Polaroid



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


_Lí do?
_Lí do? – Đình Phong lại nhếch miệng cười – Vì…Tiểu Minh là của tôi.
_Anh sợ tôi cướp lại cô ấy?

Hạo Du bất ngờ cũng cười, cậu đưa tay khuấy nhẹ ly café rồi lại đưa lên miệng nhấp một ngụm nhỏ, chậm rãi. Hạo Du đang cố kiềm chế cảm xúc của mình.

_Sợ? Tôi mà phải sợ cậu sao, nực cười.
_Vậy chỉ vì Tiểu Minh là của anh mà anh cấm tôi lại gần cô ấy sao, không lẽ anh có thể cấm tất cả đàn ông con trai trên thế gian này tiếp xúc với cô ấy?
_Haha, cậu không hiểu sao, ai cũng được, chỉ cậu THÌ KHÔNG.
_Vì…
_Đừng có hỏi lí do – Đình Phong bỗng ngắt lời Hạo Du – cậu hiểu mà, sao còn phải hỏi.

Hạo Du nhìn Đình Phong, khẽ thở dài trong đầu. Phải, đâu phải cậu không hiểu, cậu quá hiểu. Thực sự vẫn chưa muốn chấp nhận, nhưng Hạo Du biết, rồi cậu cũng sẽ phải đồng ý thôi…

_Vậy anh muốn thế nào?
_Tôi đã nói là không muốn nhắc lại lần thứ hai những gì mình đã nói.
_Được rồi, vậy cho tôi biết anh đã thấy những gì?

Đình Phong nghe Hạo Du nói, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhưng rồi lại trở lại bình thường với sự tự tin vốn có:

_Thấy cậu làm Tiểu Minh không vui.
_Cô ấy không vui?
_Sẽ-không-vui – Đình Phong nhấn mạnh từng chữ – tôi không thích cậu, không thích cậu xuất hiện trong cuộc đời của cô ấy, càng không thích cậu chen ngang tình yêu của tôi và Tiểu Minh. Cậu nghĩ Tiểu Minh sẽ vui khi thấy tôi không vui sao?

Đình Phong lớn tiếng nói, vẫn nhìn chăm chăm vào mắt Hạo Du.

_Thế nào? Đang suy nghĩ sao? – Đình Phong khẽ đưa ly café lên miệng uống.
_Nếu tôi không đồng ý thì sao? – Hạo Du hỏi lại.
_Tùy cậu thôi, nếu cậu muốn Tiểu Minh không vui.

Đình Phong nhún vai, nói. Anh biết thừa Hạo Du còn yêu Tiểu Minh, sự căm ghét trong mắt Hạo Du kia khi nghe anh nói đã dần chuyển sang bi thương. Tình yêu Hạo Du dành cho Tiểu Minh cũng lớn y như anh thôi, Đình Phong biết điều đó, nên anh cần phải “gạt” Hạo Du ra khỏi cuộc sống của Tiểu Minh càng sớm càng tốt.

Đình Phong cũng biết…Hạo Du rồi sẽ đồng ý thôi.

Bỗng thấy giọng Hạo Du trầm trầm vang lên:

_Nói cho tôi lí do bốn năm trước Tiểu Minh chọn anh.
_Ha, chuyện đó cũng cần lí do sao? Cô ấy yêu tôi nên chọn tôi, đó chẳng phải là chuyện hiển nhiên xảy ra hay sao? – Đình Phong tự tin trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.

Hạo Du nghe Đình Phong nói, cậu bất chợt nhớ đến khung cảnh khuôn viên bệnh viện năm đó, sau khi đưa đơn li hôn cho cậu, Tiểu Minh đã gọi Đình Phong là chồng yêu rồi kéo anh ta đi. Không lẽ thực sự Tiểu Minh lúc đó đã yêu Đình Phong rồi. Hạo Du luôn nghĩ về chuyện này, nhưng cậu rõ ràng không thể nào chấp nhận được.

Tình yêu Tiểu Minh dành cho cậu khi đó quá lớn! Để thay đổi cô ấy, cậu không nghĩ chỉ riêng tình yêu của Đình Phong thôi mà lại làm được. Rõ ràng là không thể!

_Không đúng, có phải vì lúc đó cô ấy không biết tôi yêu cô ấy?

Đình Phong nghe Hạo Du hỏi, bỗng ánh mắt có chút thay đổi, một tia bối rối xoẹt qua rồi lại biến mất không chút dấu vết, như chưa từng xuất hiện. Đình Phong mà, sao có thể để cho người khác nắm được cảm xúc, suy nghĩ của mình chứ.

_Cậu vẫn mong Tiểu Minh sẽ quay lại với cậu sao? Cậu muốn cô ấy buồn sao? Muốn lại vì cậu mà một lần nữa Tiểu Minh lại phải chịu đau khổ sao? Tôi đã định để cho cậu và cô ấy cứ làm bạn, nhưng tôi e là… Cậu hình như không chịu yên phận thì phải.
_Ừm, tôi thật sự sẽ chỉ làm bạn với cô ấy, anh không cần phải lo lắng.
_Ý cậu là cậu không đồng ý tránh xa cô ấy ra? – Đình Phong đã có chút tức giận trong lời nói.
_Bắt buộc phải như thế sao? Anh bất an đến vậy sao, có phải vì lúc Tiểu Minh chọn anh, cô ấy… không phải vì yêu anh?
_Cậu nói thế là sao, Tiểu Minh rất yêu tôi, bốn năm trước cũng thế, bây giờ cũng vậy, và tất nhiên là cả mai sau nữa. Cậu thừa biết là bản thân cậu chỉ mang lại cho cô ấy nỗi buồn, chính vì bốn năm trước cậu không trân trọng nên mới mất Tiểu Minh, giờ cậu xuất hiện cũng chỉ làm cho cô ấy phải buồn phiền thôi, cả vì…tôi không thích cậu. Tránh xa cô ấy ra, đó là điều duy nhất mà cậu có thể làm cho cô ấy đấy!

Đình Phong gay gắt nói, sự bình thản gần như bị phá vỡ. Hạo Du nhìn Đình Phong, nhìn tình yêu dành cho Tiểu Minh rực lên trong mắt người con trai này mà lại thở dài một cái trong đầu, cậu vẫn thua, thua cả Đình Phong lẫn tình yêu anh ta dành cho Tiểu Minh. Vậy là cậu nên rút lui?

_Anh đảm bảo sẽ chỉ mang lại cho Tiểu Minh niềm hạnh phúc thôi chứ?
_Cậu đừng hỏi những câu thừa thãi như vậy, tất nhiên là thế, và nếu có SỰ GIÚP ĐỠ của cậu thì sẽ tốt hơn đấy.
_Chỉ cần tôi tránh xa Tiểu Minh ra chứ gì?
_Phải. – Đình Phong nhanh chóng trả lời.
_Cho tôi thời gian.

Hạo Du ảm đạm đáp lại. Cậu nhìn Đình Phong, ánh mắt sâu thăm thẳm. Cậu chẳng cần giấu giếm gì nữa, cậu đang buồn lắm!

_Cho đến bao giờ?
_Tối nay.

Hạo Du chắc chắn trả lời. Cậu không cần nhiều, chỉ cần đủ thời gian cho cậu…nói chuyện với Tiểu Minh thêm lần nữa…

_Được. Mà tôi biết cậu sẽ đồng ý thôi, nếu cậu thực sự…yêu Tiểu Minh. Gọi điện cho tôi sau khi cậu có quyết định, và…hãy giữ bí mật cuộc nói chuyện này, tôi không muốn Tiểu Minh của tôi biết, được chứ.
_Được.
_Vậy tôi về trước, vợ yêu đang chờ tôi về ăn cơm, thế nhé, đi đường…cẩn thận.

Đình Phong khẽ nhếch miệng cười, anh đứng lên ngay và quay lưng rời đi, không chờ câu trả lời Hạo Du, mà anh cũng thấy nó chẳng cần thiết.

Bỏ lại Hạo Du với những miên man suy nghĩ, Đình Phong từng bước chậm rãi về phía chiếc xe của mình, lên xe, nổ máy. Đình Phong cùng chiếc xe lao đi vun vút trên đường, vợ yêu của anh đang mong anh lắm, phải mau chóng trở về bên cô ấy thôi.




Ngoài trời đang mưa.

Mưa từng hạt tấp vào cửa sổ, để lại những vệt nước trong suốt in trên tấm kính dày.

Hạo Du đứng bên cửa sổ, tay khẽ bám víu vào tấm kính dày ấy, cố gắng, để không ngã quỵ. Trái tim cậu đang tan ra cùng mưa, tiếng tim vỡ ra hòa quyện cùng tiếng mưa rả rích. Nỗi đau đang dày vò tâm trí cậu. Nỗi đau đang từ từ xé trái tim cậu ra làm nhiều mảnh, từ từ, vì thế…đau đớn lắm.

Năm phút trước…

Hạo Du gọi điện cho Đình Phong và nói quyết định của mình.

Năm phút trước, cậu đã nói: “Xin hãy yêu cô ấy cả phần của tôi và làm cho cô ấy hạnh phúc. Tôi đồng ý…tránh xa cô ấy”.

Giọng nói như cầu xin, cậu đã cầu xin một người con trai khác yêu cô gái cậu yêu cả phần của cậu.

Nực cười chưa? Hạo Du đang ước mình có thể cười được đây, vì cậu…đang khóc mà không ra nước mắt! Nước mắt cứ nghẹn lại không sao thoát ra được, nó làm cậu như muốn nổ tung, đầu óc cậu chao đảo, mọi thứ trước mắt cứ tối sầm lại, Hạo Du không nhìn rõ cái gì nữa, tất cả những gì cậu muốn, là ngã xuống, và thiếp đi. Để nỗi đau đừng dày vò cậu thêm nữa, để trái tim và tâm trí cậu được yên. Nhưng…Hạo Du không làm được.

Nửa tiếng trước…

Hạo Du ngồi trên giường, như bất động, chiếc điện thoại bị cậu giữ lâu đến phát nóng! Hạo Du nhìn vào tấm hình xinh xinh của cô gái tên “Tiểu Minh”, bên cạnh là số điện thoại của cô ấy. Cậu cứ nhìn chằm chằm vào nó, lông mày chau lại, trán xuất hiện từng nếp nhăn nom rất khổ sở. Hạo Du muốn gọi cho Tiểu Minh, nửa muốn, nửa không.

Cuối cùng Hạo Du cũng ấn cái nút màu xanh ấy. Sau vài giây, đầu dây bên kia mới có tiếng, giọng Tiểu Minh trong treo vang lên:

_Hạo Du.
_......
_Hạo Du?

Hạo Du bỗng run rẩy, mất vài giây, cậu mới cất được lời:

_Ừ, anh đây. Tiểu Minh à?
_Không em thì ai, có chuyện gì thế anh?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0018 giây