XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn


Đang ngơ ngẩn, Bạch Lộ bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi, giai điệu rất quen thuộc, là nhạc chuông cô mặc định riêng cho Dương Quang. Toàn thân cô như bị chấn động, là anh gọi đến sao? Anh được thả rồi ư?

Bạch Lộ vội vàng mở túi, lục tìm điện thoại, cuống đến nỗi đồ đạc trong túi rơi xuống đất cũng chẳng buồn nhặt lên, chỉ lo cầm điện thoại lên nghe máy. “A lô, Dương Quang, là anh sao?”

Bên tai lại vọng đến giọng nói của Thượng Vân: “Bạch Lộ, giờ cô lập tức đến nhà tôi một lát!”

Bà ta vừa đuổi cô ra khỏi cửa như đuổi rắn rết, giờ lại lấy điện thoại của Dương Quang tìm số cô để gọi, bảo cô quay trở lại. Mặc dù cô không biết có chuyện gì xảy ra nhưng nhất định là rất quan trọng, nếu không, Thượng Vân sẽ chẳng chủ động tìm cô.

Không kịp suy nghĩ, Bạch Lộ lập tức bắt taxi chạy đến nhà họ Dương.

Về vụ tai nạn giao thông của Dương Quang, vợ chồng Dương thị đã chính thức mời luật sư. Luật sư đến trại tạm giam nói chuyện với anh, hỏi kĩ quá trình gây án, anh vẫn rất mơ hồ, làm thế nào cũng không nhớ nổi mình đã lái xe đâm phải người ta. Sau này, dưới sự dẫn dắt từng bước của luật sư, anh cố gắng nhớ lại, cuối cùng nhớ ra trong lúc say rượu rời khỏi quán bar, có một người phụ nữ đã dìu anh lên xe. Anh đột nhiên giật thót, giọng run run: “Lẽ nào người phụ nữ ấy đã lái xe gây tai nạn? Hẳn là cô ta, nhất định lúc đó cô ta đã lên xe của tôi. Đúng rồi, tôi nhớ trong lúc mê man, hình như cảm thấy có lần xe rung mạnh.”

Những lời nói của Dương Quang rất được luật sư coi trọng, nhưng hỏi kĩ người phụ nữ đó tên gì thì anh không hề biết, hình dáng thế nào cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ cô ta mặc một bộ đồ màu tím. Luật sư báo cáo lại những tài liệu này cho cảnh sát, họ không giấu được vẻ giễu cợt: “Anh ta nói có một người phụ nữ như vậy nhưng lại không có chút thông tin gì về cô ta, bảo chúng tôi điều tra kiểu gì đây? Chẳng phải là tìm kim đáy bể sao? Hơn nữa, có phải anh ta bịa đặt hay không cũng khó nói.”

Dù nói vậy nhưng bên cảnh sát vẫn làm hết chức trách, tiến hành điều tra. Người phục vụ ở quán rượu rất có ấn tượng với Dương Quang, chứng minh đêm đó anh uống đến say khướt mới về nhưng không hề thấy có người phụ nữ áo tím nào đi cùng. Mà ngõ sau quán bar rất ít người đi lại, càng chẳng tìm được nhân chứng nhìn thấy cô ta dìu Dương Quang lên xe. Người phụ nữ ấy dường như chỉ có trong lời nói của anh. Không người làm chứng, chỉ có anh nói vậy nên khó mà tin được.

Luật sư vẫn rất tin tưởng đương sự của mình, trực giác và kinh nghiệm đều nói với ông rằng Dương Quang không nói dối. Nhưng không tìm thấy người phụ nữ áo tím như anh mô tả, muốn dùng chi tiết này để lật lại vụ án là không thể. Vậy trong vụ án giao thông nghiêm trọng này, tội của Dương Quang như ván đã đóng thuyền. Cuối cùng, luật sư đành thở dài từ biệt vợ chồng Dương thị, còn Dương Quang khó mà thoát được tội trạng trong vụ án này, chỉ có thể tìm cách chạy chọt, lo lót xem có thể giảm nhẹ được chút nào không...

Mà chạy chọt thế nào, lo lót ra sao, vợ chồng Dương thị đã dùng mọi cách, mọi mối quan hệ. Chỉ cần có một tia hy vọng, họ đều không bỏ qua.

Bạch Lộ đến trước nhà họ Dương, người giúp việc ra mở cửa. Trong phòng khách, cha Dương Quang là Dương Trạch An mang vẻ mặt nặng nề nói gì đó với Thượng Vân, thấy cô đến, đột nhiên không nói nữa.

Cô cảm thấy những điều họ nói có liên quan đến mình, hẳn vẫn đang trách cô đã hại Dương Quang. Cô cảm thấy có chút hổ thẹn, rơi lệ, nói: “Chú Dương, cô Thượng, cháu biết, chuyện của Dương Quang là do cháu mà nên. Cháu có lỗi với cô chú, cháu cũng không dám cầu xin cô chú tha thứ. Cô chú muốn đánh hay mắng cháu cũng được, cháu tuyệt đối không oán hận một lời.”

Thượng Vân “hừ” mạnh một tiếng. “Dương Quang đúng là bị cô hại cho thê thảm, nếu không phải vì cô, sao nó có thể đến quán bar uống rượu? Nếu không phải vì uống đến say khướt, sao đến nỗi bị người ta đổ oan là lái xe gây tai nạn? Tất cả đều là vì cô đấy!”

Sau khi Dương Quang bị tạm giam, Bạch Lộ không biết tình hình của anh cũng chẳng hỏi han được ai. Giờ biết anh bị oan, cô càng cuống đến rơi nước mắt, liên tục hỏi: “Cái gì? Dương Quang bị người ta đổ oan ư? Rốt cuộc chuyện là như thế nào? Cô Thượng, cô có thể nói rõ hơn được không?”

Thượng Vân kể lại cho Bạch Lộ nghe chuyện về người phụ nữ mặc đồ tím, giận giữ nói: “Bởi không có thông tin nào nên giờ không thể tìm ra cô ta, Dương Quang sẽ phải chịu tội thay. Nếu nó phải ngồi tù, vậy thì quá oan ức, cô nói có phải không?”

Người phụ nữ áo tím dù chỉ là lời khai một phía của Dương Quang nhưng Bạch Lộ vẫn hoàn toàn tin tưởng. Dương Quang không thể nói dối, cô tuyệt đối tin anh. Vừa biết anh bị oan mà phải chịu tội thay kẻ khác, trái tim cô càng đau thắt. “Vậy giờ phải làm sao? Không tìm được người đó, Dương Quang nhất định phải ngồi tù.”

Dương Trạch An mượn lời đó của cô mà nói tiếp: “Cũng không phải không có cách.”

Bạch Lộ như gặp được cứu tinh, sốt sắng hỏi: “Chú Dương, cách gì có thể cứu được Dương Quang?”

Dương Trạch An định nói rồi lại thôi, suy nghĩ trong giây lát như đang sắp xếp lại từ ngữ, cuối cùng nhìn sang Thượng Vân, nói: “Hay là… bà nói với nó đi!”

Thượng Vân không do dự. “Nói thì nói!”

Thượng Vân quay lại, nhìn thẳng Bạch Lộ, nói: “Bạch Lộ, lần này gọi cô đến là có việc cần cô giúp đỡ. Nếu làm được, Dương Quang sẽ không phải ngồi tù.”

Bạch Lộ vội gật đầu. “Có việc gì, chỉ cần cháu làm được, cô Thượng, cô cứ nói đi ạ!”

“Cha của Dương Quang vừa hỏi thăm được, nói vụ án của Dương Quang có thể nhẹ mà cũng có thể nặng. Mặc dù đã đâm chết một người nhưng người bị thương trong bệnh viện tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Luật sư nói, những tội gây tai nạn làm chết một người hoặc ba người bị thương nặng thường sẽ bị xử phạt từ ba đến bảy năm tù, cũng có thể phạt dưới ba năm hoặc ngắn hạn. Mà phạt dưới ba năm có thể được hoãn thi hành án, không phải ngồi tù nữa. Chủ động nhận tội và đền bù cho người ta, rồi lo lót trên dưới, trước sau, Dương Quang sẽ có nhiều cơ hội được tha, nhưng những mối quan hệ của ông Dương đều không dùng được, chạy vạy lo lót các nơi mà vẫn chẳng ăn thua. Bạch Lộ, không phải cái anh Chương Minh Viễn ở công ty cô rất có gia thế sao? Nếu cô nhờ anh ta, Dương Quang nhất định sẽ được cứu.”

Lời của Thượng Vân khiến Bạch Lộ như hóa đá. Cô không ngờ thì ra họ vội gọi mình đến là vì chuyện này. Trong thời khắc quan trọng, họ cũng nghĩ đến Chương Minh Viễn, hy vọng thông qua kẻ “tình nhân hờ” là cô đây xin cho con trai mình.

Thấy Bạch Lộ sững sờ không nói, Thượng Vân không kìm được, hỏi dồn: “Thế nào, cô không đồng ý hả? Bảo cô đi nhờ Chương Minh Viễn đâu phải làm khó cô, không phải hai người rất thân thiết sao?”

Bà ta nhấn mạnh hai chữ “thân thiết”. Bạch Lộ nghe mà mặt trắng bệch, không cầm lòng được mà lên tiếng biện minh: “Cô Thượng, cháu và cố vấn Chương không phải như cô nghĩ…”

Thượng Vân nghe mà chẳng lọt tai, ngắt lời: “Giờ tôi không cần biết giữa cô và anh ta rốt cuộc là quan hệ gì, điều này không quan trọng. Quan trọng là con trai tôi không thể bị ngồi tù. Bạch Lộ, giờ cũng không phải lúc cô cần chứng minh trinh tiết, một câu thôi, rốt cuộc cô có muốn cứu Dương Quang không? Có phải cô muốn nó ngồi tù? Nếu cô còn có chút lương tâm, không nhẫn tâm nhìn nó rơi vào tình cảnh này, hãy lập tức đi nhờ Chương Minh Viễn. Bất kể cô dùng cách gì đi chăng nữa, chỉ cần cứu được Dương Quang ra.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây