Cả bữa cơm đó họ ngồi bàn bạc, suy nghĩ, mãi mà vẫn không nghĩ ra món quà gì để mừng đại thọ Thượng Vân. Da đầu Dương Quang sắp bị cào đến rách. “Tặng quà quả là việc khó nhất trên đời, món quà tặng sinh nhật em năm đó anh cũng phải nghĩ rất lâu mới nghĩ ra cái vụ tặng chính mình cho em đấy!”
Những lời anh vừa nói khiến Bạch Lộ mỉm cười. Vừa mỉm cười vừa bất giác liếc qua bàn tay trái đeo chiếc nhẫn bạch kim. Cái liếc đó khiến cô bật dậy, cúi đầu lom khom tìm kiếm dưới sàn nhà. “Ơ, nhẫn của em đâu rồi?”
“Nhẫn mất rồi sao?”
Dương Quang cũng nhổm dậy giúp cô tìm. Sàn nhà quanh bàn ăn nhẵn thín, một sợi tóc cũng không có, rõ ràng là không rơi ở đây. Bạch Lộ cuống quýt: “Rơi ở đâu được chứ?”
“Đừng cuống lên thế! Nghĩ lại xem, lần cuối em nhìn thấy nó là khi nào?”
Càng cuống càng loạn, Bạch Lộ nghĩ thế nào cũng không ra, mà giờ làm ca chiều đã đến, Dương Quang còn phải về công ty. Anh đưa cô về công ty trước, tìm mọi cách an ủi: “Em nghĩ kĩ lại xem, nếu không tìm thấy thì thôi vậy.
Không sao, mất thì cũng mất rồi. Vài ngày nữa có lương anh sẽ mua cho em chiếc khác đẹp hơn.”
Dù vậy, tâm trạng Bạch Lộ vẫn không vui. Chiếc nhẫn bị mất dù chỉ là một cái vòng bạch kim nho nhỏ, chẳng đáng là bao nhưng nó là tín vật tình yêu của cô và Dương Quang, dù có là nhẫn kim cương, bạch ngọc thì cũng chẳng thể nào thay thế được. Nhưng sao cô có thể bất cẩn mà đánh rơi được chứ? Rốt cuộc là rơi ở đâu rồi?
Lúc đứng dưới tầng trệt chờ thang máy, cô vẫn vắt óc suy nghĩ. Đột nhiên bừng tỉnh, nghĩ lại lúc trả tiền hai hộp dưa muối ở Lục Tất Cư, chiếc nhẫn bạch kim vẫn lấp lánh trên tay. Từ Lục Tất Cư, cô leo lên taxi đi thẳng đến nhà
Chương Minh Viễn. Trên xe, tay cô không rời mấy túi đồ, chiếc nhẫn không thể nào rơi được. Vậy có lẽ nó đã rơi ở nhà
Chương Minh Viễn, khả năng này là lớn nhất.
Cửa thang máy mở ra nhưng Bạch Lộ không vào thang máy nữa, vội vàng tìm điện thoại, không suy nghĩ mà gọi thẳng cho
Chương Minh Viễn. Chuông đổ khá lâu mới có người bắt máy, người ở đầu máy bên kia đang ngái ngủ: “A lô…”
Rõ ràng anh ta đang ngủ trưa, cô không khỏi có chút ảo não, giận bản thân đã quá vội vàng, không nghĩ ngợi gì đã gọi điện thoại, làm mất giấc ngủ của người ta. Nhưng gọi thì cũng đã gọi rồi, cô chỉ có thể mặt dày mà nói: “Cố vấn
Chương, xin lỗi vì đã đánh thức anh!”
Người ở đầu máy bên kia im lặng một hồi, giọng nói sau đó nghe có vẻ đã tỉnh táo vài phần: “Lại là cô? Có việc gì không?”
Cô nghĩ lúc này sao có thể mặt dày mà hỏi chuyện chiếc nhẫn, đành phải nghĩ ra một lý do: “Cũng không có chuyện gì, tôi chỉ muốn hỏi tối anh muốn ăn gì, tôi lại mang đến cho.”
Người ở đầu máy bên kia lại im lặng, lần này thì hơi lâu, lâu đến nỗi cô tưởng anh ta chỉ nửa tỉnh nửa mơ nghe điện thoại, có khi giờ lại ngủ mất rồi. Cô thử “a lô” thêm một tiếng mới thấy đối phương trả lời: “Ăn mấy đồ ăn ngoài ngán quá rồi, tôi muốn ăn cơm nhà nấu. Hay tối nay cô mua ít đồ về nấu cho tôi đi!”
Bạch Lộ không ngờ
Chương Minh Viễn lại yêu cầu như vậy, không muốn ăn cơm ngoài, muốn ăn cơm nhà, đòi cô phải tự mình xuống bếp nấu thì thật là phiền phức. Chẳng biết nói gì, nhưng sau khoảnh khắc im lặng, cô chỉ có thể gật đầu, cô phải đến nhà anh ta tìm chiếc nhẫn.
“Vậy… anh muốn ăn gì?”
Anh ta hỏi lại: “Cô biết nấu món gì?”
Cô nhân cơ hội nói: “Thật ra tôi không giỏi nấu ăn lắm, chỉ sợ không hợp khẩu vị của anh, hay tôi đến nhà hàng mua vài món về nhé?”
Nhưng anh ta khăng khăng: “Tôi đã bảo là không muốn ăn đồ ăn bên ngoài mà. Thế này nhé, cô đi mua một bông cải xanh về xào, một con cá mú để hấp, rồi nấu thêm một nồi canh trứng cà chua là được. Phải rồi, nhà tôi chẳng có mắm muối, gia vị gì, cô tiện thể mua luôn về nhé!”
Bạch Lộ bỗng dưng phải ôm thêm trách nhiệm làm bữa tối thì cảm thấy vô cùng ngán ngẩm.
Đến công ty, Hoắc Mai vừa thấy cô đã hỏi han tình hình bữa trưa của cố vấn
Chương, sau khi rành rọt báo cáo lại, cô nói buổi tối còn phải chuẩn bị bữa tối cho anh ta. Hoắc Mai nhìn cô với ánh mắt như nhìn một nhân tài. “Vậy chiều nay em về sớm một chút đi. Cứ bắt taxi mà đi, công ty thanh toán cho!”
Năm giờ chiều, Bạch Lộ đã rời khỏi công ty, cô đi siêu thị trước để mua đồ về nấu, sau đó xách một túi đồ đầy ụ đến gõ cửa nhà
Chương Minh Viễn. Cùng trong một ngày, đây là lần thứ ba cô đến căn hộ này.
Vừa vào phòng bếp, ánh mắt cô lập tức quét xung quanh một lượt, chẳng phát hiện được gì. Tiếp đó, cô kiếm cớ lục tung cả tủ bếp và bồn nước để tìm.
Chương Minh Viễn tựa mình trên chiếc sofa trong phòng khách xem ti vi, một trận bóng đang hồi gay cấn. Cô nghĩ anh ta chắc không chú ý đến mình trong phòng bếp.
Nào ngờ, giọng nói của anh ta bỗng từ xa vọng tới: “Có vẻ như cô đang tìm kiếm thứ gì? Tìm gì vậy?”
Lúc đầu Bạch Lộ không dám nói, nhưng thiết nghĩ, biết đâu anh ta đã nhìn thấy, thậm chí còn nhặt được chiếc nhẫn kia thì sao, vậy nên cô đi tới, mặt đỏ gay, ấp a ấp úng, diễn đạt chẳng thành lời khiến anh ta nghe đến lần thứ hai mới hiểu, khóe miệng lại lóe lên nụ cười quen thuộc như có như không. “Tôi cứ thắc mắc sao bỗng dưng cô lại tốt với tôi như vậy, đột nhiên lại nôn nóng gọi điện thoại hỏi tôi muốn ăn gì, thì ra là làm rơi đồ nên mới muốn đến tìm. Tự nhiên lại tử tế đột xuất, không phải trộm thì cũng là kẻ gian.”
Bị anh ta nói vậy, cô có phần xấu hổ, chẳng nghĩ ngợi gì mà phản bác lại ngay: “Ai không phải trộm thì cũng là kẻ gian, tôi ăn trộm của anh cái gì chưa? Tôi lừa…”
Chưa nói hết lời, Bạch Lộ vội đưa tay bụm miệng, khuôn mặt không kìm được mà đỏ ửng, nóng bừng.
Chương Minh Viễn nhìn cô không chớp mắt, điệu cười nửa mùa của anh ta trông càng bí hiểm. Nụ cười ấy khiến mặt cô càng nóng, dần dần lan đến tận mang tai.
Cô ngượng ngùng, lúng túng quay vào bếp, chỉ muốn lập tức cầm lấy chiếc túi xách trên bàn ăn mà bỏ về.
Như đoán được ý nghĩ của cô,
Chương Minh Viễn chậm rãi nói: “Không tìm thấy nhẫn, vậy bữa tối tôi có được ăn không?”
Anh ta nói vậy, cô sao có thể đi? Chuyện có như vậy mà đã bỏ về kể cũng kỳ lạ, hơn nữa, Hoắc Mai mà biết được, chắc chắn cô sẽ bị phê bình. Dù sao thì cũng đã đến rồi, đồ cũng đã mua rồi, không tìm được nhẫn cô cũng phải nấu bữa cơm này.
Khi Bạch Lộ tiếp tục bận rộn trong nhà bếp, bỗng nghe thấy
Chương Minh Viễn trong phòng khách nói một câu: “Yên tâm, nhẫn của cô bị mất ở nhà tôi, để hôm nào tôi đền cô cái khác.”
Giọng nói hờ hững của anh ta xen lẫn trong âm thanh huyên náo của trận bóng, càng nghe càng thấy giống như thuận miệng nói chơi. Cô chẳng buồn để tâm, tập trung đối phó với con cá trong tay.
Bữa cơm này Bạch Lộ làm vô cùng khổ sở. Những thứ đồ trong bếp nhà
Chương Minh Viễn cái gì cũng còn mới nguyên đai nguyên kiện. Nồi niêu xoong chảo, thìa dĩa bát đũa, thớt dao… tất cả vẫn còn nguyên trong hộp. Xem ra người này không bao giờ nấu ăn ở nhà, chắc hôm nay mới nổi hứng đòi ăn cơm tự nấu, kết quả là khiến cô mệt đến chết. Vật lộn một hồi cô mới làm xong hai món mặn, một món canh, đĩa bông cải xào xanh như ngọc, canh cà chua trứng đỏ tươi pha trắng hồng, cá mú hấp tỏa mùi thơm nức mũi.
Chương Minh Viễn ngửi thấy mùi thơm liền chạy tới, nhìn qua rồi nói: “Chẳng biết mùi vị thế nào nhưng hình thức trông cũng khá đẹp mắt.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: