Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đèn Không Hắt Bóng

Thuốc phiện ư! Thứ ma túy mạnh nhất... Ngay sau những cuộc phẫu thuật người ta cũng ít khi cho bệnh nhân thứ thuốc này. Chỉ khi nào có những cơn đau không tài nào chịu nỗi...
Nôrikô nhìn kỹ Naôê và lại trông thấy cái nhìn mờ đục, đờ đẫn. Cô đã có mấy lần phải tiêm thuốc phiện cho bệnh nhân, cho nên cô nhớ rất rõ mắt họ. Nhưng anh ấy tiêm thuốc phiện để làm gì? Chỉ cảm lạnh thôi mà cũng tiêm? Mà lại tiêm một liều lượng lớn như vậy? Chẳng lẽ?... Tâm can Nôrikô nóng bừng như lửa.
Đặt cái hộp xuống sàn, cô lại cúi xuống nhìn Naôê. Đôi má như bằng sắp, râu lởm chởm... Cái mũi trông nhọn hẳn lên khác ngày thường.
Nôrikô vội vàng đẩy cái hộp vào chỗ cũ, như thể hy vọng rằng làm như thế mình sẽ sua đuổi được những ý nghĩ khổ tâm. Tốt hơn hết là cô đừng trông thấy, đừng biết gì hết. Vừa rồi cô mở nắp hộp ra để làm gì kia chứ? Một cảm giác tội lỗi khó hiểu tràn vào lòng cô.
Cô chậm rãi chống gối đứng dậy và đột nhiên dẫm lên một vật gì cứng cứng. Nôrikô nhìn xuống chân: trên tấm thảm có một vật sáng mờ mờ. Nôrikô cầm lên. Một chiếc hoa tai. Một chiếc hoa tai vỏ bằng bạch kim. Nó nằm gần phía đầu giường, cái móc cài ngửa lên phía trên. Thế ra trước đây vẫn có một người đàn bà nào lên đây...
Nôrikô mệt mỏi ngồi xuống cạnh giường. Cô ngồi hồi lâu không cử động, mắt nhìn đăm đăm vào chiếc hoa tai đang lấp lánh trên lòng bàn tay.
Một giờ sau Naôê tỉnh dậy. Anh mở mắt ngơ ngác nhìn Nôrikô, rồi hiểu ra rằng đây không phải là giất mơ, từ từ ngồi dậy.
- Anh dậy rồi đấy à ?
- Vâng. - Bây giờ giọng nói nghe đã bình thường như mọi ngày - rõ và đều đều.
- Không đau ở đâu chứ?
- Không.
- Anh có nhớ em đã đến đây như thế nào không?
Naôê ngẫm nghĩ một lát, rồi gật đầu.
- Bà Ghyôđa và bà y tá trưởng phái em đến đây. Em sẽ nói gì với họ?
Naôê đưa mắt nhìn quanh tìm thuốc lá. Nôrikô đẩy về phía ông một bao thuốc và cái gạt tàn.
- Thế tức là anh bị cảm lạnh?
- Cảm lạnh. - Naôê nhắc lại, tay đưa một que diêm lên châm thuốc lá.
- Chỉ thế thôi à ? Vậy thì tại sao lại phải dùng thuốc phiện?
Trong khỏanh khắc gương mặt Naôê thay đổi hẳn. Nôrikô biết rõ từng nét một trên gương mặt ấy: cô đã nhìn nó hàng ngày, nhận biết những sự thay đổi nhỏ nhặt nhất, - nhưng bây giờ, sau một thời gian cách biệt không lâu, cô không còn nhận ra nó được nữa: gương mặt này sao cô thấy vô cùng xa lạ, cách vời và thù địch.
- Anh gầy đi đấy, - Nôrikô buồn rầu nhận xét, mắt không rời Naôê.
- Không việc gì phải lo.
Naôê nhìn ra cửa sổ, mắt đầy bóng tối. Rõ ràng là ông đã quên khuấy điếu thuốc lá đi: tàn thuốc đã dài lắm rồi, nó sắp rơi xuống thảm. Nôrikô vội đưa cái gạt tàn ra hứng.
- Em có đem thuốc lại cho anh. Thuốc cảm thật đây. Em lấy ở phòng nội khoa. - Nôrikô đưa ra một cái gói nhỏ có đóng dấu bệnh viện Oriental.
- Không cần.
- Có lẽ... không phải cảm. Anh nói thật đi. Em xin anh. Anh là thầy thuốc, anh phải hiểu rằng...
Naôê lặng im.
- Anh ốm thế nào?
- Chẳng có bệnh gì đâu.
- Không đúng.
Naôê giụi tắt điếu thuốc lá và nắm lấy khủyu tay Nôrikô.
- Anh buông ra. Anh đang ốm, anh cần nghỉ ngơi yên tĩnh. - Nôrikô cố vùng ra, nhưng Naôê không buông cô. - Đừng anh. Em còn phải về, bệnh viện sai em đến đây...
- Thì đã sao.
- Em phải về ngay... chứ không họ sẽ nghĩ đủ thứ...
- Mặc kệ.
- Không, không "mặc kệ" được đâu. Vả lại...hôm nay không được. Thật đấy.
Naôê vẫn ôm chặt lấy cô.
... Khi Naôê buông cô ra, Nôrikô thở hắt ra một tiếng và mở mắt. Naôê đagn nằm nghiêng, không cử động. Nôrikô dần dần tỉnh hẳn.
- Em sợ... - cô nói. - Nhở... Nhở có con thì sao? - Giọng Nôrikô êm dịu lạ lùng. - Anh có nghe em nói không?
- Tôi nghe.
- Vậy thì sao? - Nôrikô nép vào người Naôê. Lưng anh lạnh như băng. Có thể nào đây chính là con người cách đây một phút đã ôm ấp mình một cách khát khao cuồng nhiệt như vậy? - Em ... em sẽ nuôi nó. Dù có thế nào chăng nữa.
Naôê từ từ quay lại và nhìn vào mắt Nôrikô.
- Có thật không? Như em vừa nói ấy?
- Thật.
Ông nhìn Nôrikô hồi lâu, rồi lại chìm vào giất ngủ.
- Em đi đây, - Nôrikô nói.
Cô nhảy xuống giường, vớ lấy áo quần vào chạy vào buồng tắm.
- Ôi, bốn rưỡi rồi!
Mặc áo quần thật nhanh, Nôrikô đến cạnh Naôê.
- Anh chóng khỏi đi nhé. - Cô cúi xuống người anh, và một lọn tóc quăn rũ xuống mặt anh. - Mai anh sẽ đến bệnh viện chứ?
- Sẽ đến.
- Nói lại với bà Ghyôđa như thế nhé?
- Ừ.
- Anh phải ăn cái gì đi.
- Không muốn ăn.
- Có lẽ em đi nấu cái gì nhé?
- Thôi. Khi nào đói tôi sẽ gọi điện đến tiệm ăn.
- Chính vì thế mà ốm đấy...- Nôrikô âu yếm lau mồ hôi trên trán Naôê. - Hay anh uống tí cà-phê vậy nhé?
- Không. Tôi đã bảo là không cần gì.
- À, - Nôrikô sực nhớ. - Hôm nay ở bệnh viện cụ Isikura súyt chết đấy.
- Cái gì?! - Naôê nhổm dậy.
- Ông cụ bắt đầu ngạt thở may mà cứu kịp. Bác sĩ Kôbasi đã làm hô hấp nhân tạo, hút đờm. Còn ông cụ vừa tỉnh đã cất tiếng gọi anh... Ông cụ quí anh lắm.
- Ông cụ nằm như thế nào ? Đầu có kê cao lên không?
- Không... Nằm giường bình thường thôi.
- Nhất thiết phải kê cao đầu lên, nếu không lại sẽ như thế nữa.
- Em không thể góp ý cho các bác sĩ được.
- Em nói là to6i nhờ em yêu cầu Kôbasi như vậy.
- Nhưng..
- Không "nhưng" gì cả. Em phải truyền đạt cho Kôbasi đúng như thế.
Nôrikô, tay đã cầm áo khác, lại ngồi xuống cạnh giường.
- Đằng nào mai anh cũng sẽ đến. Lúc bấy giờ anh nói với ông ta cũng được.
- Phải nói ngay hôm nay.
- Nhưng có thể Kôbasi về nhà mất rồi.
- Em cứ nói với bất cứ bác sĩ trực nào.
Nôrikô gật đầu, cài khuy áo khóac.
Làn ánh sáng nhợt nhạt của mặt trời lặn chiếu xuyên qua bức rèm. Năm giờ kém năm. Phải về bệnh viện ngay.
- Thôi em đi nhé.
... Ngòai đường, một ngọn gió lạnh thấm sâu vào da thịt. Nôrikô không để ý, thong thả đi về phía trạm xe điện. Tiếng gót giầy của cô vang dội trên đường phố vắng. Cô dừng lại nhìn lên tòa nhà Naôê ở, rồi rảo bước đi nhanh hơn.
Nhưng linh cảm mơ hồ, những ước mơ không rõ nét quay cuồng trong tâm trí, và trí tưởng tượng lôi cuốn cô đi xa, xa mãi. "Nếu mình đẻ được một đứa con ... Nó nhất định sẽ giống Naôê - cao, đẹp, cũng trầm lặng, cứng cỏi, cương quyết. Thế rồi..."
Nhưng đến đây những ước mơ của Nôrikô đứt đọan. Cô không sao hình dung được Naôê trong vai một người chồng.
Ngày hôm sau Naôê đến làm việc như đã hứa. Thật ra thì mãi đến quá mười một giờ, gần sát giờ ăn trưa ông mới đến.
Ông mới vắng mặt có ba ngày, mà ai nấy đều phải kinh ngạc nhận ra rằng ông đã gầy đi một cách khủng khiếp.
Kôbasi đang khám bệnh nhân, nhưng nghe nói Naôê đến, anh tuyên bố nghỉ giải lao. Nhưng Naôê không đến phòng khám vội, mà lại đi thẳng lên các phòng nằm. Ông đagn khám cụ Isikura thì một cô y tá từ tầng một chạy lên.
- Thưa tiên sinh, các bệnh nhân đang đợi dưới kia.
- Thế Kôbasi không tiếp họ sao?
- Có ạ. Nhưng ... tiên sinh đã đến thì...
- Bảo bác sĩ Kôbasi cứ tiếp tục đi đã.
Cô y tá đi xuống.
Naôê cầm lấy cổ tay khô héo của cụ Isikura và bắt đầu đếm mạch.
- Tôi có nghe nói hôm qua cụ mệt nặng, - ông nói.
- Lão đã tưởng chết rồi, - cụ Isikura nói một cách khó nhọc, uốn lưỡi phát ra từng tiếng một.
- Lần sau hễ thấy khó thở cụ phải gọi bác sĩ ngay.
- No... đột ngột... quá......

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây