bạch Lộ, em có biết người kia không? Anh ta đang nhìn chúng ta.”
Bạch Lộ nhìn theo ánh mắt anh, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của
Chương Minh Viễn. Giây phút đó, cô giống như bắt gặp ánh mắt của nữ thần đầu rắn Medusa (2), toàn thân cứng đờ như hóa đá.
Ngược lại với sự lúng túng của cô,
Chương Minh Viễn tỏ ra rất tự nhiên. Có lẽ anh ta cũng vừa xuống máy bay, chiếc áo khoác màu xám đậm vắt trên tay, chiếc áo sơ mi tơ tằm hơi nhàu, nét mặt có phần mệt mỏi nhưng ánh mắt thì vẫn sáng như kim cương. Anh ta không tiến lại gần, chỉ đứng cách đó vài chục bước chân rồi hướng về phía cô mỉm cười, khẽ gật đầu, coi như là chào hỏi. Sau đó, anh ta đi thẳng ra cửa chính, phía sau có người nhìn giống thư ký giúp anh ta xách hành lý.
Dương Quang có chút hiếu kỳ: “Anh ta là ai vậy? Trông có vẻ khá lịch lãm.”
Bạch Lộ cố gắng lấy lại vẻ thản nhiên. “Anh ta… là cố vấn của công ty em.”
Dương Quang còn muốn hỏi thêm thì chuông điện thoại reo. Là Thượng Vân - mẹ anh - hỏi anh đã tới nơi chưa và nhắc nhở anh mau về ăn cơm. Sau khi dập máy, anh không còn quan tâm đến việc vừa xảy ra nữa, kéo tay Bạch Lộ. “Đi thôi, về nhà ăn cơm, cha mẹ đang đợi chúng mình đấy!”
“Về nhà ăn cơm”, bốn chữ này sao mà ấm áp thế! Khi Bạch Lộ đi cùng Dương Quang, chân cô như bị đông cứng, bước đi khó nhọc. Thái độ vừa rồi của
Chương Minh Viễn cứ hiện lên trong đầu cô. Kỳ lạ là, trong tiết trời đang ấm dần nhưng vẫn còn chút se lạnh của tháng Ba, lòng bàn tay cô bỗng đổ mồ hôi, ướt lạnh.
Cuối tháng Ba, công ty ký kết thành công một hạng mục. Vương Hải Đằng rất phấn khởi, sau khi thưởng cho các phòng ban còn mời vài vị giám đốc ăn cơm. Bạch Lộ là trợ lý của Hoắc Mai nên cũng được đi cùng.
Cô chẳng hề thích tham gia những bữa tiệc thế này. Ngồi cùng bàn với toàn lãnh đạo, làm sao có thể ăn thoải mái được chứ? Trong tất cả những người có mặt ở đó, cô có chức vị thấp nhất, chưa ai động đũa, làm sao cô dám, người ta đặt đũa xuống, cô cũng phải ngừng ăn… Đặc biệt, cô lại không biết uống rượu, nhưng trong những tình huống thế này, không uống là không nể mặt lãnh đạo, dù thế nào cũng phải uống vài ly. Vậy mà gọi là ăn cơm sao? Thật chẳng khác nào mang vạ vào thân! Nhưng nghĩ đến tiền thưởng hằng tháng, cô không thể không chịu cái vạ này.
Bữa tiệc tối hôm ấy còn khó khăn hơn những gì mà Bạch Lộ tưởng tượng. Quá nửa bữa tiệc, Giám đốc Lưu của phòng Tài vụ trong lúc đi nghe điện thoại đã nhìn thấy
Chương Minh Viễn, anh ta vừa gọi điện vừa đi từ phía thang máy tới. Giám đốc Lưu lập tức quay trở về phòng tiệc nói với Vương Hải Đằng. Vương Hải Đằng tất nhiên phải đứng dậy, ra ngoài đón.
Đúng lúc Vương Hải Đằng mở cửa bước ra,
Chương Minh Viễn đi tới cửa phòng tiệc của họ. Anh ta vẫn đang nói chuyện điện thoại, gật đầu một cái coi như đáp lời, chân vẫn không dừng bước. Nhưng được vài bước, anh ta đột nhiên đứng lại. “Được rồi, cứ vậy đi!”
Kết thúc cuộc gọi một cách nhanh gọn, anh ta quay người như vừa nhìn thấy Vương Hải Đằng. “Tổng giám đốc Vương, ông cũng dùng bữa ở đây sao?!”
Vương Hải Đằng còn chưa kịp trả lời, cửa phòng VIP phía cuối hành lang bỗng bật mở, một người đàn ông trẻ trạc tuổi
Chương Minh Viễn, ăn mặc sang trọng đủng đỉnh cất lời: “
Chương công tử, sao đến rồi mà còn chậm trễ vậy! Đợi mình cậu thôi đấy!”
Chương Minh Viễn quay lại nói với anh ta: “Âu Vũ Trì, tôi gặp người quen, các cậu ăn trước đi, lát nữa tôi sẽ tới.”
Vương Hải Đằng cảm thấy hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây,
Chương Minh Viễn không những dừng bước nói chuyện với ông ta mà còn nhận lời vào phòng tiệc của ông ta ngồi. Tất cả mọi người đều đứng dậy nghênh đón
Chương Minh Viễn, nhường chỗ cho anh ta. Tất nhiên, đó chính là chỗ ngay cạnh Vương Hải Đằng, nhưng anh ta không ngồi, nói như thể đang đùa: “Tôi ghét nhất là ăn cơm mà ngồi cạnh đàn ông.”
Vương Hải Đằng cười lớn. “Điều đó dễ thôi, ở đây có hai người phụ nữ. Nào, Hoắc Mai, cô ngồi xích sang để cố vấn
Chương ngồi giữa cô và Bạch Lộ.”
Ban đầu, Hoắc Mai và Bạch Lộ ngồi cạnh nhau, giờ xen vào một ông
Chương Minh Viễn. Một người như vậy ngồi bên cạnh khiến Bạch Lộ thấy rất không tự nhiên, chiếc ghế đệm êm ái bỗng như biến thành thảm gai. Cô thật hy vọng anh ta sẽ chỉ ngồi một lúc rồi đi, dù sao thì bạn anh ta còn đang đợi ở phòng VIP bên kia. Ai ngờ, anh ta cứ ngồi đó mãi, ngoài nói xã giao vài câu với mấy vị lãnh đạo còn hỏi chuyện cô: “Bạch tiểu thư người ở đâu vậy?”
Cô không thể không trả lời: “Tôi người Vô Tích.”
“Ồ, mỹ nữ Giang Nam đây!” Anh ta nhấc ly rượu, nhếch môi đầy hàm ý. “Tôi mời cô Bạch một ly, rất vui được làm quen với cô!”
Cô khẽ cười, nhấc ly lên một cách bị động. “Cảm ơn anh!” Một ly rượu vang đỏ từ từ chảy xuống họng, vị chua chua đắng đắng ngấm vào gan ruột. Lúc này, Bạch Lộ lại nghe thấy
Chương Minh Viễn nói: “Bạch tiểu thư, trước đây tôi có quen một cô gái nhìn rất giống cô, cô ấy tên là Sương Sương.”
Cổ họng cô nghẹn lại, rượu xộc thẳng lên mũi khiến cô ho sặc sụa. Hoắc Mai vỗ vỗ lưng cô. “Thế nào rồi, đỡ hơn chưa?”
Cô vừa lắc đầu vừa ho, nước mắt giàn giụa. Điệu bộ nhếch nhác, cô cầm lấy chiếc túi, liêu xiêu đứng lên rời khỏi bàn tiệc, Hoắc Mai đỡ cô vào nhà vệ sinh. Sau khi tỉnh táo lại, cô nói với Hoắc Mai rằng muốn về trước, còn nói thực ra hôm nay bị đau đầu, không muốn tham gia, bất đắc dĩ mới phải đến, phải uống vài ly rượu nên đầu càng đau, quả thực không thể tiếp tục ngồi được nữa.
Hoắc Mai không miễn cưỡng. “Vậy em bắt xe về trước đi, đi đường cẩn thận nhé!”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: