Giờ ăn trưa vốn là thời gian buôn chuyện, phần lớn đồng nghiệp ở công ty đều đang vừa ăn vừa bàn luận sự kiện chiếc nhẫn. Hầu như họ đều nghĩ Bạch Lộ đã nhân cơ hội tới thăm hỏi hôm qua mà bám lấy anh chàng
Chương Minh Viễn có quyền có thế.
Có người còn dám giả định: “Biết đâu tối qua cô ta đã leo lên giường của
Chương Minh Viễn nên hôm nay mới có nhẫn kim cương bỏ túi. Một phút đêm xuân giờ đáng giá ngàn vàng đó.”
Chiếc nhẫn kim cương kia, Bạch Lộ mãi vẫn chưa có cơ hội trả lại
Chương Minh Viễn.
Ngày hôm đó gọi điện cho anh ta thì lại là chị anh ta bắt máy, giọng nói khách khí mà lạnh lùng khiến người khác cảm thấy cách xa vạn dặm. Cô không dám mạo muội gọi lại nữa, buổi chiều, trước khi tan sở, cô lại thử nhắn tin: “Cố vấn
Chương, xin hỏi anh có ở nhà không? Tôi muốn trả lại chiếc nhẫn cho anh. Thứ đồ do tôi bất cẩn đánh rơi không có lý nào mà bắt anh phải đền.”
Tin nhắn gửi đi như đá chìm xuống biển, mãi đến tối, lúc chuẩn bị đi ngủ cô mới nhận được tin nhắn trả lời: “Tôi không ở Bắc Kinh, có việc gì chờ tôi về rồi nói.”
Chương Minh Viễn không ở Bắc Kinh? Bạch Lộ cảm thấy hơi kỳ lạ, ngày hôm qua vẫn còn ở đó mà. Dĩ nhiên những người thuộc giai cấp đặc quyền như anh ta hôm nay ở Bắc Kinh, ngày mai ở Tokyo, ngày kia lại ở Paris là chuyện rất bình thường. Qua tỉnh này thành nọ, thậm chí ra nước ngoài đối với họ cứ như dân thường đi thăm người thân vậy. Nhưng anh ta vừa mới bị tai nạn, chân còn đang “chấm phẩy”, sao đột nhiên lại rời Bắc Kinh?
Nghi vấn này phải đến hôm sau Bạch Lộ đến công ty mới được Vương Hải Đằng cho hay, ông nội đã nghỉ hưu đang dưỡng bệnh ở Hải Nam của
Chương Minh Viễn đột ngột bị nhồi máu cơ tim, cả nhà họ nhận được tin đã lập tức phân công nhau đến Hải Nam nhanh nhất có thể.
Chương Minh Viễn không ở Bắc Kinh, Bạch Lộ chỉ còn cách tạm thời giữ chiếc nhẫn. Cô không nói với Dương Quang chuyện này, sợ nảy sinh những hiểu lầm không đáng có. Dù sao, khi
Chương Minh Viễn về đến Bắc Kinh, cô sẽ lập tức đem trả chiếc nhẫn cho chủ nhân của nó.
Sắp nghỉ lễ mùng Một tháng Năm, Dương Quang và Bạch Lộ bàn nhau tận dụng thời gian nghỉ lễ đi Thiên Tân chơi vài ngày. Lẽ ra định đi Thượng Hải, nhưng Thượng Hải Expo vừa khai mạc, khách du lịch quá đông, muốn đến đó xem còn phải xếp hàng dài. Họ nghĩ một hồi, quyết định không đi nữa, chờ đến tháng Mười đi cũng không muộn, vì thế mới đổi thành đi Thiên Tân. Thế nhưng, kế hoạch cho chuyến du lịch của hai người bị Thượng Vân phá hỏng, bà ta nói cũng muốn đi Thiên Tân, còn dẫn cả Ninh Manh theo.
Có thể hình dung, chuyến đi Thiên Tân ấy đối với Bạch Lộ đã trở thành vô nghĩa. Từ đầu đến cuối, cô cảm thấy mình như một người thừa. Dương Quang, Ninh Manh và Thượng Vân lúc nào cũng vui vẻ, hòa đồng, còn cô dù cố gắng thế nào cũng không thể hòa nhập được, như thể trong không khí có bức tường vô hình nào đó ngăn cách cô và ba người họ.
Nghỉ đêm ở khách sạn, hai người một phòng, mẹ con Dương Quang và Thượng Vân không ngại ở chung một phòng, Bạch Lộ và Ninh Manh một phòng. Trong không gian riêng tư chỉ có hai người, Ninh Manh bộc lộ rõ cảm xúc của mình: “Em thích anh Dương Quang, chắc chị cũng đã biết từ lâu?”
Mặc dù Bạch Lộ đã nhận ra điều đó nhưng việc Ninh Manh đánh trống thổi kèn ngay trước mặt thế này vẫn khiến cô phần nào kinh ngạc, nhất thời không biết nói sao.
Ninh Manh cũng chẳng cần cô đáp, cứ nói một mình:
“Từ bé em đã thích anh Dương Quang rồi. Khi còn nhỏ, em đã rất hy vọng anh ấy là anh trai của em, như vậy lúc nào em cũng có thể bám đuôi anh ấy. Khi lớn lên, em lại thấy thật may vì anh ấy không phải anh trai em, như vậy em mới có cơ hội phát triển quan hệ với anh ấy sâu thêm một bậc. Em nhỏ hơn anh ấy năm tuổi, trong cuộc sống có đôi lúc em không thể theo sát anh ấy được. Anh ấy vào đại học, em mới mười bốn tuổi, rồi anh ấy yêu chị, khi biết chuyện em đã khóc rất to. Nhưng sau khi khóc em tự nói với mình, mặc dù anh ấy đã có bạn gái, nhưng điều đó không có nghĩa em không còn cơ hội, cho nên, em vẫn muốn cố gắng.”
Bạch Lộ sững người, Ninh Manh muốn cạnh tranh công bằng với cô, nhưng có thể công bằng được không? Rõ ràng cô ta luôn có Thượng Vân âm thầm giúp đỡ, nếu không, chuyến đi Thiên Tân này sao có thể từ của riêng hai người trở thành chuyến đi bốn người được?!
Ninh Manh cũng thừa nhận: “Không sai, là cô Thượng giúp em, bởi vì cô ấy luôn yêu quý em. Thật ra, em và Dương Quang từ nhỏ đã luôn bị hai mẹ nói đùa là sau này sẽ kết duyên cho hai đứa. Nếu không phải là chị xuất hiện thì…”
Cô ta không nói tiếp nhưng hàm ý trong lời nói thì đã rõ ràng, Bạch Lộ nghiễm nhiên trở thành kẻ phá hoại.
“Thật ra chị không xứng với Dương Quang. Cô Thượng và chú Dương đều nghĩ vậy. Chị là người tỉnh lẻ, không có hộ khẩu Bắc Kinh, cha mẹ cũng không còn. Cô Thượng nói, tâm lý những đứa trẻ mồ côi thường không được bình thường, e rằng chị cũng có không ít vấn đề về tâm lý, có điều tạm thời chưa bột phát mà thôi.”
Bàn tay Bạch Lộ khẽ run lên, thật ra cô có thể đoán được những điều mà Thượng Vân không thích ở cô, ví dụ như là người tỉnh lẻ, gia cảnh không tốt… Nhưng cô không ngờ, thân phận mồ côi thì ra cũng là nhược điểm của cô, bởi vì rất có thể tâm lý không được bình thường. Cặp đôi giáo sư tự cho mình là phần tử trí thức cao cấp, thật ra lòng dạ cũng chẳng khác hai bà thím quê mùa của cô là mấy. Chỉ là biết nhiều hơn vài chữ, khoác thêm được cái mác giáo sư cao quý mà thôi.
Những giây phút như thế này, Bạch Lộ thực sự rất muốn phủi áo ra đi, không muốn nhẫn nhịn thêm sự tủi nhục này nữa, nhưng nghĩ đến Dương Quang, trái tim cô lại mềm trở lại. Dù cha mẹ anh có đáng ghét thế nào, tình cảm anh dành cho cô là thực. Cô không thể và cũng không muốn bỏ anh.
Đêm đó, có lẽ Thượng Vân và Dương Quang cũng có nói chuyện. Sáng sớm hôm sau, trông Dương Quang rõ ràng rất mất tập trung, mắt thâm quầng, có lẽ vì đêm trước không ngủ được. Mắt Bạch Lộ cũng nổi một quầng đen. Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều mang chút nặng nề, phức tạp.
Phần tiếp theo của chuyến du lịch không còn như cũ nữa, chỗ nào cũng chỉ đi lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa. Lái xe về Bắc Kinh, Dương Quang đưa Ninh Manh về trước, sau đó anh đưa mẹ về nhà, cuối cùng mới là Bạch Lộ. Trước khi về, Thượng Vân dặn dò anh: “Nhớ về sớm.”
Bạch Lộ chờ Dương Quang nói gì đó với cô. Cô nghĩ anh nhất định có điều muốn nói. Quả nhiên, bóng dáng Thượng Vân vừa khuất, Dương Quang liền quay đầu nhìn cô, nói rõ ràng từng câu, từng chữ: “Bạch Lộ, chúng mình kết hôn đi!”
Câu nói như tiếng sấm khiến cô sững sờ một lúc. “Hả?!” Anh lặp lại lần nữa, gọn gàng, dứt khoát như dao sắc chặt đay rối: “Chúng mình kết hôn đi! Ngày mai đi làm thủ tục kết hôn để gạo nấu thành cơm cho mẹ anh không còn gì nói nữa.”
“Mẹ anh nói gì với anh vậy?”
“Anh không muốn nhắc lại, em luôn nói rằng mẹ anh không thích em mà anh lại chẳng nhận ra. Giờ anh đã biết em nói đúng. Bà ấy… bà ấy quả thực không thích em, nhưng anh thích. Yêu ai, cưới ai là việc của anh, chỉ cần anh thích là được rồi. Cho nên Bạch Lộ, chúng mình kết hôn đi! Anh biết lời cầu hôn này hơi đơn giản, không có hoa, cũng chẳng có nhẫn, sau này anh sẽ bù lại cho em. Em đồng ý làm vợ anh không?”
Bạch Lộ mím chặt môi, để lộ lúm đồng tiền xinh xinh hai bên má, mắt đã ngấn đầy nước. Lời cầu hôn của Dương Quang, dù không hoa hồng cũng chẳng nhẫn kim cương, cô vẫn cười trong nước mắt mà gật đầu đồng ý: “Tất nhiên, em đồng ý.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: