- Tôi chỉ có thể cho một ý kiến duy nhất mà thôi.
- Không được ạ ?
Naôê gật đầu.
- Nhưng không có cách gì từ chối được đâu ạ... - Đôi mắt ông biểu lộ rõ vẻ tuyệt vọng. - Có lẽ có cách gì...
- Thôi, tôi thấy ông đã quyết định ngày mai bằng bất cứ giá nào.
- Như vậy tức là cũng vẫn có thể được ?
Ông bầu háo hức chồm người ra phía trước.
- Tôi không nói thế. Tôi chỉ nói là nếu ông đã quyết định như vậy rồi thì cứ thế mà làm.
- Như thế nghĩa là thế nào ?
- Chỉ có nghĩa là như thế thôi.
- Thế liệu lên sân khấu có làm sao không ?
- Ấy, cái đó thì tôi không thể nói trước được.
- Nói chung cô ấy cũng khỏe...
- Cũng có thể mọi sự sẽ trót lọt, mà cũng có thể là không.
- Xin bác sĩ nói thẳng ra, bác sĩ lo điều gì ?
- Chỉ nửa ngày sau một phẫu thuật như thế thì thể chất bất kỳ người phụ nữ nào cũng khó lòng chịu nổi. Nhưng ông đã nói không còn thay đổi gì được nữa kia mà.
- Không phải đâu bác sĩ ạ, tôi không hề có ý nghĩ muốn làm một điều gì trái ý bác sĩ. - Ông bầu lại xoa tay. - Chẳng qua
Chương trình quá sít sao.
- Cho nên ông cố nài tôi ưng thuận chứ gì ?
Naôê kéo tập bệnh án của Hanađzyô lại và bắt đầu viết kết luận.
- Nếu bác sĩ cho phép ngày mai lúc mười một giờ chúng tôi sẽ lên xe đi Chiba. Sau khi ghi băng chúng tôi có buổi duyệt các ca khúc mới với sự có mặt của tác giả và sau đó đi thăm các cửa hàng đĩa hát, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng làm những việc ấy thật nhanh, sau đó Đzyunkô chỉ còn phải trả lời một buổi phỏng vấn và ngay tối hôm đó chúng tôi sẽ trở về bệnh viện.
Naôê vẫn viết tiếp, không nhìn sang ông bầu.
- Tôi làm mất thì giờ của bác sĩ, tôi nói dông dài về những chuyện vặt như vậy... Xin bác sĩ thứ lỗi.
- Đối với tôi ông chẳng có gì phải xin lỗi.
Ông bầu thở dài một tiếng rõ to rồi lại đưa cái khăn trắng muốt lên lau trán.
- Người trả giá cho cách làm ăn liều lĩnh của ông sẽ không phải là tôi mà là Đzyunkô.
- Phải.. làm nghệ sĩ thật cũng không đơn giản.
Naôê đã viết xong, ngẩng đầu lên.
- Chúng tôi sẽ đền ơn bác sĩ, - ông bầu nói, giọng xiểm nịnh.
- Nếu bằng rượu thì tốt.
Nghe thấy câu gợi ý cụ thể đến như vậy, ông bầu giương mắt nhìn Naôê với một nỗi kinh ngạc không giấu giếm.
- Mà không phải là whisky, - Naôê nói thêm. - Sakê ngon thì tôi thích hơn.
Ông bầu gật đầu, trong lòng chưa hết hoang mang. Lúc bấy giờ Nôrikô bước vào phòng. Cô vẫn mặc chiếc blouse ban nãy đã mặc trong phòng mổ, chân đi dép nhẹ không bít tất, đầu đội khăn y tế.
- Có thể đưa cô Hanađzyô về phòng riêng được rồi ạ
- Tỉnh rồi ư ?
- Gần tỉnh hẳn. Đã có thể trả lời tên mình là gì.
- Huyết áp ?
- Trăm mười. Mạch bảy mươi tám.
- Chuẩn. Đưa cô ấy về phòng. Tôi sẽ ghé sau.
- Cô ấy kêu la đau lắm.
- Tiêm một ống nôbulông.
- Vâng ạ.
- Với lại thế này nữa : Ngày mai lúc mười một giờ sáng Hanađzyuô-san phải đi.
- Mai ạ ?
Nôrikô nhìn sang ông bầu.
- Cô ấy có việc gấp. Sáng sớm mai tôi sẽ khám. Cô chuẩn bị trước các thứ đi.
- Vâng ạ, - Nôrikô đứng lại một giây nữa, rồi quay lại và ra khỏi phòng.
- Tỉnh rồi... - Ông bầu thở dài nhẹ nhõm. - Cám ơn bác sĩ. Bây giờ tôi sẽ được yên tâm hơn nhiều.
- Ông yên tâm quá sớm.
Ông bầu mở miệng ra, nhưng rồi lại ngậm lại, không nói ra được một tiếng nào.
- Cuộc phẫu thuật đã tiến hành một cách bình thường. Hiện nay mới chỉ có thể nói được như vậy.
Naôê đứng dậy rót dung dịch sát trùng lên hai tay, mở vòi nước rửa sạch rồi đi lên phòng điều hành.
Nôrikô rửa các dụng cụ lau khô, rồi dọn dẹp lại phòng mổ. Dọn xong thì đã hơn chín giờ. Naôê đợi cô. Hai người cùng đến phòng Đzyunkô.
Ông bầu đã biến đi đâu mất, và thay cho ông là một người con gái khoảng mười bảy mười tám tuổi, chắc là cô thư ký của Đzyunkô. Đzyunkô nằm ngửa trên giường, rên khe khẽ vì đau. Naôê kiểm tra lại mạch cho cô. Huyết áp bây giờ hơi thấp, nhưng sau phẫu thuật điều đó không có gì đáng lấy làm lạ.
Vì mất máu, khuôn mặt cô hơi sắc nét lên và trông có vẻ ốm yếu. Trên gương mặt ấy không có sự tươi tắn khỏe mạnh thường thấy ở các thiếu nữ hai mươi mốt tuổi.
- Hanađzyô-san ! Hanađzyô-san ! - Nôrikô gọi đến lần thứ ba Đzyunkô mới khó nhọc hé mở đôi mắt.
- Yamaguchi- san ! Yamaguchi- san - Lần này Nôrikô gọi tên thật của bệnh nhân.
- V-vâng... - Giọng Đzyunkô nghe khàn khàn như giọng bà già.
- Vẫn còn đau à ?
- Đau- u- u.. - Đzyunkô nói giọng kéo dài, ngước mắt ai oán nhìn Naôê. - Đau lắm bác sĩ ạ
- Thuốc sẽ có công hiệu ngay bây giờ và cô sẽ ngủ rất say, - Nôrikô an ủi bệnh nhân.
- Ngày mai...
- Không nên lo lắng gì cả.
- Nếu ngày mai mà tôi chưa đi được thì sẽ ra sao ?... Nếu thế thì sẽ ra sao ?...
- Đừng xúc động, - Nôrikô nói đoạn quay sang cô thư ký. - Cô tắt đèn đi và trông cho cô ấy ngủ.
Naôê ra khỏi phòng.
- Ngày mai Hanađzyô-san sẽ đi đâu ? - Nôrikô theo kịp Naôê, hỏi.
- Đi Chiba. Cô ấy phải ghi băng một buổi diễn trên tivi.
- Liệu cô ấy có chịu nỗi không ?
- Không chắc.
- Thế thì tại sao anh lại cho phép ?
- Họ một mực đòi như vậy.
- Nhở xảy ra việc gì thì sao ?
- Tôi biết làm thế nào được ?
Naôê nhún vai.
- Thế nếu...
Hai người đi bào buồng thang máy. Trong buồng ngoài họ ra không còn ai nữa. Thang máy bắt đầu xuống.
- Nếu cô ấy quỵ thì sao ? - Nôrikô hỏi tiếp.
Buồng thang máy rất nhỏ, nên giọng Nôrikô nghe to quá mức.
- Hiện nay cô ấy nghĩ đến sự nghiệp nhiều hơn là đến sức khỏe.
- Chẳng lẽ cô ấy liều đến thế ?
- Đối với những người như thế có khuyên can thế nào cũng vô ích.
- Nhưng anh là thầy thuốc ! Anh có nhiệm vụ phải ngăn chặn lại một cách cương quyết.
Thang máy dừng lại ở tầng ba. Hai cánh cửa mở ra.
- Anh không ngăn cấm chuyện này thật là không phải, - Nôrikô vẫn không buông. - Đêm hôm trước cô ấy đã không ngủ lấy được một phút : Chính cô ấy nói là công việc ở Phukuôka ngập đến tận cổ. Đến chiều vừa đến đã mổ ngay. Thế mà bây giờ đã lại chuẩn bị lên đường ! Thật là hoàn toàn điên rồ ! Dù là một nghệ sĩ thì liều lĩnh như vậy cũng không thể dung thứ được. Anh cứ thử cho cô ấy đi đi, rồi cô ấy sẽ ngất ngay trên sân khấu cho mà xem !
- Cơ sự có lẽ sẽ xảy ra đúng như thế.
- Tiên sinh !!! - Nôrikô ném sang Naôê một cái nhìn hủy diệt. - Như thế là vô trách nhiệm !
Naôê dừng lại, tư lự đưa mắt nhìn quanh rồi bỗng quay đi, bước nhanh vào toa- lét.
Hôm sau đúng mười một giờ, Đzyunkô Hanađzyô có ông bầu và cô thư ký đi kèm, ra khỏi bệnh viện. Trước thềm đã có chiếc xe hơi chờ sẵn. Đzyunkô xốc cổ áo khoác lên để tránh những đôi mắt tò mò. Mặt cô ta nhợt nhạt như mặt một tử thi. Cô phải vịn vào tay ông bầu và lê đi từng bước - hình như mỗi bước đi đều làm cô đau đớn.
Trong bệnh viện mọi sự đều yên ổn. Theo dự kiến hôm ấy không có cuộc phẫu thuật nào, cho nên sau bữa ăn trưa Nôrikô và Naôê đều được nghỉ. Đến năm giờ, khi ngày làm đã kết thúc, Naôê và thẳng nhà.
Cơn bệnh sáng hôm qua, cuộc phẫu thuật cho Đzyunkô, phiên trực đêm và công việc ngày hôm nay ở bệnh viện - Tất cả những thứ đó làm thành một gánh nặng khủng khiếp đè lên vai Naôê, cho nên về đến nhà anh đổ xuống giường như một cái xác. Gần như ngay tức khắc có tiếng gõ cửa và Nôrikô lao vào phòng. Tay nàng cầm bó hoa bọc cellephan.
- Để em dọn đã, anh đứng dậy một chút ! - Cô vui vẻ nói nhanh, nghe như hát.
- Vừa nằm được một chút... - Naôê lầu bầu.
- Giường sạch ngủ thích hơn.
Nôrikô kéo tấm chăn trên giường xuống. Naôê miễn cường đứng dậy và khoác chiếc áo kimônô. ...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: