Cô lắc đầu, tiếp tục uống hết ngụm này đến ngụm khác. Tiếng điện thoại reo khiến cô giật thót, mang theo một tia khát khao rằng đó là Dương Quang, có phải anh đã chấp nhận cho cô một cơ hội giải thích? Đôi tay run rẩy lục tìm di động trong túi xách, nhưng màn hình hiển thị cái tên “
Chương Minh Viễn”.
Cô ngẩn người, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì, ấn mạnh nút nghe, giọng ghìm xuống lạnh lùng: “A lô!”
Ngược lại với cô, giọng
Chương Minh Viễn nhẹ nhàng và thoải mái: “Bạch Lộ, cô đang ở đâu? Giờ có thể tới công ty một chuyến không?”
Sau vài giây trầm mặc, cô trả lời: “Được.” “Vậy tôi đợi cô dưới lầu.”
Cúp máy, Bạch Lộ lập tức thanh toán rồi đi. Khi bước vào quán rượu, cô mệt mỏi, yếu ớt như rắn mới lột da, ra khỏi quán rượu, cô lại tỉnh như sư tử vừa tỉnh giấc. Khuôn mặt đỏ hơi rượu mang theo một vẻ căm hận và kiên quyết, như bất chấp tất cả.
Vừa xuống taxi, Bạch Lộ đã trông thấy
Chương Minh Viễn. Anh ta không đi một mình mà đang cùng Âu Vũ Trì ngồi trước mui chiếc Lamborghini nói chuyện gì đó. Họ có vẻ rất vui, tiếng cười nghe văng vẳng. Trông thấy cô, anh ta vừa cười vừa đứng dậy đi tới. Cô đứng đó chờ anh ta lại gần, đột nhiên vung tay, một cái tát rất mạnh đáp xuống mặt anh ta.
“Bốp!” Trong đêm tối, cái tát vang lên tiếng đanh tai, có lẽ vì cô tát quá mạnh. Cái tát bằng toàn bộ sức lực ấy khiến cả cánh tay cô đau âm ỉ.
Bất ngờ bị ăn một cái tát,
Chương Minh Viễn kinh ngạc đến sững sờ. Anh ta ngây ra như một pho tượng, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn. Ở phía xa, Âu Vũ Trì chứng kiến cảnh này cũng vô cùng kinh ngạc, ba chân bốn cẳng chạy tới, chỉ về phía Bạch Lộ, giận dữ nói: “Này, cô có bị điên không? Sao vừa đến chẳng nói chẳng rằng đã vung tay đánh người?”
“Vì anh ta đáng đánh.”
Giọng Bạch Lộ vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, như viên đá vừa được lấy ra từ tủ lạnh. Đôi mắt lại bừng bừng lửa giận, men rượu bốc lên khiến đôi mắt đỏ ngầu, đốt cháy cả lý trí của cô. Cô nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn
Chương Minh Viễn như còn hận vì không thể cho anh ta thêm một cái bạt tai.
Bên má đang tê dại dần dâng lên cảm giác đau rát,
Chương Minh Viễn dần hồi tỉnh. Xoa xoa mặt với vẻ khó tin, anh ta vừa ngạc nhiên vừa giận dữ, con ngươi lóe lên tia sáng bức người, giọng nói như rít qua kẽ răng: “Sao tôi lại đáng đánh, cô có thể cho tôi một lý do không?”
“Anh làm gì tự biết, còn cần tôi phải nói ra sao?” “Tôi đã làm gì? Tôi chẳng hiểu gì cả.”
“Anh đừng giả vờ nữa, nếu anh không nói thì sao mẹ của bạn trai tôi lại biết được nhiều chuyện như vậy?
Chương Minh Viễn, anh là đồ đê tiện!”
“Cô nói gì? Tôi chẳng quen biết gì mẹ bạn trai cô.”
“Chẳng cần anh phải quen, chỉ cần anh ngấm ngầm nói những điều không hay về tôi, kiểu gì chuyện chẳng truyền đến tai bà ấy.
Chương Minh Viễn, quân tử kín mồm kín miệng, còn anh là kẻ tiểu nhân. Anh thật quá đê tiện!”
Cặp mắt
Chương Minh Viễn cũng bừng bừng lửa giận. “Cô thật khó hiểu! Được, cứ coi như tôi không phải quân tử, cô cũng chẳng phải loại thục nữ gì! Nếu cô trong sạch thì sao phải sợ người ta nói chứ?!”
Bạch Lộ bị anh ta kích động, hai mắt đỏ ngầu, nước mắt xen lẫn trong lửa giận. “Nếu không có loại người như các anh, các cô gái trên thế giới này ai cũng trong sạch hết.
Chương Minh Viễn, đừng nghĩ mình giỏi giang, chẳng qua anh chỉ có một người cha giỏi thôi!”
Âu Vũ Trì không nhịn được nữa, nói xen vào: “Này, cô nói năng kiểu gì đấy? Thế nào gọi là “nếu không có loại người như các anh, các cô gái trên thế giới này ai cũng trong sạch hết”? Nên biết rằng, trên đời có những đứa con gái tự đem mình ra bán, như cô ấy. Năm năm trước là cô tự bán mình, chủ động tới dụ dỗ
Chương Minh Viễn ở khách sạn Ariel Bay. Giờ đừng có nói như mình thanh cao lắm, làm như
Chương Minh Viễn bắt con gái nhà lành bán thân không bằng. Mà ngay cả chuyện đó cô cũng chẳng làm được.”
Bạch Lộ hít một hơi thật sâu, cô từng lờ mờ đoán có lẽ
Chương Minh Viễn đã nhận ra mình, nhưng cô vẫn luôn hy vọng một tia may mắn. Giờ thì cô đã khẳng định được, anh ta quả thực đã nhận ra cô từ lâu, và còn nói với bạn bè. Cô biết mọi chuyện đã bị rò rỉ từ chỗ anh ta, hẳn là như vậy.
Cũng có lẽ ở chốn xa hoa, trụy lạc nào đó, giữa một lũ đàn ông đang nửa tỉnh nửa say, bàn luận chuyện trăng gió, đàn bà, anh ta đã nói điều gì đó về cô, nhất định chẳng đứng đắn cho lắm!
Lửa giận càng bốc lên hừng hực, cô trừng mắt nhìn
Chương Minh Viễn, hai nắm tay siết chặt. “Không sai, năm năm trước, chính là tôi chủ động tìm anh, vậy thì sao chứ? Không, không phải là tìm anh, cái tôi tìm là tiền, anh chỉ là một kẻ lắm tiền tự đưa đầu vào rọ. Khi đó, tôi đã lấy của anh một vạn tệ, nhưng anh đừng có nghĩ như vậy là có thể đứng trên bục cao đạo đức mà phán xét tôi. Nếu tôi là kỹ nữ thì anh chính là khách làng chơi, chẳng ai thanh cao hơn ai cả. Chẳng qua cũng chỉ là một vạn tệ thôi,
Chương Minh Viễn, ngày mai tôi sẽ mang tiền trả lại cho anh, từ nay về sau chúng ta chẳng còn gì vướng mắc. Tôi không bao giờ muốn gặp loại đê tiện như anh nữa.”
Nói một mạch những điều mình muốn nói, Bạch Lộ quay đầu bỏ đi, hoàn toàn không để ý đến hai gã đàn ông mặt mày tái mét phía sau lưng. Mưa đã ngừng rơi, mặt đường ướt sũng còn đọng đầy những vũng nước, phản chiếu ánh đèn đường, tạo thành những quầng ngũ sắc trên mặt đường. Giày cao gót giẫm lên, chúng lập tức vỡ vụn, như cuộc sống hỗn loạn không thể cứu vãn trước mắt cô.
Thực ra, cuộc sống của cô không phải bây giờ mới loạn. Ngay từ đầu, việc cha mẹ mất sớm đã định sẵn một nửa quãng đời hỗn loạn của cô. Nhất là năm năm trước, cô không cam tâm bỏ lỡ cơ hội bước vào cánh cửa trường đại học, một thân một mình lặn lội đến Bắc Kinh, là nguyên nhân dẫn đến một loạt biến cố hôm nay.
Năm năm trước, Bạch Lộ mười tám tuổi, một mình đến Bắc Kinh nương nhờ Thiệu Dung. Cô ấy là người quen duy nhất của cô giữa chốn đô thị phồn hoa, rộng lớn này. Vấn đề về học phí của cô, chỉ có thể nhờ Thiệu Dung nghĩ cách giải quyết.
Khi đó, sau khi hút xong điếu thuốc, Thiệu Dung mới nói: “Còn có cách gì nữa đây, một đứa con gái đang cần tiền gấp thì chỉ có một con đường mà thôi.”
Dù cô ấy không nói rõ nhưng Bạch Lộ cũng hiểu đó là con đường nào. Khi còn là học sinh, cô đã từng đọc Nguyệt Nga Nhi của Lão Xá, mẹ con Nguyệt Nga Nhi đều vì những bức bách của cuộc sống mà phải dấn thân vào chốn phong trần. Khi ấy cô chỉ thấy câu chuyện sao mà quá xa vời, chỉ có thể xảy ra trong xã hội cũ mà thôi, nhưng giờ đây, dường như cô cũng chỉ còn một con đường. Khác ở chỗ, Nguyệt Nga Nhi là vì sinh tồn, còn cô vì muốn học đại học - mà thực ra cũng là vì sinh tồn, cô học đại học chẳng qua cũng vì muốn có được một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Thiệu Dung đang đi con đường đó rồi, cô ấy làm vậy cũng vì sự sinh tồn của bản thân và cha mẹ. Năm cô học lớp mười hai, cha cô bị nhiễm trùng đường tiểu, chi phí điều trị khiến kinh tế gia đình cô nhanh chóng rơi vào cảnh thu không bù chi. Để giữ được mạng sống cho cha, cô không thi đại học mà bỏ học đến Bắc Kinh kiếm việc làm. Một cô gái trẻ muốn kiếm tiền để lọc máu và làm phẫu thuật ghép thận cho cha, chỉ nhờ vào số tiền làm công ở nhà máy hay chạy bàn ở nhà hàng thì chắc chắn không bao giờ đủ. Cô đã dấn thân vào vũng bùn, đi làm gái ở một vũ trường. Cô chưa bao giờ nói với người nhà mình làm gì mà kiếm được nhiều tiền như vậy, người nhà cô cũng chưa bao giờ hỏi rõ, cũng có thể cha mẹ cô đã biết nhưng họ không đủ dũng cảm để phá bỏ lớp vỏ bọc mong manh ấy, chỉ nói với người khác là cô may mắn được làm ở một công ty lớn....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: