Vì đã suy nghĩ kĩ, Bạch Lộ trả lời không chút do dự:
“Xin lỗi chị Hoắc, em không đi được. Hôm nay em đến là để xin thôi việc.”
“Hả?!” Hoắc Mai kinh ngạc. “Sao vậy? Đang yên đang lành sao đột nhiên muốn xin thôi việc?”
Nếu đang yên đang lành, Bạch Lộ tất nhiên sẽ không xin nghỉ việc, nhưng giờ đây, cô không còn cách nào ở lại công ty làm việc nữa. Cô chẳng còn cách nào đối mặt với người tên
Chương Minh Viễn này, nói gì đến chuyện làm trợ lý, cùng anh ta ở lại làm thêm. Cô chỉ biết tránh được chừng nào hay chừng ấy. Cho nên, dù Hoắc Mai có níu kéo thế nào, Bạch Lộ nhất quyết không thay đổi, một mực xin nghỉ việc, hơn nữa, còn muốn ra đi ngay lập tức, lương thưởng tháng này không cần nữa.
Hoắc Mai cũng hết cách. “Bạch Lộ, chị cảm thấy hôm nay em đang rất kích động, không thích hợp để đưa ra bất cứ quyết định nào. Như vậy nhé, chị cho em nghỉ việc một tuần, em về suy nghĩ thật kĩ. Có vấn đề gì thì tuần sau hãy nói.”
Hoắc Mai luôn đối xử với Bạch Lộ rất tốt, là một cấp trên chưa bao giờ kiêu ngạo và hống hách. Tuy nhiên, trong lúc Bạch Lộ kiên quyết xin nghỉ việc, chị ta vẫn cố níu kéo thế này, thậm chí còn để cho cô một con đường quay lại khiến cô cảm thấy rất bất ngờ, trong lòng cũng vô cùng cảm kích. “Chị Hoắc, chị là một cấp trên rất tốt. Nếu không phải vì chuyện riêng, em cũng không muốn rời công ty.”
Nghĩ một lát, Bạch Lộ lấy ra ba vạn tệ gói trong phong bì, nhờ Hoắc Mai: “Chị Hoắc, số tiền này là của cố vấn
Chương, nhờ chị chuyển đến anh ta giúp em.”
“Sao em không tự mình đưa cho anh ta?”
“Em chuẩn bị nghỉ việc rồi, e rằng không còn cơ hội gặp anh ta nữa, phiền chị giúp em. Em cảm ơn!”
Hoắc Mai trầm lặng hồi lâu. “Vậy cũng được.”
Sau khi rời công ty, Bạch Lộ gọi điện cho Dương Quang. Cô muốn hẹn anh ra ngoài để nói chuyện cho rõ ràng.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mà vẫn chẳng có người nghe
máy, không biết có phải vì vẫn đang giận cô mà anh cố tình không bắt máy không. Cô bỗng cảm thấy có chút thất vọng nhưng rất nhanh đã tự lấy lại tinh thần, tiếp tục gọi. Dù thế nào cô cũng phải tìm cơ hội nói chuyện với anh một lần, giải thích, kể cho anh nghe chuyện cũ, để anh biết rằng mọi chuyện không hoàn toàn là lỗi của cô. Cô tin anh nhất định sẽ hiểu và thông cảm.
Cuối cùng cũng có người nghe máy, nhưng là giọng Thượng Vân đang vừa khóc vừa mắng: “Bạch Lộ, đồ hư hỏng! Cô còn mặt mũi đến tìm Dương Quang sao? Cô có biết cô hại nó đến nông nỗi nào không?”
Bạch Lộ sợ hãi và kinh ngạc vì Thượng Vân trước giờ luôn chú trọng đến thể diện và hành vi của một giáo sư, tóm lại là phải ăn nói nhã nhặn, phong thái thanh cao, rất xem thường kiểu khóc la, mắng chửi của mấy mụ đàn bà chợ búa. Nhưng lúc này, những lời mắng chửi dồn dập trong điện thoại chẳng khác nào mấy mụ đàn bà mà bà ta vẫn thường khinh bỉ. Chỉ trong trường hợp gặp phải biến cố và kích động rất lớn thì một người mới có thể trở thành hai mặt như vậy.
Cô hoảng sợ hỏi: “Cô Thượng, Dương Quang gặp phải chuyện gì?”
“Gặp phải chuyện gì ư? Cô còn mặt mũi mà hỏi có chuyện gì sao? Hôm qua, sau khi Dương Quang rời khỏi nhà, đến nửa đêm vẫn không thấy quay về. Điện thoại cũng không mang, chúng tôi không tìm được nó. Sáng nay bỗng nhận được điện thoại của cảnh sát, nói…”
Nói đến đây, giọng Thượng Vân nghẹn lại. Trái tim Bạch Lộ như chùng xuống, một suy nghĩ chợt thoáng hiện trong đầu khiến sắc mặt cô trở nên trắng bệch. Lẽ nào… Dương Quang gặp tai nạn? Trời ơi! Cầu mong anh ấy đừng gặp phải chuyện gì!
Đôi môi run rẩy, Bạch Lộ muốn hỏi tiếp nhưng lưỡi cứng lại, chẳng nói nổi một từ. Vẫn là giọng nghẹn ngào của Thượng Vân: “Họ nói… Dương Quang đêm qua uống rượu rồi lái xe, liên tiếp đâm phải hai người đi đường. Một người đã chết ngay tại chỗ, người kia bị thương nặng, đang cấp cứu trong bệnh viện. Giờ nó đang bị tạm giam, không khéo bị xử ba đến bảy năm tù, tiền đồ của nó như vậy là chấm hết. Bạch Lộ, đều do cô hại nó! Đồ con gái hư hỏng!”
Lời nói của Thượng Vân đầy máu và nước mắt, mỗi từ đều như những chiếc đinh nhọn đâm thẳng vào trái tim Bạch Lộ, đau đến nỗi khiến cô phải cúi gập người. Sáng tháng Năm nắng rực rỡ nhưng cô như rơi vào hầm băng tối tăm, giá lạnh, không cảm nhận được chút hơi ấm và ánh sáng mặt trời...
Lê từng bước nặng nề và mệt mỏi, khi Bạch Lộ nước mắt đầm đìa tìm đến đồn cảnh sát giao thông, người ta đã làm xong thủ tục bắt giữ hình sự với Dương Quang, đang chuẩn bị chuyển anh đến trại tạm giam.
Báo cáo phân tích mẫu máu đã chứng thực Dương Quang lái xe sau khi uống rượu, nguyên nhân gây ra sự cố là do anh uống say rồi phóng nhanh, vượt ẩu, khi đi qua nơi xảy ra sự cố không những không giảm tốc độ mà còn bất cẩn không quan sát, kết quả gây ra thảm kịch một chết một bị thương. Anh phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong sự cố. Hơn nữa, gây tai nạn xong còn bỏ chạy, nhưng có người đi đường trông thấy, mặc dù không nhìn rõ biển số nhưng vẫn nhớ đó là một chiếc Jetta màu trắng, bỏ chạy về hướng đông.
Cảnh sát dựa vào manh mối người đi đường cung cấp, cả đêm truy tìm chiếc xe gây tai nạn, cuối cùng phát hiện chiếc xe bị tình nghi ở một con đường nhỏ ven bờ sông hộ thành, mui xe có dấu vết của sự va đập và vết máu lờ mờ. Người lái xe say khướt đang gục trên vô lăng, ngáy khò khó, dù gọi thế nào cũng không tỉnh. Mãi đến hôm sau, khi anh ta tỉnh lại cũng không biết mình đã gây tai nạn giao thông, hỏi đến thì ngơ ngơ ngác ngác, chẳng biết chuyện gì. Người cảnh sát thẩm tra giận đến mức đập mạnh xuống bàn. “Cái thằng này, mày uống bao nhiêu rượu? Uống đến đâm phải người ta còn chẳng biết gì, tao mà là thẩm phán thì sẽ cho mày ngồi tù mọt gông.”
Vì có liên quan đến vụ tai nạn giao thông, theo luật sẽ bị tạm giam hình sự, nên sau khi vụ án được tiếp nhận điều tra, cảnh sát lập tức làm thủ tục bắt giữ tạm thời với Dương Quang.
Khi lệnh bắt giữ tạm thời được đưa đến tay vợ chồng Thượng Vân, hai người họ dường như suy sụp. Con trai vừa tốt nghiệp đại học, trong cơ quan cũng được lòng lãnh đạo, vốn là một thanh niên tuấn tú, tài năng, tiền đồ rộng mở… chớp mắt đã trở thành tội phạm. Hai người không thể chấp nhận sự thay đổi lớn thế này, Thượng Vân khóc nấc không thành tiếng. “Sao lại thành như vậy! Sao lại thành như vậy chứ!”
Bản thân Dương Quang cũng không thể chấp nhận hiện thực khi tỉnh rượu thấy mình ở trong tù, vẻ mặt ngỡ ngàng không hiểu nổi, không ngừng hỏi viên cảnh sát thụ lý vụ án: “Tôi đã đâm vào người ta sao? Tôi thực sự đã đâm người ta sao? Có phải tôi đang nằm mơ không?”
“Đương nhiên anh hy vọng mình đang nằm mơ, đáng tiếc là không phải. Lần cuối cùng tôi nói cho anh biết, anh uống rượu rồi lái xe đâm chết một người, rồi đâm một người khác bị thương.”
Vẻ mặt Dương Quang ngỡ ngàng. “Tôi thực sự đã đâm vào người ta sao? Sao tôi chẳng nhớ gì hết, thậm chí tôi còn chẳng nhớ mình đã lái xe.”
Viên cảnh sát chỉ biết lắc đầu. “Người uống rượu rồi lái xe tôi đã gặp nhiều rồi, nhưng say đến mức như anh thì là lần đầu đấy! Vụ án của anh rất nghiêm trọng, chúng tôi phải tiến hành tạm giam. Anh chờ một thời gian nữa sẽ ra tòa. ”
Dương Quang bắt đầu hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, mặt trắng bệch, cắt không còn giọt máu....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: