Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Bạch Lộ đang trong nhà vệ sinh giặt quần áo, thấy anh xông vào, ôm bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo, cô sợ hết hồn. Mặc dù không muốn thể hiện sự quan tâm đến con người này nhưng cô vẫn buột miệng hỏi: “Anh sao vậy?”

“Tôi làm sao? Tôi còn muốn hỏi cô đấy! Cô nói thật đi, có phải vừa rồi cô đã bỏ độc vào bát mì đó không? Cô muốn đầu độc tôi đúng không?”

Vẫn còn có tâm trạng mà đùa được, xem ra anh chẳng làm sao. Bạch Lộ vừa giận vừa buồn cười. “Đúng, tôi đã cho ngũ độc xuyên tràng tán1 vào đó đấy. Chương Minh Viễn, anh không sống qua nổi đêm nay đâu, mau lo viết di chúc đi!”

Những tưởng Chương Minh Viễn nôn xong sẽ không còn đáng ngại nữa, ai ngờ sau đó anh vẫn liên tục nôn.

Sau khi bị nôn lần đầu, anh uống một nửa cốc nước ấm, nhưng rất nhanh sau đó, nước cũng bị nôn ra. Sau vài lần, anh vào phòng ngủ không ra nữa. Phòng ngủ chính có nhà vệ sinh riêng, tiếng anh nôn ọe trong đó vẫn phảng phất truyền ra bên ngoài.

Mặc dù Bạch Lộ không muốn để ý tới anh nhưng càng nghe lại càng thấy bất an. Đang bình thường sao lại thành ra như vậy? Không lẽ đúng là bát mì kia có vấn đề? Nhưng bát mì thứ hai cũng được nấu với nguyên liệu như thế, sao cô ăn mà chẳng bị làm sao?

Triệu chứng xấu của Chương Minh Viễn kéo dài đến tận mười giờ đêm mà vẫn không thuyên giảm. Bạch Lộ nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy không thể bỏ mặc anh như vậy. Không xảy ra chuyện thì không sao, nhưng một khi có việc gì thì cô sẽ phải chịu cái tội thấy chết mà không cứu.

Mặc dù ban đầu cô hận anh đến nỗi chỉ mong anh chết quách đi cho rồi, nhưng giờ nếu anh quả thực chết trong căn phòng đó, e rằng cô không tránh khỏi liên quan. Hơn nữa, việc khám bệnh của chú cô rốt cuộc cũng là nhờ anh giúp đỡ, chỉ dựa vào điều đó cô đã không thể khoanh tay đứng nhìn.

Cô chạy đến gõ cửa liên hồi. “Chương Minh Viễn, anh không sao chứ?”

“Không sao!”

Mặc dù Chương Minh Viễn nói không sao nhưng giọng nói chỉ có hơi mà không có sức. Bạch Lộ do dự một hồi, cuối cùng quyết định mở cửa vào xem thế nào. Anh đang ngồi trên chiếc ghế trước cửa ra ban công, đầu hơi tựa vào thành ghế, mắt nhắm chặt như đã ngủ thiếp đi. Chiếc đèn tường tỏa ánh sáng dịu lên khuôn mặt anh, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.

Nhìn sắc mặt là biết không thể không sao được. Cô đi tới, hỏi lại lần nữa: “Anh thực sự không sao chứ? Cần đi bệnh viện không?”

Anh hơi hé mắt, giọng bướng bỉnh, yếu ớt: “Không đi, tôi ghét nhất là đi bệnh viện đấy!”

Lớn như vậy rồi mà còn có tâm lý ghét bệnh viện như trẻ con, Bạch Lộ thực dở khóc dở cười. “Vậy giờ anh cảm thấy thế nào rồi? Còn buồn nôn không?”

Chưa dứt lời, Chương Minh Viễn đã chau mày, bụm miệng đứng dậy, chạy vào nhà vệ sinh cách đó chừng hai bước, ôm lấy bồn cầu nôn liên tục. Những thứ trong bụng đã nôn hết từ lâu, quả thực chẳng còn gì để tống ra nữa nhưng anh vẫn không ngừng nôn ra cả mật xanh mật vàng.

Tình hình này, xem ra không đi viện mà chờ anh tự khỏi là rất khó.

Chờ Chương Minh Viễn loạng choạng ra khỏi nhà vệ sinh, Bạch Lộ lại khuyên nhủ: “Hay đến bệnh viện đi! Nếu thực sự là do bát mì, không khéo lại ngộ độc thực phẩm, nhất định phải để bác sĩ xử lý.”

Có lẽ anh cũng thấy ngày càng khó chịu, không còn cứng đầu nữa. “Tôi đã cho Đại Cường về nghỉ rồi, xe ở dưới nhà xe, cô lái xe đưa tôi đi vậy!”

Mặc dù Bạch Lộ đã học lái xe nhưng trình độ của cô chỉ ở mức bình thường. Bởi từ khi lấy được bằng lái, cô hầu như không động đến vô lăng, ít khi lái thì lái không được tốt. Thoạt đầu cô cũng nghĩ gọi Đại Cường đến tăng ca nhưng chờ anh ta chạy từ nhà đến chắc cũng phải nửa tiếng đồng hồ, chừng ấy thời gian thì họ đến bệnh viện lâu rồi. Mà gọi xe cấp cứu thì Chương Minh Viễn không muốn, nói đây chỉ là vấn đề nhỏ, đừng khiến cả khu này tưởng có bệnh nhân ốm thập tử nhất sinh.

Hết cách, Bạch Lộ đành lái xe đưa anh đi bệnh viện. Trình độ lái xe kém cỏi, không tránh khỏi quá cẩn thận, tốc độ chẳng nhanh hơn đi bộ là mấy. Anh còn lấy lại tinh thần chế giễu cô: “Giờ tôi đã biết thế nào là tốc độ rùa bò. May mà tôi không phải bị phát bệnh tim, nếu không với tốc độ này, chưa đến bệnh viện đã chết giữa đường rồi!”

Cô giận không được mà tức cũng chẳng xong. “Tôi đã bảo trình độ lái xe của tôi rất kém, là anh cứ một mực bắt tôi phải lái mà!”

Mải nói chuyện nên hơi bị phân tâm, suýt nữa thì hôn phải đuôi xe đằng trước. Cô vội vàng phanh lại rồi tắt máy luôn, bộ dạng nhếch nhác. Khó khăn lắm mới đến được bệnh viện, gian nan như vừa hoàn thành cuộc trường chinh hai mươi lăm nghìn dặm1.

Bác sĩ trực ban cũng nghi ngờ là ngộ độc thức ăn nhưng nguyên nhân tạm thời chưa xác định, cần phải nhập viện điều trị. Vừa nghe phải nhập viện, hai đầu lông mày của Chương Minh Viễn đã chau thành hình chữ “xuyên”2, Bạch Lộ cũng không nghĩ phải nhập viện, còn tưởng đến bệnh viện tiêm thuốc, truyền dịch cho ngừng nôn là được.

Vẻ mặt bác sĩ có chút nghiêm nghị. “Nhất định phải nhập viện điều trị, chờ hai ngày bệnh tình ổn định rồi mới được xuất viện. Hơn nữa, ngộ độc thức ăn chỉ là chẩn đoán bước đầu, ngày mai còn phải làm một vài xét nghiệm, ở bệnh viện sẽ thuận tiện hơn. Được rồi, tôi bảo y tá sắp xếp cho hai người một phòng bệnh, giờ đi truyền dịch đã. Người bệnh cứ nôn mãi như vậy cũng không được.”

Quả thực hiện giờ, triệu chứng xấu của Chương Minh Viễn không chỉ là nôn mửa, anh còn thấy nóng trong người và chóng mặt, mặc dù không bị tiêu chảy nhưng bụng dạ cảm thấy rất khó chịu. Bác sĩ bắt nhập viện điều trị, tuy anh rất không muốn nhưng không thể không nghe lời bác sĩ.



Anh biết nếu mình không hợp tác, có khi còn phải ở bệnh viện lâu hơn.

Chương Minh Viễn phải nhập viện điều trị, Bạch Lộ cảm thấy đây là việc lớn. “Vậy anh báo cho chị gái đến đi!”

Không ngờ anh lại gặt phắt đi. “Gọi chị ấy đến làm gì? Không muốn!”

“Anh phải nhập viện còn không muốn cho người nhà biết sao?”

“Chỉ là bệnh vặt vãnh vì đồ ăn không hợp, mai, ngày kia sẽ khỏi ngay ấy mà! Cũng chẳng phải bệnh nan y, đừng có động một tí mà làm kinh động đến họ.”

Chương Minh Viễn không muốn thông báo, Bạch Lộ lại không có số điện thoại nên cũng không cách nào thông báo cho người nhà của anh. Anh không có người đến chăm sóc, lúc nằm truyền dịch trong phòng bệnh, cô đành ngồi bên cạnh trông coi. Mỗi khi bình nước truyền sắp hết, cô có trách nhiệm nhấn chuông thông báo y tá đến thay.

Đây là lần đầu tiên Bạch Lộ trông nom một người đàn ông đang nằm viện. Sức khỏe Dương Quang luôn rất tốt, cô chưa bao giờ phải lo lắng cho anh thế này. Không ngờ đêm nay lại phải ở bệnh viện thức đêm để trông nom Chương Minh Viễn, người cô từng hận đến mức chỉ muốn anh chết đi cho xong. Đời người nhiều biến cố, thực sự khó có thể đoán trước.

Có lẽ trong thuốc có chất gây buồn ngủ, không lâu sau, Chương Minh Viễn đã say giấc. Vài bình thuốc to phải truyền đến tận quá nửa đêm mới hết, Bạch Lộ đã buồn ngủ díp cả mắt, cũng không còn sức mà liều thêm lần nữa mà lái xe về. May mà phòng bệnh đơn có một chiếc sofa, cô mặc kệ tất cả, để nguyên quần áo nằm xuống ngủ.

Khi ánh nắng chói chang làm Bạch Lộ bừng tỉnh đã là hơn bảy giờ sáng. Vừa mở mắt, cô liền phát hiện người trên giường bệnh đã biến mất. Lồm cồm bò dậy, một tấm chăn trắng rơi khỏi người. Sau khi tỉnh, anh đã lấy chăn đắp cho cô? Chộp lấy chiếc chăn, cô ngẩn người trong vài phút....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây