Thím út tươi roi rói. “Cảm ơn cháu, Tiểu
Chương!” Thím út luôn miệng gọi Tiểu
Chương, Tiểu
Chương…
Bạch Lộ thực không còn gì để nói. Ở công ty cô, một loạt sếp lớn, sếp nhỏ, dù lớn tuổi hơn
Chương Minh Viễn nhưng cũng chưa bao giờ cậy mình hơn tuổi mà gọi anh là Tiểu
Chương. Tất cả đều cúng kính gọi là cố vấn
Chương.
Cho đến khi xuống lầu, lên xe của
Chương Minh Viễn, thím út của cô dù không biết những hãng xe nổi tiếng nhưng cũng nhận ra chiếc Land Rover phong thái phi phàm kia không phải loại những chiếc xe bình thường chạy trên đường có thể so bì, hơn nữa còn có một anh tài xế cung kính mở cửa cho họ. Lập tức nuốt hai chữ “Tiểu
Chương” vào bụng, không dám gọi tùy tiện nữa.
Chương Minh Viễn đưa Bạch Lộ về căn nhà mới thuê lấy hành lý, tiện thể đưa chú thím cô về. Cái va li mấy ngày vừa rồi bị cô mang đi mang lại, cuối cùng vẫn phải trở về nơi cô không muốn nhất.
Bạch Lộ vô cùng chán nản nhưng thím út lại tỏ vẻ vui mừng thay cô. Trong căn phòng nhỏ, họ cứ kéo kéo tay cô, dặn đi dặn lại: “Lộ Lộ, không ngờ cháu tìm được người bạn trai có điều kiện như vậy.
Chương tiên sinh thoạt nhìn đã biết là người có máu mặt, có thân phận, xem chừng cũng rất quan tâm đến cháu. Nếu cháu lấy được cậu ta thì đây chắc chắn là một đối tượng tốt, cha mẹ cháu dưới suối vàng cũng có thể yên lòng.”
Cái gì đi với cái gì đây! Thím út không hiểu, Bạch Lộ cũng không định giải thích cho bà. Cô ứng phó qua loa một hồi rồi xách va li ra ngoài.
Trong phòng khách,
Chương Minh Viễn dường như còn qua quýt hơn cô, đang trao đổi gì đó với chút út. Trước mặt chú thím cô, anh thực giống một người bạn trai chuẩn mực, rất phong độ, ga lăng đón lấy cái va li. “Để anh!”
Trước mặt chú thím, cô cũng cố gắng phối hợp với anh, nhưng vừa ra khỏi cửa, ra khỏi tầm mắt tiễn đưa của họ, cô lập tức giằng lại cái va li, kiên quyết đòi tự xách. Anh nhếch mép cười, cũng không giành với cô, rút một điếu thuốc ra châm lửa, hút với vẻ đang suy nghĩ.
Cô im lặng cả đoạn đường, anh cũng không nói, chỉ lặng lẽ hút thuốc. Hơi thuốc dày đặc trong khoang xe xộc lên khiến cô không thể nào chịu nổi, cũng không để ý đến không khí nóng bức bên ngoài, hạ cửa kính xe xuống. Không biết có phải anh nhận ra không, điếu thuốc trong tay chưa hết đã vứt đi.
Về đến căn hộ, anh mới chậm rãi lên tiếng: “Ăn tối chưa? Hay là ra ngoài ăn chút gì?”
Cô trả lời cứng nhắc: “Ăn rồi, không cần!”
“Vậy có muốn uống gì không? Trong tủ lạnh có sữa, nước trái cây và nước ngọt.”
Thái độ của anh có phần hơi tốt quá khiến cô nghi ngờ. “Sao tự nhiên anh lại tử tế vậy?”
Khi không lại tử tế - năm chữ này đột nhiên khuấy động đến một ký ức nào đó của
Chương Minh Viễn, khóe miệng hơi cong, nụ cười phớt mang theo chút bỡn cợt. “Tự nhiên lại tử tế không phải trộm thì cũng là kẻ gian đúng không?
Cô nói xem tôi muốn trộm của cô cái gì? Tôi lại muốn…” Anh kéo dài giọng không nói tiếp, Bạch Lộ bỗng đỏ mặt. “Nhảm nhí!”
Cô kéo va li đi thẳng về phòng, không thèm để ý đến anh nữa. Anh không đi theo, như trước đây, chỉ cần cô về phòng, anh sẽ không lẽo đẽo theo mà nói thêm gì cả.
Ngày hôm sau, mới sáng sớm Bạch Lộ đã tỉnh dậy. Hôm nay cô muốn đưa chú thím đến bệnh viện kiểm tra, phải đi sớm để xếp hàng lấy số.
Cửa phòng
Chương Minh Viễn vẫn đóng chặt, hẳn anh còn đang ngủ. Trên bàn trà trong phòng khách có một tờ giấy nhắn, nét chữ cứng cáp, nói tám giờ sẽ có tài xế đợi cô ở dưới lầu, đón cô cùng chú thím đến bệnh viện tìm vị phó viện trưởng nào đó, anh sẽ sắp xếp một bác sĩ giỏi để kiểm tra và điều trị cho chú út của cô.
Bạch Lộ có chút không tin, cầm tờ giấy đọc đi đọc lại đến mấy lần. Hôm qua, thím út mạo muội đưa ra lời thỉnh cầu, nụ cười của anh rõ ràng là chế giễu, dù đã hứa sẽ nói chuyện với phía bệnh viện nhưng cũng chỉ như một lời khách sáo. Không ngờ anh đã giúp họ sắp xếp ổn thỏa, cô thực sự không tưởng tượng được. Sao tự nhiên anh lại tốt bụng thế chứ?
Ngẩn người trong giây lát nhưng Bạch Lộ cũng không suy nghĩ nhiều. Ai thèm để ý sao tự nhiên anh lại tốt bụng! Đã bắc cầu thì cứ qua thôi! Thời buổi bây giờ đi khám bệnh cũng rất khó khăn, nhất là việc tìm được bác sĩ giỏi, vé khám chuyên gia đôi khi còn không có, vậy mà anh chỉ nói một câu đã mời được cả phó viện trưởng ra mặt sắp xếp, cô còn do dự gì nữa chứ? Mau lo mà đưa chú út đi thôi.
Ở bệnh viện, ba người họ quả nhiên được hưởng đãi ngộ đặc biệt, bác sĩ chuyên gia hỏi han, chẩn bệnh rất kĩ lưỡng, các khâu kiểm tra cũng làm rất cẩn thận. Khám bệnh rất mất thời gian, chờ lấy kết quả xét nghiệm cũng đã đến chiều. Cũng may không có gì nghiêm trọng, bác sĩ kê đơn thuốc, dặn dò về nhà nghỉ ngơi cẩn thận. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Kết quả chẩn đoán không có vấn đề gì, chú thím út liền lên kế hoạch mua vé tàu mai hoặc ngày kia về. Cô con gái Trân Trân của họ năm nay mười bảy tuổi, vài ngày nữa vào năm học mới là đã lên lớp mười hai rồi, ở giai đoạn quan trọng này, bậc làm cha làm mẹ chỉ lo không thể cả ngày giám sát, đốc thúc việc học tập của con. Hơn nữa, nghỉ phép ở cơ quan cũng bị trừ lương, về sớm đi làm ngày nào thì đỡ được ngày ấy. Bạch Lộ giữ họ ở lại Bắc Kinh chơi hai ngày, họ suy nghĩ nhưng rồi lại thôi.
Thím út nói: “Lần này không ở lại chơi được, đợi năm sau Trân Trân nhà chú thím đậu vào trường đại học ở Bắc Kinh, chú thím đưa nó lên nhập học rồi ở lại chơi luôn mấy ngày. Lúc đó lại đến phiền cháu vậy! Tốt nhất lúc đó cháu và
Chương tiên sinh đã kết hôn, chú thím đến cũng không phải lo chỗ ở.”
Bạch Lộ cười gượng gạo, không trả lời. Chú út ngồi bên cạnh còn nói thêm: “Lộ Lộ, hôm qua chú nói chuyện với
Chương tiên sinh, bảo cậu ta sau này phải chăm sóc cháu, cháu ở Bắc Kinh có cậu ta che chở, chú rất yên tâm. Chú nghĩ anh chị ở dưới suối vàng cũng được an lòng.”
Cô nghe mà giật mình, sực nhớ: “Chú út, hôm qua chú nói với anh ấy những gì?”
“Cũng chẳng có gì, nói chuyện phiếm thôi. Chú chỉ bảo cậu ta chăm sóc cháu. Mặc dù cháu chưa bao giờ nói ra nhưng chú cũng có thể tưởng tượng được mấy năm qua cháu một thân một mình ở Bắc Kinh chẳng dễ dàng gì, phải chịu nhiều vất vả. Cha mẹ cháu mất sớm, hai chú cũng không giúp được nhiều, tiền học đại học cũng là cháu vừa học vừa làm mà xoay sở. May mà giờ cháu có một cậu bạn trai có điều kiện tốt, cũng coi như khổ tận cam lai.”
Nghe chú út nói vậy, Bạch Lộ biết thân thế của mình nhất định đã bị ông chú tiết lộ cho
Chương Minh Viễn, nhất thời tức giận mà không thể để lộ ra. Chú út chẳng hay biết gì, cứ tưởng
Chương Minh Viễn là bạn trai cô nên mới nói với anh những chuyện đó.
Tối qua, nếu cô không cho
Chương Minh Viễn lên phòng, để anh chờ ở dưới thì có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng dường như anh sợ cô sẽ mọc cánh mà bay mất nên kiên quyết đi theo. Kết quả, nhân lúc cô và thím út thu dọn đồ đạc trong phòng ngủ, anh đã moi được thông tin về thân thế của cô từ chú út....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: