XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Nghĩ đến đây, trái tim như quặn thoắt, Bạch Lộ gần như thức trắng cả đêm.

Mấy ngày liền không được ngủ ngon, trưa hôm sau,

khi Bạch Lộ đến nhà ga, tinh thần cô không được tốt, đầu đau nhức. Chen chúc giữa dòng người tấp nập ở ga càng khiến đầu cô thêm khó chịu.

Bỗng di dộng đổ chuông, cô còn tưởng là thím út gọi, nhưng giọng nói vọng vào tai lại lạnh như băng tuyết nghìn năm: “Bạch Lộ, cô chạy đi đâu vậy? Ai cho cô chuyển đi?”

Chương Minh Viễn, nghe khẩu khí có vẻ không được vui. Chẳng phải Chương Minh Dao đã nói sẽ dàn xếp chuyện này với cậu em của chị ta rồi sao? Hai ngày trước cô chuyển nhà trong đêm, cả ngày hôm qua, anh ta cũng chẳng có động tĩnh gì, cô nghĩ thực sự đã thoát được, ai ngờ… Cô chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. “Chị của anh bảo tôi chuyển đi.”

“Ban đầu tôi đã nói rất rõ, cô chuyển đến đây ở với tôi đến khi tôi bảo cô đi chứ không phải đến khi chị tôi bảo cô đi. Giờ cô lập tức quay về đây cho tôi!”

Đầu đau không chịu nổi, trong lòng vẫn buồn vì chuyện của Dương Quang. Hai nỗi đau gộp lại làm một, đau cả thể các lẫn tâm hồn, giọng Bạch Lộ như sắp khóc: “Chương Minh Viễn, anh tha cho tôi có được không? Đừng nghĩ tôi rời khỏi nhà anh là có thể tiếp tục hạnh phúc với Dương Quang. Anh ấy đã có bạn gái mới, không còn cần tôi nữa. Có phải nghe xong tin này, anh rất hả dạ không?”

Đầu máy bên kia lặng im một lúc, đột nhiên chuyển chủ đề: “Cô ra ga làm gì thế hả?”

Hả? Sao anh biết cô đang ở ngoài ga? Sau một hồi ngẩn ngơ, Bạch Lộ mới nhận ra loa phát thanh đang thông báo một chuyến tàu sắp vào ga, chính là chuyến tàu mà chú thím cô đi. Cô lập tức trả lời ngắn gọn: “Tôi đến đón người.” “Đón ai?”

Cô không muốn nói nhiều. “Không liên quan đến anh.” Anh cũng chẳng hỏi thêm. “Đón được người rồi thì lập tức quay về. Bạch Lộ, tôi không thèm quản chuyện của cô. Tôi chưa bảo cô đi thì cô không được phép đi. Hôm đó tôi cũng không lấy dao kề cổ, ép buộc cô, tất cả là do cô tự chọn, tự mình chọn thì phải có trách nhiệm, đừng đổ hết trách nhiệm cho tôi. Ban đầu chính cô mới là người đến chọc ngoáy tôi, giờ đừng có đứng trước mặt tôi mà than thở, khóc lóc đòi thông cảm, tôi không nuốt nổi màn này đâu!”

Cô quả thực tức đến phát khóc nhưng lại hít thật sâu, nuốt nước mắt vào trong, tự nói với mình dù thế nào cũng không được khóc trước anh ta. Cơn giận nổi lên, cô muốn cho anh ta chút phiền phức. “Được, Chương Minh Viễn, tôi đón được người rồi lập tức quay về. Anh cứ chờ đấy!”

Hẳn anh đã nghe ra. “Cô ngậm bồ hòn làm ngọt rốt cuộc là muốn giở trò gì?”

Trong lúc bực bội, cô quả thực muốn đưa chú thím về căn hộ cao cấp của anh, đỡ phải ba người chen chúc nhau trong một căn phòng nhỏ. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy nghĩ khi cô nóng giận, bị anh tinh ý phát hiện ra, cô lập tức vứt bỏ ý định đó.

Cô trả lời khô khốc: “Tôi nào dám giở trò với anh! Anh là ai và tôi là ai chứ, chẳng phải là trứng chọi đá sao? Chương Minh Viễn, coi như cho tôi xin vài ngày phép có được không? Mấy hôm nay quả thực tôi đang có việc, tạm thời chưa có thời gian chuyển về.” “Cô có chuyện gì?”

Thở dài chán nản, cô nói qua chuyện chú thím mình đến Bắc Kinh khám bệnh. Chương Minh Viễn suy nghĩ một hồi rồi nói: “Được, tôi tạm thời tha cho cô vài ngày, nhưng tôi cảnh cáo cô, Bạch Lộ, cô đừng có mà giở trò đấy nhé!”

Một giọng nói như đang ban ơn huệ, đáng ghét đến mức cô chỉ muốn ném chiếc điện thoại trong tay.

Đón được chú thím, Bạch Lộ đưa họ đi ăn trước rồi mới về căn hộ mới thuê. Ngồi tàu hỏa suốt mười mấy tiếng đồng hồ rất mệt, cô để họ vào phòng trong nghỉ ngơi. Bản thân cô cũng mấy ngày mất ngủ, lúc này đau đầu, mệt mỏi và kiệt sức mà chẳng còn đủ giường chiếu để nằm. Trên chiếc sofa trong phòng khách, người phụ nữ ở cùng đang nằm thoải mái xem ti vi, cô không còn cách nào, đành lấy tạm một chiếc ghế, ngồi xuống nghỉ một lúc.

Bữa tối, thím út không cho ra ngoài ăn, bà mang từ nhà lên năm cân mì sợi, xuống bếp nấu ba bát mì. “Ở Bắc Kinh cái gì cũng đắt đỏ, chúng ta bớt được đồng nào hay đồng ấy.”

Sau bữa tối, ba người ngồi bàn chuyện ngày mai đi bệnh viện. Bạch Lộ nói với chú thím, hôm qua cô đã đến bệnh viện thăm dò trước, ngày mai sẽ cùng họ đến đó.

Nhắc đến chuyện hôm qua tới bệnh viện, lồng ngực Bạch Lộ lại nhói đau, như có một cái dằm đâm sâu trong vào da thịt, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng khiến cô đau buốt.

Không muốn nghĩ đến chuyện không vui, cô lấy di động gọi cho Hoắc Mai xin nghỉ thêm vài ngày nữa. Chú thím hiếm hoi lắm mới có một chuyến tới Bắc Kinh, cô muốn đưa họ đi khám bệnh, nếu bệnh tình của chú không có gì đáng ngại thì sẽ đưa họ đi thăm thú. Dù sao họ cũng có ơn dưỡng dục với cô.

Muốn khám bệnh phải đến sớm để xếp hàng, lấy số nên tối nay mọi người đều ngủ sớm. Bạch Lộ ngủ trong phòng khách, lúc này mới nhớ ra quên không mua một chiếc quạt điện. Hồi chiều, lúc người phụ nữ kia ngồi ở phòng khách là chị ta mang quạt của mình ra, chị ta đi vào tất nhiên sẽ mang quạt vào. Dù trong phòng nhỏ có một chiếc nhưng chú thím cô cũng đang dùng. Cô nghĩ cố chịu đựng, cứ vậy mà ngủ thôi. Chẳng phải người xưa không có quạt điện lẫn điều hòa mà vẫn qua được mùa hè sao?!

Nhưng quả thực trời quá nóng, cô không tài nào ngủ được. Chiếc sofa chẳng khác nào cái chảo, khiến cô cứ lật đi lật lại. Cô thực sự rất mệt, rất muốn ngủ nhưng cái nóng khiến cô không thể nào ngủ ngon. Hai huyệt thái dương lại đau như búa bổ. Khó chịu, bức bối, cổ họng lại khô, cô định dậy uống chút nước nhưng vừa đứng dậy đã thấy váng đầu, rồi “bịch” một tiếng, hai mắt tối sầm rồi cô không biết gì nữa cả.

Nghe thấy tiếng động lạ, chú thím Bạch Lộ cùng ra mở cửa xem xét tình hình. Thấy cô nằm trên đất, cả hai đều vô cùng kinh ngạc, hoảng hốt. Cứ nghĩ đến Bắc Kinh nhờ đứa cháu gái đưa đi bệnh viện lớn khám bệnh, ai ngờ cháu gái đã gục trước. Đây là lần đầu họ đến đây, không thuộc đường cũng chẳng quen ai, họ biết tìm ai nhờ trợ giúp?

Hoảng loạn một hồi, chú út nảy ra một ý. “Vừa rồi chẳng phải Bạch Lộ đã gọi điện cho sếp xin nghỉ sao, mau lấy di dộng của nó ra đây, gọi tới số nó vừa gọi đi ấy, thời khắc quan trọng cứ phải gọi cho lãnh đạo!”

Tại một câu lạc bộ cao cấp, Chương Minh Viễn đang ngồi cùng Âu Vũ Trì và vài người bạn cũ, vừa uống rượu vừa thưởng thức màn biểu diễn đặc sắc của một ban nhạc Mỹ trên sân khấu. Khi di động đổ chuông, anh không hay biết, là một hot girl người ngoại quốc ngồi bên nhắc nhở: “Hey, điện thoại của anh kìa!”

Là Hoắc Mai gọi đến, nói Bạch Lộ bị ngất tại ngăn nhà mới thuê, chú thím của cô lo lắng không biết phải làm sao, gọi điện nhờ chị giúp đỡ, nhưng giờ chị đang ở Thuận Nghĩa, không đến ngay được.

“Cố vấn Chương, anh có thời gian không, hay là cho người đến đó xem thế nào?”

Bạch Lộ đột nhiên lăn ra ngất? Ban ngày, lúc gọi điện, cô vẫn còn bình thường mà. Chương Minh Viễn cũng có chút hoảng hốt nhưng không để lộ ra ngoài, cố trả lời bằng giọng rất lãnh đạm: “Biết rồi, tôi sẽ cho người đến xem thế nào.”

Chần chừ một lúc, Chương Minh Viễn gọi cho lái xe Đại Cường đang đợi ở bên ngoài, đọc cho anh ta địa chỉ. “Tôi có một người bạn ở đó, vừa có điện thoại gọi đến nói cô ấy đột nhiên bị ngất, anh đến đó xem tình hình thế nào rồi báo lại cho tôi.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây