Cảm thấy có gì đó khác lạ, cứ một lúc anh ta lại quay sang nhìn cô. Một lúc sau, khi cô gái rụt rè ngẩng lên, lén lút nhìn lần nữa, không may lại đụng phải ánh mắt đang chờ đợi của anh ta.
Lần này, anh ta thực sự không kìm được, cất tiếng hỏi: “Cô gái, cô có chuyện gì không?”
Anh ta nghĩ, có lẽ cô gái này đang gặp chuyện gì khó khăn, muốn tìm người giúp đỡ nhưng lại không dám lên tiếng, nên chủ động dò hỏi.
Quả nhiên cô gái có vẻ khó xử. Chần chừ trong giây lát, cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu như để lấy hết dũng khí rồi mới bước về phía anh ta, giọng nói rõ ràng rất căng thẳng: “Tôi… tôi có thể ngồi đây được không?”
Anh ta gật đầu. “Mời ngồi!”
Sau khi ngồi xuống, cô gái vẫn cúi đầu, không dám ngẩng lên đối diện với anh ta, đã thế lại do dự không nói gì. Một lúc lâu sau, cô mới lí nhí hỏi: “Anh… có thể mời tôi một ly không?”
Anh ta nghe xong liền chột dạ, nhìn cô gái mặc váy trắng trước mặt, vẻ khó tin.
Một cô gái thanh tú và trong sáng, trông rất trẻ, còn mang vẻ ngây thơ, thuần khiết của học sinh. Nhìn bộ dạng cô hẳn vẫn là học sinh trung học? Nhưng lời cô vừa nói…
Chương Minh Viễn biết ở những khách sạn hạng sang thế này thường có nhiều “gái bao cao cấp” đến kiếm khách. Anh ta cũng vài lần gặp phải những cô gái trẻ trung, xinh đẹp, ăn mặc thời trang tới ngỏ ý muốn được mời một ly, dĩ nhiên ly nước đó cũng chỉ là cái cớ. Nhưng anh ta không hứng thú với những loại tình dục công nghiệp như thế này. Đôi cánh tay ngọc ngàn người gối, nửa vành môi đỏ vạn kẻ hôn, anh ta thấy vô cùng nhơ bẩn, tóm lại là từ chối thẳng thừng, không suy nghĩ.
Nhưng lần này, anh ta không lập tức từ chối, bởi cô gái ngồi trước mặt nhìn thế nào cũng không giống loại gái kiếm tiền, anh ta sợ hiểu lầm người ta. Trầm lặng hồi lâu, anh ta mới gật đầu đồng ý: “Được, cô muốn uống gì?”
“Gì cũng được.”
Nhìn thấy ly nước cam còn sót trên chiếc bàn cô ngồi khi nãy, anh ta nói: “Vậy thêm một ly nước cam nữa nhé!”
Cô vẫn giữ trạng thái cúi đầu, khẽ gật: “Được, cảm ơn!” Cô cầm chặt ly nước cam bằng hai tay, uống liên tục mà chẳng nói một lời, như thực sự chỉ muốn anh ta mời một ly nước. Nhưng anh ta phát hiện, những ngón tay đang siết chặt ly nước đã hơi chuyển sang trắng bệch, rõ ràng cô dùng lực rất mạnh, nhìn là đoán được tâm trạng đang căng thẳng thế nào.
Chờ đợi hồi lâu, anh ta không nhịn được, dò hỏi: “Cô gái, cô tới đây ngồi chỉ vì muốn tôi mời một ly nước sao?”
Lời nói của anh ta càng khiến cô căng thẳng. Cô cắn chặt môi, những ngón tay càng siết chặt chiếc ly. Anh ta nghĩ có lẽ cô sẽ lại im lặng, không ngờ lần này cô lập tức cất lời, nói lúc nhanh lúc chậm, pha chút lóng ngóng: “Tất nhiên là không phải, tôi… tôi muốn hỏi… anh… có cần người phục vụ không?”
Anh ta nghe xong, lại sững sờ lần nữa. Nếu nói hồi nãy, khi cô hỏi anh ta có muốn mời cô một ly còn có khả năng gây hiểu lầm, thì câu nói vừa rồi đã nói lên tất cả. Cô gái quả thật làm nghề đó, điều này khiến anh ta sửng sốt, cảm thấy khó mà tin được, lập tức hỏi cho rõ ngọn ngành: “Phục vụ thế nào? Cô có thể nói rõ hơn không?”
Cô càng cúi thấp đầu, cất giọng lí nhí: “Anh… Nếu anh muốn có người bầu bạn, tôi có thể… cùng anh… đi thuê phòng.”
Chương Minh Viễn tròn mắt kinh ngạc, như đã khẳng định được cô gái trẻ mặc bộ váy trắng này chính là gái làm tiền. Nhưng rõ ràng cô ta còn non nớt, có lẽ đây là lần đầu đi kiếm khách nên mới căng thẳng, bất an, xấu hổ và lúng túng, từ đầu tới cuối chỉ cúi đầu, mặt đỏ bừng. Anh hỏi: “Đây là lần đầu tiên cô làm chuyện này à?”
Cô gái gật đầu thật mạnh: “Ừm, cho nên… cho nên… nếu làm thì… giá cũng cao hơn. Nếu anh không chấp nhận… tôi sẽ không làm phiền anh nữa.”
Đừng tưởng cô nhút nhát, nói đến giá cả chẳng hề nhát chút nào. Anh ta phì cười. “Ồ, vậy xin hỏi cô ra giá bao nhiêu?”
Cô không trả lời ngay, dường như đang suy tính. Hồi lâu sau mới từ từ giơ ngón trỏ lên, lén lút nhìn anh ta qua hàng mi đen dài. “Một vạn.”
Một vạn tệ mua sự trinh trắng của một cô gái trẻ, đắt hay không tùy thuộc vào mỗi người.
Chương Minh Viễn chưa từng dùng tiền mua phụ nữ, anh ta không có nhu cầu đó, cũng không có ý định làm cái ngoại lệ này. Có điều, cô gái mặc váy trắng này khiến anh ta cảm thấy có chút hiếu kỳ, tiếp tục hỏi chuyện: “Năm nay cô bao nhiêu tuổi mà đã làm nghề này, đã đủ mười tám chưa? Trông cô có vẻ chưa đủ tuổi thành niên.”
Có lẽ lời nói của anh ta khiến cô có chút lo sợ, vội vã ngẩng đầu biện bạch: “Tôi đã đủ mười tám tuổi, là người trưởng thành rồi, tuyệt đối không gây phiền phức cho anh đâu!”
Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu đối diện với anh ta. Khuôn mặt cô trắng trẻo, thanh thoát, không tì vết dưới ánh đèn. Đôi đồng tử đen thẫm mở to, lấp lánh như hai hạt ngọc trai, phản chiếu cả bóng dáng anh ta.
Thấy cô căng thẳng, anh ta càng có ý trêu trọc: “Cô mà tròn mười tám tuổi sao? Có chứng minh thư không? Đưa tôi xem nào!”
Cô tưởng thật, lục tìm trong túi xách, nhưng đang tìm thì bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn anh ta. “Xin lỗi, tôi không mang theo chứng minh thư. Anh không yên tâm thì thôi vậy.”
Anh ta biết, cô chưa chắc đã quên chứng minh thư, chỉ là làm nghề này tuyệt đối không được để lộ danh tính thật của mình. Vừa nói cô vừa thu dọn lại cái túi, có vẻ như chuẩn bị bỏ đi.
Đúng lúc này có một người đàn ông khác đi vào, cũng ngồi gần chỗ họ. Đôi mắt cô vô thức liếc sang như bướm gặp hoa.
Chương Minh Viễn để ý thấy ánh mắt cô, tưởng tượng rằng nếu không thành công ở chỗ mình, cô gái có thể tiếp tục tìm kiếm những người đàn ông khác, cho đến khi lần đầu tiên của cô được đổi lấy một vạn tệ. Nghĩ đến việc cô có thể sẽ đi thuê phòng cùng gã đàn ông khác, anh ta bỗng cảm thấy trong lòng không thoải mái.
“Được thôi, không cần xem chứng minh thư của cô nữa, cô nói cho tôi cô tên gì rồi chúng ta tiếp tục nói chuyện.”
Anh ta dịu giọng giữ cô, nhưng sự cảnh giác của cô rõ ràng chưa biến mất, chần chừ hồi lâu mới đáp: “Tôi… tôi tên Sương Sương. Tiên sinh, anh còn muốn nói chuyện gì nữa? Nếu anh muốn cùng tôi… vậy thì… dứt khoát đi! Anh trả tiền, tôi lập tức cùng anh đi thuê phòng.”
Ngập ngừng giây lát, cô nhấn mạnh lần nữa: “Anh nhất định phải trả tiền trước, nếu không tôi sẽ không đi cùng anh đâu!”
Xem ra cô gái rất sợ bị lừa nên kiên quyết đòi nhận tiền trước rồi mới cùng anh ta thuê phòng.
Anh ta biết Sương Sương nhất định không phải tên thật của cô, cô tuyệt đối không thể nói tên thật của mình. Nhưng lúc này anh ta cũng không muốn truy hỏi chuyện này, gật đầu dứt khoát: “Được thôi, Sương Sương, một vạn tệ phải không? Tôi sẽ lập tức viết séc cho cô.”
Anh ta rút ra tập séc, múa bút viết một tờ séc tiền mặt đưa cô, cô gái mặc váy trắng này thật khiến anh ta phải tò mò. Anh ta muốn tìm hiểu thêm về cô, không muốn để cô đi sớm vậy, lại càng không muốn để cô tới trước gã đàn ông khác mà rụt rè hỏi có cần người phục vụ không…
Nhìn tấm séc anh ta vừa đưa, cô có chút kinh ngạc: “Đây là… séc?”
Xem ra cô chưa từng nhìn thấy séc tiền mặt, anh ta nói: “Đúng vậy, đây là séc tiền mặt. Ngày mai cô có thể mang nó đến ngân hàng đổi lấy một vạn tệ.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: