XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Chợt phát hiện ra, không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn rõ khuôn mặt của cậu ấy?

Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt của cậu ấy đầy ưu tư.

Tôi quy loại vẻ ưu tư đó thành nỗi bồn chồn không yên của đám con trai trong thời kỳ trưởng thành của tuổi thanh xuân. Bởi vì chúng tôi đều đã trưởng thành rồi, có thể tự do yêu đương, tình bạn tốt đẹp có thể bị đe dọa, vì vậy cậu ấy cảm thấy lo lắng chăng.

Nghĩ như vậy trong lòng tôi cảm thấy được giải tỏa, càng yên lòng hơn.



Chương 5 - Chín mươi chín đóa hồng


Buổi tối, Alawn tổ chức cho tôi một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại nhà cậu ấy. Bố mẹ và cô giúp việc đều được mời sang nhà tôi chơi, còn lại một đám trẻ mà theo lời mẹ của Alawn là “lũ con nít ngây thơ đáng ghét” trong nhà.

Tôi kéo theo cả Duyệt Duyệt đến đó, tự cho rằng Alawn chắc chắn sẽ khen ngợi sự chu đáo của mình. Ai ngờ, phản ứng của Alawn lại cực kỳ bình thản. Đám bạn đầu trộm đuôi cướp của Alawn vừa nhìn thấy Duyệt Duyệt xinh xắn đã thèm rỏ nước dãi như chó nhìn thấy xương rồi.

Alawn bỗng hỏi thầm tôi, có phải là tôi chột dạ, bởi vì tôi muốn hẹn hò với Leo, muốn thoát khỏi bạn thân là cậu ấy nên mới tìm một cô gái khác đến để bù đắp không.

Tôi đưa tay xoắn xoắn lọn tóc, ngây người ra cười hì hì, nói rằng ưu điểm lớn nhất của cậu ấy là có khả năng nhận thức. Sau đó, Alawn liền sa sầm nét mặt, không thèm để ý đến tôi nữa.

“Làm gì mà nhỏ nhen thế hả! Ăn quýt không?” Tôi bóc một quả quýt để hối lộ cậu ấy, Alawn vẫn không thèm để ý đến tôi.

Leo đã đến. Vừa nhìn thấy tôi, Leo đã cười và nói rằng Tiểu Lạc Lạc phơi nắng đen đi nhiều. Mặt tôi trở nên méo mó, buồn đau vô cùng.

Khẽ liếc về phía Alawn, tên tiểu tử đó đang đứng trong góc cười trộm. Nhìn điệu cười là tôi biết cậu ấy không còn tức giận nữa rồi. Quả nhiên cậu ấy đã hết giận, chủ động chạy tới, ghé sát vào tai tôi nói: “Lát nữa sẽ có điều bất ngờ tặng cậu”.

“Thật hả?! Cái gì vậy?” Tôi thích nhất là những điều bất ngờ. Tôi thích một cuộc sống có điều gì đó để hy vọng, mong ngóng.

“Nói cho cậu biết thì còn gì là bất ngờ nữa, cứ đợi đấy nhé!” Cậu ấy cố làm ra vẻ bí mật, lại còn chớp chớp mắt đầy tinh quái. Sau đó liền chạy hòa vào với đám bạn đang huyên náo trong phòng.

Tôi đưa mắt nhìn Duyệt Duyệt, tính tình cô ấy vốn cởi mở nên không hề cảm thấy lạ lẫm, đang nói chuyện một cách say sưa với ba đứa bạn cấp ba của tôi.

Một lát sau, tiếng chuông cửa vang lên, tôi chạy ra mở cửa, một chàng trai tuấn tú bước vào. Tôi vừa ngạc nhiên vừa bối rối, đó chính là An Lương!

“Lạc Lạc Tô, đã lâu không gặp, tặng cậu, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.” An Lương vẫn phong độ như xưa, hào phóng đưa về phía tôi một chiếc hộp gói rất cầu kỳ, tinh tế.

Tôi ngây người không biết phải làm thế nào, rồi quay lại tìm Alawn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“An Lương, vào đi!” Alawn chạy lại, nhìn tôi cười tinh quái, “Tớ với An Lương, không đánh nhau thì không trở nên thân thiết, mấy trận đánh nhau đó thật đã đời, hóa ra An Lương cùng là người vui vẻ, hai bên đã bắt tay giảng hòa từ lâu rồi!”.

“Ờ, Alawn thường nhắc tớ phải chăm sóc cậu.” An Lương mỉm cười nói với tôi. Bấy giờ tôi mới nhớ ra, An Lương học cùng trường đại học với tôi nhưng không cùng khoa. An Lương rất hiếm khi đá bóng nên tôi cũng ít khi nhìn thấy cậu ấy.

Alawn và An Lương bá vai bá cổ bước vào, vừa đi vừa hét lên: “Đi, vào trong nhà rồi nói, đứng ngoài luyên thuyên với phụ nữ làm gì…”.

“…” Lẽ nào, đây là điều bất ngờ mà tên ngốc kia vừa nói ư. Tôi liếc nhìn Leo một cái, anh ấy cũng đang nhìn tôi, mỉm cười vẫy tay với tôi, ra hiệu gọi tôi qua đó.

“Tặng em,Tiểu Lạc Lạc, sinh nhật vui vẻ.” Leo tặng tôi một bức tranh sơn dầu được đóng khung rất đẹp, “Anh vẽ tặng em đấy”.

“A! Leo, anh cũng biết vẽ cơ à? Ngưỡng mộ quá đi mất! Bức vẽ đẹp quá! Rất giống em! Cảm ơn anh!” Tôi rất vui sướng, vốn cứ nghĩ rằng Leo không chuẩn bị quà gì cho tôi cả.

“Đâu có giống cậu? Cậu mà xinh thế á?” Alawn thò cổ vào trêu chọc.

Tôi đang định phản pháo, Leo đã giúp tôi: “Tiểu Lạc Lạc cũng là một cô bé xinh xắn mà”.

“Cao nhân cao kiến!” Tôi giơ ngón tay trỏ về phía Leo.

Alawn ho khan một tiếng, lườm tôi một cái. Tôi hiểu ý cậu ấy. Mặt tôi bỗng đỏ lựng lên.

Lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên. Mở cửa ra xem, là một cậu bé hoàn toàn xa lạ tầm khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Cậu bé thò cổ vào, nhìn khắp một lượt hơn mười người trong phòng, hỏi một cách sợ sệt: “Xin hỏi, chị Lạc Lạc Tô có ở đây không ạ?”.

“Chị đây.” Tôi ngạc nhiên nói.

“Chào chị, em là nhân viên của cửa hàng hoa **, một anh đã đặt ở cửa hàng em chín mươi chín bông hồng, bảo bọn em mang tặng chị.”

Hóa ra là người đến đưa hoa. Tôi đón nhận bó hoa to đùng đó, còn có cả một tấm thiếp nho nhỏ. Duyệt Duyệt đã nhanh tay cướp tấm thiếp, đọc to nội dung trong đó lên: “Em mãi mãi là cô gái đáng yêu nhất trong lòng anh. Chúc em sinh nhật vui vẻ.” Sau đó, Duyệt Duyệt còn hét toáng lên, “Oa, ký tên là, một người con trai luôn thầm yêu em. Oa! Oa!” Duyệt Duyệt quả là có năng khiếu khuấy động không khí. Mọi người bắt đầu trầm trồ òa lên theo tiếng của Duyệt Duyệt. Không biết ai đó trong phòng đã huýt một hồi sáo dài mang đầy ý nghĩa. Không biết là do hoa hồng quá đỏ, hay là ánh mắt quá sắc bén của mọi người, khuôn mặt tôi bỗng chốc đỏ ửng lên khi bỗng trở thành tiêu điểm của họ. Mọi người bắt đầu đua nhau đoán xem người con trai luôn yêu thầm tôi là ai. Đám con trai bắt đầu công kích lẫn nhau, thoái thác cho nhau.

Chỉ có Leo đứng khoanh tay, nhìn tôi đầy mờ ám. Cặp đồng tử xanh của anh ấy cứ như xuyên thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn tôi, khiến nó rung lên mãnh liệt...

Duyệt Duyệt đẩy tôi một cái: “Thật chẳng ra sao cả! Lạc Lạc! Yêu rồi không nói cho tớ biết! Nói nhanh, cậu chắc chắn biết nó là ai rồi!”.

Thấy cậu bé đưa hoa ngây ngây ngô ngô chuẩn bị ra về, Duyệt Duyệt túm cậu ta lại: “Em bé, nói cho chị biết, ai đã đến cửa hàng đặt hoa?”.

Cậu bé ấp úng nói rằng, đó là một anh có dáng người cao cao, rất đẹp trai.

Duyệt Duyệt quả là tinh quái, cô ấy lập tức chỉ vào đám con trai đang có mặt trong phòng.

“Em thử nhìn xem người đó có mặt ở đây không.”

Cậu bé nhìn quanh phòng một lượt, khe khẽ gật đầu.

Vậy là mọi người lại một phen náo loạn, yêu cầu cậu bé chỉ rõ xem đó là ai.

Cậu bé nhìn về phía tôi, khe khẽ nói: “Anh ấy dặn không cho phép em được tiết lộ”.

Tôi đứng ra giải vây cho cậu bé, nói mọi người đừng làm khó cậu, để cho cậu bé đi về. Nhân lúc mọi người không để ý, tôi kéo Alawn vào một góc, hỏi cậu ấy: “Tham mưu của tớ, cậu thử nói xem, dùng trí thông minh và tài phán đoán của cậu, bó hoa này là do ai tặng nhỉ.”

Alawn sững người lại, nói cậu ấy không biết.

“Tớ cảm thấy … có thể là… là Leo.” Tôi ngượng ngùng vặn vẹo đầu ngón tay, nhớ đến dòng ký tên đó, trong lòng vừa vui sướng vừa lo sợ.

“Tại sao?”. Alawn hỏi.

“Dựa vào dòng ký tên ấy, một chàng trai luôn thầm yêu tớ, là đàn ông mà, ngoài Leo ra, đám con nít các cậu có ai xứng được gọi là đàn ông không?” Tôi đã sớm phân tích một cách rất rạch ròi.

“Lạc đại ngốc, chúng tớ đều được coi là đàn ông rồi!” Alawn không chịu nổi liền hét toáng lên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây