Đến lúc này, Ngô Sâm không thể tiếp tục bế Tú Thủy, anh ta đặt Tú Thủy xuống đất, một tay nắm chặt bàn tay đang run lẩy bẩy của Tú Thủy, một tay nổ súng về những bóng đen không ngừng xuất hiện. Ngô Sâm kéo Tú Thủy lao ra cửa chính, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, vừa rồi bọn họ đã quên mất điều này.
Tuấn Kỷ do dự trong giây lát rồi tiếp tục lao về nơi có Tiêu Vân, Ly Tâm còn có Ngô Sâm đi cùng chứ Tiêu Vân chỉ có một mình.
Nghe thấy tiếng súng, những kẻ đột nhập lập tức biết chúng đã bị phát hiện, vì vậy chúng không còn lén lút mà xông cả về nơi phát ra tiếng súng.
Ly Tâm đi lom khom sát vào bờ tường, trong đêm tối nơi này là góc chết, không dễ bị phát hiện. Ba người từ cửa chính xông ra ngoài, tiếng súng ở bên tai mỗi lúc một kịch liệt. Tuy đều là súng giảm thanh nhưng trong đêm tối yên tĩnh, giảm thanh cũng nghe thấy rõ ràng.
Thỉnh thoảng có bóng đen ngã xuống trước mũi súng của Ngô Sâm, ba người vượt ra ngoài cửa chính mà không gặp bất cứ trở ngại lớn nào. Quả nhiên nơi quang minh chính đại chẳng có mấy người trấn thủ.
Tiếng súng vẫn không ngừng phát ra từ phương hướng có Tiêu Vân và Tuấn Kỷ. Ngô Sâm giao Tú Thủy cho Ly Tâm, anh ta cất giọng trầm trầm: "Hãy chăm sóc cô ấy". Nói xong, anh ta liền quay người chạy vào bên trong ngôi biệt thự.
Chương 92 - Khách quý tới nhà
Tú Thủy hoảng hốt giơ tay túm Ngô Sâm, nhưng động tác không nhanh bằng Ngô Sâm. Tú Thủy không giữ được Ngô Sâm liền nghiến răng quay đầu chạy theo Ly Tâm. Vừa rồi cô nghe thấy Ly Tâm nhắc đến thuốc nổ, thuốc nổ là thứ có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đi vào trong đó chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Tuy nhiên Tú Thủy biết Ngô Sâm không thể bỏ rơi hai người bạn ở bên trong.
Ly Tâm không nhiều lời với Tú Thủy, cô chỉ nói nhỏ: "Theo em" rồi chạy nhanh ra bên ngoài, lao về phía nhà để xe. Tú Thủy cố giữ bình tĩnh, chạy theo Ly Tâm.
Ầm ầm, tầng thấp nhất ở phía đông ngôi biệt thự đột nhiên có tiếng nổ, Ly Tâm không quay đầu tiếp tục chạy, nhưng cô đoán ra đám người đột nhập không thể khống chế nhóm Tuấn Kỷ nên châm ngòi nổ. Người của bọn chúng vẫn ở bên trong mà chúng dám châm ngòi nổ, xem ra đây không phải xã hội đen bình thường.
"Ly Tâm..." Tú Thủy run rẩy gọi Ly Tâm, cô sợ đến mức không nói ra lời.
Ly Tâm vừa chạy vừa hét: "Sợ gì chứ? Bọn họ có bản lĩnh gây chuyện, thì sẽ có bản lĩnh thoát ra ngoài". Nói xong cô nổ súng vào khóa cửa nhà xe rồi nhanh chóng mở cửa lao vào trong.
Tiếng nổ từng đợt truyền đến, may mà đối phương không dùng loại thuốc nổ cao cấp, nếu không ngôi biệt thự nhỏ này chắc chắn sẽ trở thành đống gạch vụn trong giây lát. Ly Tâm túm tay Tú Thủy lôi lên xe. Không có khóa xe, Ly Tâm chọc ngoáy một hai giây, chiếc Ferrari màu xám bạc phóng như bay ra ngoài.
Ánh lửa lập lòe chiếu sáng một góc ngôi biệt thự, Ly Tâm đã quen với những cảnh tượng hoành tráng hơn đây gấp nhiều lần nên sắc mặt cô không hề thay đổi. Cô dừng xe ở ngay trước cổng ngôi biệt thự rồi nhìn đồng hồ trên tay: "Em sẽ cho bọn họ hai mươi giây". Đi theo Tề Mặc một thời gian dài, Ly Tâm quen đếm thời gian bằng giây chứ không phải bằng giờ hay bằng phút.
Ánh lửa ở trước mặt ngày một lan rộng, tiếng nổ vẫn tiếp tục vang lên, Ly Tâm ngồi im lặng trên ô tô, sắc mặt cô lạnh lùng vô cảm. Cùng với tiếng nổ, vật thể từ trong ngôi biệt thự bay tung tóe, cả vào ô tô và rơi xuống đầu hai cô gái.
Ánh mắt Ly Tâm lộ vẻ bất mãn, cô sờ tay lên đầu nhặt những mảnh vụn vôi vữa. Ly Tâm thầm nghĩ xe nào không chọn lại đi chọn đúng xe mui trần khiến toàn thân bụi mù, khi nào về lại mất công tắm rửa.
Ầm, một tiếng nổ lớn vang lên, cả ngôi biệt thự như sáng bừng trong phút chốc. Lúc này Tú Thủy tim như nhảy ra khỏi lồng ngực, mắt không rời khỏi lối ra ngôi biệt thự. Phát hiện đám Tuấn Kỷ lao từ trong biệt thự ra ngoài, Tú Thủy mừng rỡ hét lớn: "Ở đây, nhanh lên, mau lên xe, nhanh lên".
Đám Tuấn Kỷ phát hiện chiếc ô tô của Ly Tâm đang đỗ trong đêm tối ở phía xa xa, nếu không phải Tú Thủy lên tiếng, bọn họ chắc sẽ không nhìn thấy, ba người đàn ông lập tức chạy như bay về hướng xe của Ly Tâm.
"Còn ba giây nữa". Ly Tâm nhìn đồng hồ, sắc mặt không hề thay đổi. Hai tay cô đặt lên vô lăng chuẩn bị xuất phát, tình huống này quả thật không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Đám Tuấn Kỷ không hiểu ý Ly Tâm, Tuấn Kỷ chạy ở đằng trước bay người vào trong xe, đồng thời Ngô Sâm cũng nhảy vào, trong khi đó Tiêu Vân chậm hơn hai người một bước.
Hết ba giây, Ly Tâm lập tức rồ ga, chiếc xe phóng vọt lên. Tiêu Vân vẫn còn chưa kịp nhảy vào xe trợn mắt hoảng hốt, Tuấn Kỷ phản ứng nhanh nhoài người túm lấy Tiêu Vân, Ngô Sâm ở bên cạnh cũng nắm lấy thắt lưng Tuấn Kỷ kéo mạnh về phía sau, cả hai hợp sức lôi được Tiêu Vân lên xe.
Tiêu Vân thở hổn hển hét lớn với Ly Tâm: "Ly Tâm, cô làm gì vậy? Cô muốn lấy mạng tôi à, cô...". Anh ta còn chưa nói hết câu, một tiếng nổ cực lớn vang lên.
Tiêu Vân quay đầu nhìn, chỉ thấy cả ngôi biệt thự sụp xuống, khói lửa bốc đầy trời, gạch đá bắn tung tóe về bốn phương tám hướng. Tiêu Vân liền há hốc miệng á khẩu trong giây lát.
Tuấn Kỷ dựa vào ghế xe, mắt dõi về phía trước chứ không thèm để ý đến phản ứng của Tiêu Vân. Lần này gặp lại Ly Tâm, anh ta cảm thấy cô thay đổi không ít. Nếu trước đó cô tỏa ra ánh sáng rực rỡ thì bây giờ cô đã biết cách thu hồi ánh sáng, khiến bản thân cô càng trưởng thành hơn, đầy đặn hơn, thứ ánh sáng phát ra từ người cô càng sắc nét và chói mắt hơn.
Tuấn Kỷ nở nụ cười nhàn nhã với Tiêu Vân: "Bây giờ thì cậu biết cô ấy có phải lấy mạng cậu hay không?". Tiêu Vân nhíu mày không lên tiếng.
"Tính toán chuẩn xác thật đấy". Ngô Sâm liếc nhìn Ly Tâm, cô có thể tính toán chính xác thời gian phát nổ sau cùng, có thể tính toán khoảng cách an toàn nhất. Việc tính toán hoàn hảo như vậy đến anh ta cũng chưa bao giờ làm nổi.
Ly Tâm không nói chuyện với bất cứ người nào, cô lạnh lùng lái xe lao thẳng về phía trước. Tuấn Kỷ và Ngô Sâm đưa mắt nhìn nhau nhưng cũng không bận tâm, bọn họ bắt đầu gọi điện thoại truyền đạt mệnh lệnh cho người của mình.
Đến lúc tờ mờ sáng, Ly Tâm lái xe tới vùng bờ biển, cô phanh kít lại, mở cửa bước xuống xe rồi quay lại nhìn bốn người còn ở trên xe.
Tuấn Kỷ mỉm cười giơ hai tay làm động tác đầu hàng: "Tôi xin lỗi, tôi không ngờ lại xảy ra chuyện này, đã khiến cô hoảng hồn". Từ cuối cùng không mấy thành thật bởi anh ta không hề thấy Ly Tâm có biểu hiện hoảng hồn.
Ly Tâm lạnh lùng trừng mắt với bốn người: "Muốn kéo tôi xuống bùn phải không? Tôi có động chạm gì đến các anh đâu?" Cứ nghĩ đến chuyện hai lần gặp nguy hiểm trong một ngày kể từ lúc đụng phải bọn họ là cô thấy khói bốc lên đầu.
Tuấn Kỷ nở nụ cười quyến rũ nhảy ra khỏi xe đứng đối diện với Ly Tâm: "Tôi sẽ giải quyết tử tế, lần sau tuyệt đối không để xảy ra sơ suất như vậy".
"Anh còn muốn có lần sau nữa? Không có đâu". Ly Tâm vung tay chuẩn bị bỏ đi, trước mặt là lối vào thành phố, cô đã cố ý lái xe đến đây.
Tuấn Kỷ vội túm chặt cổ tay Ly Tâm: "Tôi bảo đảm, tuyệt đối không có lần sau, cô...".
Tuấn Kỷ chưa nói hết câu, tiếng gầm rú của động cơ ô tô từ xa xa thoáng chốc đã đến gần, tốc độ nhanh đến kinh hồn. Tuấn Kỷ vội nhảy vào trong xe, cất giọng trầm trầm: "Ly Tâm, mau lái xe đi". Ly Tâm nghe câu này biết ngay có chuyện không ổn, cô lập tức ngồi vào vị trí, nhấn ga đưa chiếc Ferrari lao vun vút về phía trước....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: