Khoảng năm giờ chiều, cuối cùng Dương Quang cũng gọi đến. Giọng nói nghe vô cùng mệt mỏi, anh kể lại tường tận sự việc xảy ra tại nhà anh sáng nay.
“Không hiểu sao mẹ anh biết được chuyện anh lấy sổ hộ khẩu không phải để photo nộp cho công ty, mà là giấu bà đi đăng ký kết hôn với em. Mới sáng sớm bà đã đứng chặn ở cửa, không cho anh ra ngoài, nhất định đòi anh trả sổ hộ khẩu mới cho đi. Anh thừa lúc bà không để ý, định lách sang một bên trốn ra, ai ngờ bà tóm được vạt áo không buông, cả người anh đang đà xông lên phía trước nên vô tình kéo bà ngã theo. Khi ngã, vai trái chạm đất trước, chỉ nghe “bịch” một tiếng, bà lập tức ôm lấy vai mà kêu lên đau đớn. Anh và cha hoảng quá, vội vàng gọi cấp cứu đưa bà đi bệnh viện. Ban đầu nghĩ có thể là bị trật khớp vai, nhưng chụp X quang xong mới biết bị gãy xương, phải làm phẫu thuật. Hôm nay mới làm xong các thủ tục kiểm tra trước khi phẫu thuật, bác sĩ sắp xếp mổ vào lúc chín giờ sáng ngày kia.”
Dương Quang nói xong, buồn bã thở dài. “Thật không ngờ lại ra cơ sự này. Mẹ anh vốn khỏe mạnh, hầu như chẳng có bệnh tật gì, ai ngờ lần này lại vì anh mà phải vào viện làm phẫu thuật. Anh thật… thật sự cảm thấy có lỗi với bà.”
Bạch Lộ cũng đoán được có thể vì nguyên nhân này mà gây nên chuyện, nhưng cô không nghĩ đến mức Dương Quang bất cẩn khiến mẹ bị thương, lại còn phải làm phẫu thuật. Giờ hẳn anh đang bị cảm giác áy náy và tội lỗi giày vò thấu tâm can, nên giọng nói mới mệt mỏi và nặng nề như vậy.
Còn cô, chẳng biết phải làm sao để tháo gỡ cho anh.
Mặc dù sự việc này chỉ là ngoài ý muốn nhưng suy cho cùng, chuyện ngoài ý muốn này là do anh khăng khăng làm theo ý mình mới gây nên, và trong đó, cô cũng bị coi là đồng phạm. Vậy nên cô có thể nói gì đây? Tất cả những lời nói lúc này là bào chữa cho anh hay để bào chữa cho chính mình?
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô cũng mở miệng một cách khó khăn: “Dương Quang, sự việc này do chúng ta suy nghĩ không thấu đáo, khiến mẹ anh phải chịu nỗi đau lớn như vậy. Anh tìm cơ hội xin lỗi mẹ đi, mai em cũng sẽ đến bệnh viện xin lỗi bà.”
“Anh biết rồi, anh cũng đã năm lần bảy lượt xin lỗi rồi. Bà đã không còn giận anh nữa rồi, nhưng…”
Dương Quang ngập ngừng không nói nữa, Bạch Lộ phần nào cũng đã đoán ra, cười đau khổ. “Mẹ anh sẽ không giận anh đâu, nhưng bà ấy hẳn là giận em lắm. Bà nhất định sẽ nghĩ rằng tất cả là vì em không tốt, em đã xui anh lừa bà lấy sổ hộ khẩu, lén lút cùng em kết hôn. Em là con hồ ly tinh làm hư hỏng đứa con trai của bà, phải không?”
Dương Quang nói tránh: “Giờ mẹ anh đang giận, không muốn gặp em đâu. Ngày mai em đừng đến bệnh viện, chờ bà bớt giận rồi tính tiếp.”
Bạch Lộ không phải không biết rằng Thượng Vân không hề muốn gặp cô, nhưng chuyện đã đến nước này, cô cũng không có lý do nào để mà sợ đối mặt. Đặc biệt là giờ Thượng Vân đang nằm viện, dù sao cô vẫn là bạn gái của Dương Quang, mẹ anh nằm viện là việc lớn, sao cô có thể không lộ diện? Nếu không sau này họ lại nói vì cô xuất thân hèn kém, không ai dạy bảo nên không hiểu lễ nghĩa.
Dương Quang bất đắc dĩ nói: “Vậy vài ngày nữa em hãy đến. Ngày kia mẹ anh làm phẫu thuật, tinh thần quá kích động sẽ không tốt.”
“Em biết mà. Đã xảy ra chuyện rồi, em cũng chẳng muốn nó xảy ra lần nữa.”
Dương Quang càng nghĩ càng chán nản. “Kỳ lạ thật, anh vẫn không hiểu tại sao mẹ anh lại biết chuyện anh lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký với em. Anh không hề nói cho ai khác, em có nói chuyện này với ai không?”
Bạch Lộ nghĩ một hồi rồi nói: “Em chỉ nói với chị Hoắc khi xin nghỉ phép, nhưng chị ấy không quen mẹ anh, có lý do gì mà lại kể chuyện này cho mẹ anh chứ?!”
“Đúng là lạ, vậy sao mẹ anh lại biết được nhỉ? Hay bà gặp đồng nghiệp nào của anh, vô tình nói đến chuyện nộp bản photo sổ hộ khẩu cho phòng Nhân sự, sau đó phát hiện là không có chuyện này rồi đoán ra anh muốn lấy sổ hộ khẩu để làm gì. Chắc cũng có thể là khả năng này, mẹ anh luôn nhạy cảm với những vấn đề như vậy.”
Phỏng đoán của Dương Quang có khả năng lớn nhất, Bạch Lộ cũng thấy hợp tình hợp lý, chỉ biết thở dài. Kế hoạch tiền trảm hậu tấu lần này của cô và Dương Quang không thành, đường tình duyên sau này chỉ có thể ngày càng trắc trở.
Ngày thứ ba sau khi Thượng Vân làm phẫu thuật, Bạch Lộ mua một bó hoa lớn tới thăm. Không ngờ, nghênh đón cô là một gương mặt lạnh tanh, đến lời nói và giọng cười cũng lạnh.
Thượng Vân trước đây vẫn duy trì thái độ khách khí, lịch sự với cô, giờ thì đến phép lịch sự tối thiểu cũng chẳng còn. Sau khi kiếm cớ đuổi Dương Quang đi, bà ta chính thức trở mặt với Bạch Lộ.
“Bạch Lộ, cô đã đến rồi, vậy tôi có vài lời muốn nói rõ với cô. Cô không phải là con dâu lý tưởng trong mắt tôi, đặc biệt là sau sự việc này, dù thế nào tôi cũng không đồng ý để Dương Quang cưới cô. Cô có thể nói yêu đương là chuyện của cô và nó, người làm cha mẹ như chúng tôi không có quyền can thiệp, nhưng hôn nhân tuyệt đối không chỉ là việc của hai người. Với tư cách là mẹ của Dương Quang, tôi có quyền không chấp nhận đứa con dâu như cô. Nếu cô thực lòng yêu Dương Quang, thực lòng nghĩ cho nó thì đừng đẩy nó vào tình cảnh khó xử. Nếu kết hôn với cô, nó sẽ vĩnh viễn phải làm nhân bánh kẹp giữa vợ và mẹ, cuộc sống như vậy có thể hạnh phúc được không? Một mối nhân duyên tốt đẹp không chỉ cần tình yêu chân thành từ hai phía, nó còn cần cả sự ủng hộ và chúc phúc của hai bên cha mẹ. Cô có đồng ý với quan điểm của tôi không?”
Bạch Lộ cố nở nụ cười. “Cô nói đúng. Chỉ là trong một cuộc hôn nhân, điều quan trọng nhất vẫn là tình yêu chân thành từ hai phía. Tình cảm của cháu và Dương Quang luôn rất tốt, cô làm mẹ hẳn cũng muốn anh ấy được hạnh phúc. Vậy thì vì sao cô không thử chấp nhận cháu? Hiện tại, chính cô mới là người đang làm khó anh ấy!”
“Chính bởi mong muốn con trai mình được hạnh phúc cho nên tôi mới không hy vọng nó sống với cô, bởi cô không xứng với nó. Tôi thấy Manh Manh hơn cô cả trăm lần, nó thân với Dương Quang từ nhỏ, nếu không phải là cô xuất hiện, Dương Quang và Manh Manh đã là một cặp trời sinh.”
Bạch Lộ phản bác lại, giọng nhỏ nhẹ mà kiên quyết: “Cô, cô cũng biết, đó chỉ là cách nghĩ của cô. Dương Quang thích ai, muốn được ở cạnh ai là lựa chọn của anh ấy.”
Thượng Vân giận dữ: “Cô nói vậy là có ý gì? Cô muốn ám chỉ rằng tôi đang can thiệp vào lựa chọn của con tôi, đúng không? Đúng là tôi đã can thiệp đấy, bởi vì tôi không thể ngồi nhìn nó chọn lầm người, đi lầm lối. Bạch Lộ, giờ tôi chính thức nói cho cô biết, tôi phản đối con trai tôi đi lại với cô. Từ nay về sau, cô đừng bước chân đến nhà tôi nữa, chúng tôi không hoan nghênh. Cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”
Chương 3:
Khi Bạch Lộ rời khỏi phòng bệnh, nước mắt cô đã chực rơi. Dương Quang hẳn cũng đoán được mẹ mình đã nói với cô những gì, vẻ mặt buồn bực, chẳng biết phải làm sao. Ngoài thở dài ra, anh chẳng nói câu nào. Anh có thể nói gì được đây?! Anh không thể vào mắng mẹ mình một trận cho hả giận giúp cô. Bà Thượng Vân vừa phải trải qua cuộc phẫu thuật trong phòng bệnh kia chính là kết quả từ sai lầm của họ, liệu có thể mắc sai lầm nữa được không? Sự việc đã ra nông nỗi này, cả hai đều chẳng biết phải làm sao cho đúng. Có lẽ trước mắt, đối sách duy nhất là nhẫn nhịn.
Khi tiễn Bạch Lộ đi, Dương Quang mới thì thầm vào tai cô: “Dù vừa nãy mẹ anh có nói gì không phải, em cũng đừng để bụng nhé! Giờ chúng mình không thể so đo với bà được, cứ nhẫn nhịn, nhường bà một chút.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: