XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đạo tình - Chu Ngọc


Nghĩ đến một tương lai có vẻ tươi sáng, Ly Tâm liền nở nụ cười tươi rồi nhắm mắt ngủ, tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc đều đặn, không biết đã đến ba giờ sáng từ lúc nào.

Ly Tâm xoay đi xoay lại mà vẫn không ngủ được, cô đành ngồi dậy rồi giơ tay đập mạnh vào đầu. Không hiểu là chuyện gì nữa, từ trước đến nay có bao giờ cô bị mất ngủ đâu, hơn nữa Ly Tâm cũng chưa bao giờ phát hiện ra, cô không chợp mắt nổi khi ở trên giường lạ.

Ly Tâm sờ tay xuống đệm giường, rất mềm mại rất ấm áp, nhưng cô vẫn bị mất ngủ. Ly Tâm thật sự muốn đi ngủ nhưng không thể chợp mắt, cảm giác này khiến cô rất khó chịu.

Hay là do nóng quá? Ly Tâm cau mày chỉnh điều hòa xuống hai mươi độ, chắc là thích hợp rồi. Nhưng một lúc sau cô lạnh đến phát run, không phải nhiệt độ, không phải do chiếc giường, cũng không phải do cô không buồn ngủ. Rốt cuộc là vì sao? Ly Tâm buồn bực ngồi dậy, suy nghĩ xem có điểm nào không đúng.

Đưa mắt sang bên cạnh thấy chiếc giường lớn trống không, Ly Tâm lập tức hiểu ra vấn đề, chiếc giường rất rộng nhưng lại thiếu mất một người. Bên cạnh cô thiếu một người, thiếu một khuôn ngực vạm vỡ, thiếu một người ôm cô như chiếc gối ôm, thiếu mất hơi ấm và mùi hương đặc trưng của hắn.

Ly Tâm sa sầm mặt, nhìn chằm chằm vào chiếc giường hồi lâu. Sau đó cô than thầm, chẳng lẽ bản thân cô có khuynh hướng thích bị ngược đãi, tại sao cô lại để bản thân lệ thuộc vào thân hình rắc chắc như gang thép và mùi hương nhàn nhạt đó, thật là quá đáng. Sau khi tìm ra nguyên nhân, Ly Tâm biết cô có muốn cũng không ngủ được nữa, thế là cô đứng dậy đi ra ngoài.

Ông trăng tròn lơ lửng trên không trung chiếu ánh sáng dìu dịu khắp không gian. Ly Tâm đứng ở ngoài ban công tối, ngẩng đầu ngắm trăng. Cả đời này cô đã bao giờ bị mất ngủ, trước đây nơi nào cô cũng có thể ngủ như thường, ngày hôm nay là lần đầu tiên cô bị mất ngủ trong hơn hai mươi năm qua.

Tất cả đều do lỗi của Tề Mặc, cô bị hắn ôm hắn đè thành ra quen mất rồi. Mấy hôm trước ở Tề Gia mặc dù Tề Mặc không có ở nhà nhưng trên giường vẫn còn lưu lại mùi hương của hắn nên cô không có cảm giác bất ổn, bây giờ đi nơi khác không ngờ cô chẳng thể chợp mắt. Khi nào quay về cô phải tính sổ với Tề Mặc mới được, đều tại hắn cả, Ly Tâm tức đến mức bất giác tung nắm đấm vào không trung.

Dưới ánh trăng lúc ẩn lúc hiện, Ly Tâm thoáng nhìn thấy bóng người đang leo lên một góc tường của ngôi biệt thự. Ly Tâm im lặng ẩn mình trong bóng tối, chăm chú theo dõi bóng người đó.

Một tên, hai tên, ba tên...Ly Tâm nhẩm đếm, có tất cả mười mấy tên. Cô hơi cau mày, trò gì vậy, cô mới rời khỏi Tề Mặc, tưởng có thể được nghỉ ngơi tử tế, sao tự nhiên gặp phải chuyện này, đám Tú Thủy dính dáng đến mấy vụ nguy hiểm từ lúc nào?

Ly Tâm đứng im theo dõi, kẻ nào có bản lĩnh gây chuyện thì có bản lĩnh dập lửa. Nghe những lời nói của Tiêu Vân trước đó, Ly Tâm đoán chuyện này có quan hệ đến anh ta, anh ta đúng là người hay gây thị phi.

Nhờ ánh trăng, Ly Tâm nhìn thấy những người ở dưới chân tường đang thận trọng bố trí thứ gì đó. Nhìn kỹ một chút, Ly Tâm nhăn mặt khi phát hiện ra đó là thuốc nổ, đám người vừa đột nhập đang đặt thuốc nổ. Ly Tâm nghiến răng cuộn chặt tay thành nắm đấm, tại sao cô đi đâu cũng không được yên thân? Ly Tâm lặng lẽ nhảy sang ban công phòng bên cạnh, cô mặc kệ đám Ngô Sâm và Tuấn Kỷ, cô chỉ muốn nhắc nhở một mình Tú Thủy.

Ánh trăng chiếu sáng khắp nơi, nhưng rất may là ban công phòng Ly Tâm và phòng Tú Thủy nằm ở góc khuất. Ly Tâm nhanh chóng từ ban công phòng bên cạnh chuẩn bị bay người sang ban công phòng Tú Thủy. Đúng lúc này, có một bóng đen leo lên, Ly Tâm liền lặng lẽ theo sau bóng đen đó.

Bóng đen đẩy cửa phòng Tú Thủy rồi rón rén đi vào bên trong. Ly Tâm do ở khoảng cách gần nên nhìn thấy bóng đen rút ra khẩu súng, cô nín thở nhẹ nhàng tiến lại gần bóng đen.

Bịch, một tiếng động cực khẽ, Tú Thủy ở trên giường còn chưa bị đánh thức, Ly Tâm đỡ bóng đen vừa bị ngất do cô dùng báng súng đập mạnh vào gáy đặt xuống đất. Sau đó Ly Tâm lao đến bên giường Tú Thủy, tay cô bịt miệng Tú Thủy và nói nhỏ: "Đừng động đậy".

Tú Thủy tỉnh giấc, vẫn còn chưa kịp phản ứng, nghe giọng nói của Ly Tâm, cô thấy nhẹ nhõm hẳn. Ly Tâm kéo Tú Thủy xuống giường, đúng lúc này, cửa phòng có tiếng động khẽ và mở ra trong đêm tối.

Ly Tâm cau mày liền quay lại, đụng vào trúng người Tú Thủy, cô vội vàng bịt miệng và mũi Tú Thủy.

Một sát thủ có thể biết được người ở trước mặt thức hay ngủ qua hơi thở. Kiến thức này tổ chức ăn trộm đã dạy Ly Tâm từ năm cô mới mười tuổi, bởi vì ngoài việc ăn trộm, bọn cô phải học cách bảo toàn tính mạng từ đám sát thủ được cử đến khi bọn cô thất thủ.

Một bóng người lặng lẽ đi vào trong, giơ tay quờ quạng về vị trí Tú Thủy đang đứng, anh liền kéo Tú Thủy vào lòng. Ly Tâm lập tức giơ khẩu súng trong tay về phía người đó.

"Tú..." Bóng đen vừa đi vào còn chưa kịp nói hết câu, khẩu súng của Ly Tâm đã chĩa thẳng vào đầu anh ta. Trong đêm tối chỉ có tiếng đạn lên nòng, bóng đen sững sờ, anh ta đứng yên không động đậy.

Nghe người đó gọi tên Tú Thủy, Ly Tâm lập tức buông tay Tú Thủy, đập đập mũi súng vào người ở trước mặt: "Tránh ra". Vừa nói cô vừa nhanh chóng nhảy xuống dưới.

Thấy Ly Tâm lên tiếng, người đàn ông dường như thở phào nhẹ nhõm, đứng tránh người sang một bên nhường đường cho Ly Tâm, đồng thời anh ta bế Tú Thủy lúc này vẫn chưa định thần và thì thầm: "Tuấn Kỷ đang đi tìm cô".

Ly Tâm không lên tiếng lặng lẽ đi ra phía cửa, Ngô Sâm ở đằng sau nhanh chóng bước theo cô, anh ta hạ thấp giọng nói: "Đi bên này, ở đằng sau có người".

"Bên này chúng đặt thuốc nổ". Ly Tâm lách người qua khe cửa đi ra ngoài, Ngô Sâm sau một giây sững sờ cũng lập tức đi theo cô.

Ngôi biệt thự không rộng lắm, phía trước là bờ biển, đằng sau tựa vào núi. Phía trước có không gian tương đối rộng, chính là nơi Ly Tâm nhìn thấy đối phương gài thuốc nổ, còn khu vực hướng về phía núi là nơi Ngô Sâm nhìn thấy có nhiều người, tuy nhiên con người dù đông đến mấy cũng không đáng sợ bằng thuốc nổ.

"Tuấn Kỷ..."

"Nếu không thấy tôi, anh ta sẽ tự tìm đến đây". Ngô Sâm mới chỉ nói ra hai từ, Ly Tâm lập tức ngắt lời anh ta. Đây là kiến thức cơ bản, cô không đời nào quay lại tìm anh ta. Nghe Ly Tâm nói vậy, Ngô Sâm không còn thắc mắc tiếp tục cùng Ly Tâm đi về phía sau.

Bóng đen ngày một đông, bước chân của Ly Tâm cũng mỗi lúc một nhanh. Rơi vào hoàn cảnh này, tốc độ chính là thời gian, chỉ có tranh thủ thời gian, cô mới có cơ hội thoát khỏi nguy hiểm.

Pằng, một tiếng nổ nhẹ vang lên, bóng đen ở đằng trước đổ vật xuống đất, Tuấn Kỷ xuất hiện trước mặt ba người mà không gây một tiếng động nào, anh ta hỏi khẽ: "Không sao?"

"Ổn". Tuấn Kỷ hỏi câu rất đơn giản, Ngô Sâm trả lời còn đơn giản hơn. Ly Tâm tiếp tục đi thẳng, Tuấn Kỷ và Ngô Sâm cũng lập tức bám theo cô.

"Đi bên này, Tiêu Vân đã xuống chuẩn bị rồi". Tuấn Kỷ kéo tay Ly Tâm khi thấy cô đi về phía nhà bếp.

Thấy Tuấn Kỷ chỉ tay về nhà vệ sinh, Ly Tâm đoán ra nơi đó chắc có một lối đi thông ra ngọn núi ở phía sau, cô không do dự lập tức đi theo Tuấn Kỷ.

Pằng, tiếng súng nổ từ phía trước truyền đến, sau một vài giây im lặng, tiếng súng đột nhiên dồn dập. Ly Tâm bất giác cau mày, tiếng súng phát ra từ nơi có Tiêu Vân, đúng là anh chàng đụng đâu hỏng đó, cô liền quay người chạy về phía cửa chính....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0014 giây