Bạch Lộ ngây thơ cứ tưởng Thiệu Dung đang sống rất tốt ở Bắc Kinh, liền hăm hở tìm đến cầu xin sự giúp đỡ. Quan hệ giữa cô và Thiệu Dung luôn rất tốt, sau khi Thiệu Dung đến Bắc Kinh, họ vẫn giữ liên lạc nên khi gặp khó khăn, người đầu tiên cô nghĩ đến là Thiệu Dung, có thể cô ấy sẽ giúp được cô.
“Lộ Lộ, số tiền chị kiếm được ngoài để trang trải cho ăn uống, chi tiêu hằng ngày, phần còn lại đều gửi hết về quê cho cha chữa bệnh rồi. Nhưng chỉ cần trong tay chị còn có chút tiền, chị tuyệt đối không để em đi theo con đường của chị. Con đường này chẳng khác nào xã hội đen, vào thì dễ mà ra thì khó, cho dù em có thoát được thì vẫn luôn có cái án đeo bên mình. Em hãy suy nghĩ thật kĩ.”
Những lời nói của Thiệu Dung làm Bạch Lộ cả đêm mất ngủ. Đến nửa đêm, cô bật dậy, ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn bầu trời đêm. Giữa bầu trời xanh thẫm như màu mực, một mảnh trăng non màu trắng bạc côi cút lơ lửng giữa đêm tối mịt mùng, ánh sáng mờ ảo, nhạt nhòa và yếu ớt dần bị những đám mây che khuất...
Hôm sau, Bạch Lộ cùng Thiệu Dung tới hộp đêm nơi cô ấy làm việc. Má mì nghe nói cô mới mười tám tuổi, vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, lại còn trinh trắng thì vui mừng, hoan hỉ. “Gái trinh bây giờ rất đáng giá, nếu em đúng là lần đầu tiên, nhất định chị sẽ tìm cho em một người mua chịu trả giá cao.”
Bạch Lộ thẹn đến đỏ chín mặt, cúi đầu, ngượng ngập không nói nên lời. Thiệu Dung đã quá quen chuyện đó: “Má à, giá cao là bao nhiêu tiền chứ?”
“Ông chủ Tôn từng nói muốn tìm một em học sinh còn trong trắng, đồng ý trả năm nghìn tệ cho chi phí qua đêm. Theo luật thì tiền chúng ta ăn chia ba - bảy.”
“Ông chủ Tôn?” Thiệu Dung nhíu mày.
“Thế nào, em gái suy nghĩ xong rồi chứ? Nếu ok thì chị trả tiền đặt cọc cho em luôn, nhận tiền rồi đừng nuốt lời đấy nhé!”
Bạch Lộ càng nghe càng căng thẳng, cô cắn chặt môi dưới, bối rối nhìn Thiệu Dung. “Chị Dung, em…”
“Má à, hay là hôm nay cứ vậy đi, để cô ấy nghĩ kĩ rồi tính tiếp.”
Má mì cũng chẳng hối thúc, chỉ chân thành khuyên bảo: “Được, em gái về nhà nghĩ kĩ đi nhé! Thực ra cũng chẳng có gì đâu, con gái trước sau cũng phải có ngày này, muốn kiếm tiền thì đừng nghĩ nhiều như vậy. Hơn nữa, bây giờ quan niệm của người ta cũng ngày càng thoáng, đàn ông cũng không còn khắt khe với yêu cầu trinh tiết của đàn bà như trước nữa, sau này vẫn có thể tìm bạn trai, kết hôn như thường. Cho dù có gặp phải người đàn ông gia trưởng thì vẫn có thủ thuật vá lại cái đó mà.”
Bạch Lộ thì thầm hỏi Thiệu Dung: “Ông chủ Tôn là ai, chia ba - bảy là thế nào hả chị?”
Thiệu Dung nói với cô, ông chủ Tôn là khách quen của hộp đêm này, một lão béo, không cao nhưng trọng lượng thì quá một trăm cân, nhất là rất mê gái, bọn họ thường gọi sau lưng hắn là lão béo chết tiệt. Chia ba - bảy nghĩa là trong năm nghìn tệ tiền qua đêm với lão, phải nộp ba mươi phần trăm cho người trung gian là má mì, tương đương một nghìn năm trăm tệ.
Bạch Lộ nghe xong, mặt trắng bệch, một lão béo sẽ có quyền hưởng đêm đầu tiên của cô, mà tiền còn phải chia cho má mì những ba mươi phần trăm. Năm nghìn tệ là vừa đủ để cô nộp tiền học kỳ đầu, nhưng chia thế này, cô còn phải nghĩ cách khác để kiếm thêm tiền. Hơn nữa, cứ nghĩ đến dáng dấp của ông chủ Tôn là cô lại cảm thấy buồn nôn. Cho dù có phải bán, cô cũng hy vọng có thể gặp được người mua trông vừa mắt.
Thiệu Dung cũng không muốn đem lần đầu tiên của Bạch Lộ bán cho ông chủ Tôn, cô nghĩ một hồi, gọi cho một người bạn đã lâu không gặp mặt.
“Bạn chị tên là Juliet, trước nó là sinh viên trường nghệ thuật, cũng từng làm việc ở chỗ chị, nhưng giờ nó không ở hộp đêm nữa, tự tách ra làm riêng. Nghe nói nó toàn đến những khách sạn năm sao tìm khách, vừa an toàn lại vừa kiếm được tiền. Để chị hỏi xem nó có người nào phù hợp giới thiệu cho em không.”
Đương nhiên Juliet không phải tên thật, chỉ là nghệ danh, giống như Thiệu Dung ở hộp đêm không gọi là Thiệu Dung, mà là Diana. Các cô gái làm nghề này không ai dùng tên thật. Juliet mặc một chiếc sơ mi khoét nách màu trắng, thêu hoa, kết hợp với chiếc váy dài màu sắc sặc sỡ theo phong cách dân tộc, mái tóc xoăn thả dài đến tận eo.
Khuôn mặt ưa nhìn chỉ trang điểm nhẹ, toàn thân toát lên vẻ phong tình, duyên dáng.
Vừa gặp Bạch Lộ, Juliet đã nhìn cô một lượt, cười lả lướt, nói: “Em gái trông xinh thật đấy, nhìn là biết mỹ nữ Giang Nam. Lão béo chết tiệt đó mà cũng muốn ăn miếng thịt thiên nga ngon thế này á? Có mà nằm mơ! Cũng đừng nhờ con mụ má mì dắt mối cho nữa, mụ ta quá tàn nhẫn, cứ mở miệng là đòi ba mươi phần trăm. Dựa vào cái gì chứ? Bạch Lộ, chi bằng em đi theo chị mà tìm vận may, xem có thể tìm được vị khách nào phù hợp không. Khách tự mình tìm, cho đi cũng có chút cam lòng.”
Thỏa thuận xong xuôi, Juliet hẹn ngày dẫn Bạch Lộ đi trải nghiệm. Hôm đó, chị ta mang theo một bộ đồ của mình, bảo Bạch Lộ thay. Đó là chiếc váy liền bằng vải cotton màu trắng, thoạt nhìn thấy bình thường, nhưng nhìn kĩ, cả chiếc váy thêu một con phượng hoàng bằng những sợi kim tuyến màu trắng bạc, lấp lánh ẩn hiện dưới ánh nắng hoặc ánh đèn.
Bạch Lộ mười tám tuổi vẫn để kiểu đầu búp bê tròn tròn, đôi mắt trong veo, làn da trắng mịn như ngọc Dương Chi, trong sáng và dễ thương như búp bê sứ. Mặc chiếc váy này, trông cô thanh thoát đến mức khiến người ta phải xót xa. Nhìn cô, Thiệu Dung chỉ biết khẽ thở dài.
Tối đó, Juliet đưa Bạch Lộ đến khách sạn Ariel Bay, vào bar ở đại sảnh gọi đồ uống. Juliet gọi một ly rượu, gọi cho Bạch Lộ một ly cam vắt. Đây là lần đầu tiên Bạch Lộ được đến một nơi lộng lẫy, tráng lệ như thế này, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ như chưa được thấy bao giờ. Juliet nói với cô, đến những khách sạn năm sao như thế này, đa phần đều là những người giàu có, đẳng cấp cao hơn nhiều so với khách ở các hộp đêm.
“Chẳng phải đều là đàn ông sao, có đẳng cấp đến đâu thì cũng không tránh được cái tật chung, trông thấy người đẹp là lại giở thói đứng núi này trông núi nọ. Chỉ khác ở chỗ phong lưu hay hạ lưu. Những chỗ như thế này thường nhiều đàn ông phong lưu hơn, làm việc cũng vui vẻ hơn nhiều.”
Juliet coi kiếp làm gái của mình là công việc, còn làm một cách rất nghiêm túc và hăng hái. Chị ta cũng nhiệt tình chia sẻ với Bạch Lộ làm thế nào để tìm được khách. “Hễ là khách nam đi một mình, em đều có thể để ý. Nếu anh ta cứ ngồi một mình, không có bạn đi cùng, em có thể lại hỏi xem anh ta có bằng lòng ngồi cùng hoặc mời em ly nước không. Nếu anh ta đồng ý thì ca đó có hy vọng rồi. Có những gã đàn ông phong lưu chẳng cần phải mở miệng hỏi, vừa nhìn thấy gái đẹp đi một mình là nháy mắt trêu ghẹo, rồi chủ động đến mời đồ uống.”
Juliet không chỉ nói mà còn thực hành ngay cho Bạch Lộ xem. Ngắm chuẩn một người đàn ông đang uống rượu một mình, chị ta cầm ly rượu của mình, từ từ bước tới. Chỉ thấy chị ta cười duyên dáng mà chẳng biết vừa nói câu gì, người đàn ông lập tức đứng dậy, kéo ghế mời ngồi, sau đó bọn họ nói chuyện khá vui vẻ. Juliet có nụ cười rất đẹp, như một đóa hoa yêu kiều, rực rỡ. Nửa tiếng sau, Juliet tới nói với Bạch Lộ: “Chị và anh ta đi trước đây, hóa đơn bàn này anh ta cũng đã thanh toán, em có thể ngồi lại thêm lúc nữa. Em tự biết cách đi về chứ?”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: