WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình

Vậy là một người vốn vô danh như tôi, sau một chút bất cẩn đã trở lên nổi tiếng.

Sau khi chính thức vào học, cuộc sống trong trường đại học không sinh động đáng yêu như trong miêu tả trong sách vở, vườn trường cũng không tràn ngập không khí lãng mạn như trong tưởng tượng của tôi. Thời khóa biểu được sắp xếp một cách rất hoành tráng nhưng bài học trên thực tế lại rất sơ sài. Đồ ăn trong nhà ăn rất khó nuốt, giảng viên nam trong trường đều rất bình thường, bạn học trong lớp toàn người lạ… Và học được một tháng rồi mà trong lòng tôi vẫn cảm thấy vô cùng trống trải. Chỉ có ưu điểm duy nhất đó là hệ thống thực vật ở trường Đại học C vô cùng tươi tốt, khiến cho bầu trời mùa thu trở nên trong xanh tĩnh lặng. Mỗi khi đêm xuống, nằm trên chiếc giường trong ký túc xá, trong lòng tôi cảm thấy cô đơn một cách khó hiểu. Từ nhỏ tôi đã rất độc lập, rời khỏi sự chăm sóc của bố mẹ, tôi vẫn có thể sống một cách đàng hoàng, vì vậy, đó tuyệt đối không phải là cảm giác nhớ nhà. Nhưng không thể nói được là vì sao, tôi vẫn cảm thấy bên cạnh mình thiếu một cái gì đó.

Hồi học cấp ba, tôi thích ngồi trên khán đài nhìn đám con trai phí hoài tuổi thanh xuân bằng cái trò tranh chấp nhau trên sân bóng. Đến khi lên đại học, sân bóng ở trường còn lớn hơn, nhiều hơn nhưng lại chẳng còn hứng thú đó nữa. Bầu trời càng trong xanh hơn còn tâm hồn tôi lại càng u ám hơn.

Từ trước đến giờ, tôi không biết rằng khả năng thích ứng của mình lại kém như vậy. Vẫn là thành phố quen thuộc này, chẳng qua cũng chỉ là đổi sang một trường khác, vậy mà con người tôi lại trở nên trầm lặng kiệm lời rồi.

Mãi tới ngày hôm đó, tôi mới tìm ra được nguyên nhân của sự hụt hẫng.

Người khác nói, đến năm thứ ba, thứ tư, tần suất trốn học bắt đầu tăng lên. Còn tôi, mới học kỳ đầu của năm thứ nhất đã bắt đầu trốn học, bởi vì thời gian lên lớp buổi chiều xung đột với giấc ngủ trưa của tôi. Trung tuần tháng Mười, đúng lúc bầu trời cao lộng, không khí mát mẻ, nằm trên giường ngủ trong phòng ký túc có thể nhìn thấy bầu trời xanh cùng những đám mây trắng khổng lồ nhởn nhơ bay lượn ngay trước mắt, bất giác tôi lại chìm vào giấc mơ. Vừa ngủ thiếp đi, tôi lại bị một cô bạn cùng phòng cũng dũng cảm trốn học như tôi lay tỉnh, Duyệt Duyệt vừa lay tôi dậy vừa nói: “Lạc Lạc, mau tỉnh dậy xem nào, dưới tầng có một chàng trai cứ gọi tên cậu mãi!”.

Sau đó, tôi liền nghe thấy một giọng nói thân quen tới nỗi không thể thân quen hơn được nữa, cứ đều đặn hét lên từng lượt một: “Lạc Lạc Tô – Lạc Lạc Tô năm thứ nhất khoa Ngữ văn – Lạc Lạc Tô thích ngủ trưa năm thứ nhất khoa Ngữ văn – Lạc Lạc Tô trốn học ngủ trưa năm thứ nhất khoa Ngữ văn…” Giọng nói này đã làm phiền tôi suốt mười tám năm, giờ đây lại lọt vào tai tôi như đang trong một cơn ác mộng. Tôi không cần nhìn cũng có thể phác họa ra bộ dạng của cậu ấy lúc đó, người mặc áo phông, bên ngoài là chiếc áo khoác mỏng, hai tay nhàn rỗi đút vào túi quần để làm dáng, giầy trắng hiệu NIKE, mũ lưỡi trai màu trắng che lấp mớ tóc rối tung màu hung vàng, đôi mắt hai mí trong sáng ưa nhìn, khuôn mặt luôn giữ nụ cười có chút chế giễu, đang đứng trong bóng râm, gân cổ lên gọi tôi.

Tôi lập tức bật dậy, lao ra cửa sổ hét toáng lên. “Cậu ngậm miệng lại cho tớ! Đứng đó, không được động đậy!”.

Cậu ấy đập hai gót chân vào nhau, “Dạ!”

Tôi dường như đã bay xuống dưới tầng. Vừa xuống tới dưới tầng một đã nhìn thấy cái bóng dáng lôi thôi lếch thếch đang rướn cặp lông mày rộng, đứng dưới sân ký túc nữ. Cho dù bao nhiêu năm trôi qua, cho dù những câu chuyện cũ gắn liền với tuổi thanh xuân đã phai nhạt như thế nào trong ký túc của tôi, nhưng chỉ cần nhớ tới thời gian học đại học, cảnh tượng Alawn đứng dưới sân ký túc xá réo gọi tên tôi vẫn hiện lên một cách vô cùng sinh động mà mãnh liệt trong tâm trí tôi. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá của cây hoa quế, rọi xuống khuôn mặt của cậu ấy. Tất cả đều sáng tỏ như vậy. Cảm ơn Alawn, cảm ơn vì đã khắc họa một dấu ấn sinh động vào mối tâm tình thời niên thiếu đầy tươi đẹp và trong sáng của tôi. Hình ảnh cậu ấy đứng trong những tia nắng chói lọi, mỉm cười vẫy tay ấy sẽ mãi mãi ghi sâu trong sâu thẳm tâm hồn tôi, xa tắp nhưng lại gần ngay trước mắt.

“Đồ Đểu!” Tôi hét gọi cậu ấy.

“Có ta đây!” Cậu ấy cũng hét gọi tôi, “Phù thủy Gà Mên!”.

Sau đó, cậu ấy dang rộng hai tay về phía tôi, tôi không hề do dự sà vào lòng cậu ấy, thắm thiết ôm chặt lấy.

Đây là lần thứ N chúng tôi ôm nhau trong đời rồi chăng. Không chút sắc thái tình cảm nam nữ, không chút làm bộ, không chút kỳ cục.

“Ở trường này có người mua đồ ăn sáng cho cậu không?” Cậu ấy thì thầm hỏi.

“Không.”

“Ờ trường này có người giúp cậu mang cặp sách không?”

“Không.”

“Ở trường này có người tranh chỗ ở nhà ăn cho cậu không?”

“Không.”

“Ở trường này có người làm bài tập giúp cậu không?”

“Không.”

“Ở trường này có người giúp cậu dọn dẹp không?”

“Không.”



Cậu ấy nói một câu, tôi trả lời một câu. Thái độ của một cậu ấy rất nghiêm túc, tôi cũng đứng đắn không kém. Sau đó! Tôi òa lên khóc. Bấy giờ mới phát hiện ra rằng, hóa ra, tôi đã coi thường vô số những việc mà cậu ấy làm cho tôi, vậy mà tôi đã coi cảm giác được ưu đãi đó giống như không khí và cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, vậy mà một người vô tâm vô tính như tôi lại chẳng có chút cảm kích nào cả.

Tôi bấy giờ mới hiểu ra rằng, tại sao tôi không quen được cuộc sống ở trường đại học. Hóa ra, bên cạnh tôi không còn Alawn nữa.

“Cậu khóc cái gì chứ!” Alawn vẫn giống như ngày bé, chẳng sợ trời chẳng sợ đất nhưng hễ nhìn thấy tôi khóc là chân tay luống cuống hết cả lên, vụng về kéo vạt áo lên lau nước mắt nước mũi cho tôi, “Hay là có ai bắt nạt cậu! Cứ nói cho tớ biết, tớ sẽ xử lý giúp cậu!” Không gian trong trường đại học C rất trống trải, gió thu ở trường đại học C rất to, gió thổi khiến áo của Alawn bay phần phật. Đột nhiên trong lòng tôi, hình ảnh của cậu ấy bỗng trở nên đội trời đạp đất. Alawn đứng trong gió, lớn tiếng bênh vực cho tôi.

Tôi nghe giọng của Alawn giờ đã mang chút khẩu âm của Bắc Kinh, tự cảm thấy buồn cười. Nhưng giờ này, cậu ấy đáng ra đang phải lên lớp ở Bắc Kinh xa xôi chứ, sao lại bay về trường của tôi, đứng giúp tôi lau nước mắt thế này, vậy là tôi liền hỏi: “Cậu bị đuổi khỏi Đại học B rồi ư?”.

“Không! Chỉ là về xem xem.” Cậu ấy nói.

“Xem cái gì.”

“Xem… xem cậu có phải là đã lùn đi rồi không.” Cậu ấy cười, khua tay miêu tả chiều cao của tôi.

Tôi lườm cậu ấy một cái, chu môi lên.

Mây trắng bồng bềnh như hoa bông, gió thổi khiến chúng tan tác bay.

Hồi học cấp ba, khi phần nam tính trong con người cậu ấy bắt đầu phát dục, chiều cao của Alawn tăng đột biến. Cậu ấu liền thích trên chọc tôi, nói tôi càng lớn càng lùn. Khi mới rời cuộc sống học sinh trung học vài tháng, bỗng nhiên cảm thấy mộng ảo như đám mây xa nhất nơi chân trời kia. Hồi đó thật ngây thơ, thật ngốc nghếch biết bao. Tự cho rằng giờ đây mình đã thành người lớn rồi.

“Sao không gọi điện cho tớ?” Cậu ấy giả vờ nghiêm túc hỏi.

“Không muốn gọi!” Tôi bĩu môi nói.

“Có bạn trai rồi à?” Cậu ấy hỏi.

“Chẳng có ai cả.”

“Tại sao không trả lời thư của tớ?”

“Quê mùa! Vô vị!” Tôi lườm cậu ấy một cái, cảm thấy những bức thư lời lẽ như văn nói, đều đặn hai ba ngày một bức của cậu ấy thật vô nghĩa.

Tôi bỗng cảm thấy kiểu đối thoại này có chút ấm áp mơ hồ, giống như tâm sự của đôi tình nhân lâu ngày gặp lại. Vậy là, tôi có ý đấm mạnh cậu ấy một cái, hỏi: “Tên tiểu tử này rốt cuộc là đã xin phép nghỉ chưa hả?”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Lamborghini Huracán LP 610-4 t