XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Trần Hiếu Chính nghĩ một lát, bất giác cũng bật cười, rồi anh cố tỏ ra nghiêm túc, nói: “Em muốn vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc thì phải cố gắng lên, đừng có suốt ngày nhàn cư vi bất thiện như thế”.

Trịnh Vi đâu còn nghe thấy những lời cảnh cáo của anh, chỉ cần nghĩ đến tương lai, ngay cả trong mơ cô cũng bật cười thành tiếng. Cô không nôn nóng, không sốt ruột, sẽ còn rất nhiều thời gian để được ở bên người cô yêu, đó là sự gắn bó suốt đời, suốt cuộc đời.

Học kỳ hai năm thứ ba mới bắt đầu chưa được bao lâu, giữa Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn đã xảy ra một va chạm không lớn cũng không nhỏ, ngọn nguồn câu chuyện bắt đầu từ một cú điện thoại.

Tối hôm đó, Triệu Thế Vĩnh gọi điện đến đúng lúc Nguyễn Nguyễn đang tắm, Trịnh Vi nghe điện thoại, Triệu Thế Vĩnh cũng biết Trịnh Vi là bạn thân nhất của Nguyễn Nguyễn trong trường đại học, vì đã biết nhau qua nhiều lần gọi điện nên cũng thường trêu đùa vài câu, Nguyễn Nguyễn không bao giờ để tâm đến chuyện đó.

Trịnh Vi nói: “Nguyễn Nguyễn đang tắm, có việc gì tí nữa anh gọi lại nhé”.

Triệu Thế Vĩnh cũng giống Nguyễn Nguyễn, nói chuyện rất chậm rãi, “Không sao, chỉ gọi điện hỏi thăm cô ấy thôi, tí nữa cô ấy tắm xong, em nói anh gọi điện thoại là được”.

Đầu dây bên kia khá ồn, Trịnh Vi nghe không rõ, bèn hỏi, “Sao chỗ anh ồn thế, ở đâu vậy?”.

Hình như Triệu Thế Vĩnh đang nói chuyện với người bên cạnh, thấy Trịnh Vi hỏi, bèn nói: “Bạn anh đang tổ chức sinh nhật ở KTV. Thôi anh cúp trước nhé, phiền em nói với Nguyễn Nguyễn hộ anh”.

Điện thoại vừa đặt xuống không lâu, Nguyễn Nguyễn tắm xong đi ra. Trịnh Vi thông báo với cô ấy cú điện thoại vừa rồi, Nguyễn Nguyễn “ừ” một tiếng, lau khô đầu rồi gọi lại cho Triệu Thế Vĩnh. Trịnh Vi ngồi bên cạnh không có việc gì làm bèn giở tạp chí ra xem, cho đến khi Nguyễn Nguyễn cúp máy, cô mới cười và nói: “Lại kiểm tra nhau hả? Sao mà cúp máy nhanh thế, trước đây lần nào chẳng nấu cháo điện thoại, không nóng máy không chịu thôi mà”.

Nguyễn Nguyễn cũng trêu cô, “Nếu bọn tớ giống như cậu và Trần Hiếu Chính bám nhau suốt ngày như thế thì cũng chẳng cần gọi điện, anh ấy bảo đang ăn cơm ở nhà bạn, không tiện nói nhiều nên mới cúp”.

Trịnh Vi gật đầu rồi quay ra đọc tạp chí, đột nhiên cô sực nhớ ra điều gì đó, “Nguyễn Nguyễn, không phải thế, năm phút trước tớ hỏi anh Vĩnh nhà cậu đang ở đâu, đầu bên kia ồn ào lắm, anh ấy còn nói đang ở KTV dự sinh nhật bạn, sao một lát sau lại nói với cậu là đang ở nhà bạn ăn cơm”.

Nguyễn Nguyễn hơi sững người nhưng lại cười và nói: “Chắc cậu nhớ sai rồi”.

“Không thể, làm sao tớ nhớ sai được, đúng là anh ấy nói đang ở KTV thật mà, tớ nghe rất rõ”, Trịnh Vi đặt cuốn tạp chí xuống và nói bằng giọng nghiêm túc.

“Ờ, có thể là tớ nghe lầm, cái lược của tớ đâu nhỉ, vừa nãy còn thấy đây mà?” Nguyễn Nguyễn quay ra tìm lược của cô.

“Không phải ở trước mặt cậu đó sao?” Trịnh Vi đưa lược cho cô bạn, nói với vẻ nghi ngờ, “Thế mà cũng nghe lầm được. Nguyễn Nguyễn, anh ấy không nói dối cậu đó chứ, không phải còn bảo với cậu là đang ở nhà bạn ăn cơm, không tiện nghe điện thoại đó sao? Ăn cơm nhà bạn làm sao có thể có tiếng nhạc ầm ĩ như thế được?”.

Cô không ngờ một người từ trước đến nay vốn rất dịu dàng như Nguyễn Nguyễn lại đặt mạnh chiếc lược xuống, “Làm sao anh ấy phải nói dối tớ? Tớ đã bảo chắc tớ nghe lầm rồi mà, cậu còn vặn dai như thế làm gì?”.

Trịnh Vi giật bắn người, cô chưa bao giờ thấy Nguyễn Nguyễn nói chuyện với bất kỳ ai bằng thái độ nóng nảy như thế, đặc biệt là với người bạn thân như cô, trong khi rõ ràng là cô xuất phát từ sự quan tâm bạn bè, nói ra những điều cô nghe thấy và nghĩ đến mà thôi.

Trịnh Vi liếc Nguyễn Nguyễn một cái rồi nói với vẻ hậm hực, “Thôi được, coi như tớ nhiều chuyện”. Trịnh Vi quay về giường mình, Nguyễn Nguyễn định nói gì song lại thôi.

Một cuộc tranh cãi hoàn toàn không đáng có, hôm sau, trong lúc ăn cơm trưa với Trần Hiếu Chính, Trịnh Vi kể cho anh nghe nỗi ấm ức của mình.

Trần Hiếu Chính im lặng lắng nghe cô kể, cuối cùng nói:

“Đúng là em ngây thơ quá, những chuyện giữa hai người yêu nhau, dù là bạn thân thì tốt nhất cũng nên ít tham gia. Nguyễn Quản không giống em, cô ấy là người thông minh, giả vờ không biết, thực ra trong lòng đều hiểu hết…”.

“Em cũng hiểu hết mà”, Trịnh Vi ấm ức.

“Em á? Em thì nhìn có vẻ rất thông minh, thực ra lại là cô bé ngốc nghếch.” Nói xong, Trần Hiếu Chính tiếp tục ăn cơm.

Trịnh Vi ngồi chọc vào bát cơm đáng thương, dồn hết thức ăn chưa đụng đến vào bát Trần Hiếu Chính và hậm hực nói: “Thế ý anh muốn nói là em sai? Chuyện gì em cũng kể cho cô ấy, thế mà cô ấy nổi cáu với em một cách vô lý như thế. Thôi được, mọi người đều là người thông minh, chỉ có em là ngốc thôi, thế thì em tự chơi với mình vậy!”.

Trần Hiếu Chính an ủi cô, “Ông trời công bằng lắm, thế nên một người thông minh thường hay đi kèm với một kẻ ngốc nghếch”.

Tối đến về phòng, Trịnh Vi khát nước tìm bình nước uống, thấy vậy Nguyễn Nguyễn cầm phích rót cho cô một cốc, Trịnh Vi vẫn chưa hết giận, “Tớ thèm vào uống nước của cậu”.

Nguyễn Nguyễn cúi đầu mỉm cười, huých Trịnh Vi một cái, “Vẫn còn giận hả, nói cậu vặn dai mà cậu giận tớ thật hả?”.

“Từ giờ trở đi tớ không thèm quan tâm đến chuyện của cậu nữa, sống chết mặc kệ, chẳng liên quan gì đến tớ”, Trịnh Vi nói với vẻ giận dỗi.

Nụ cười trên môi Nguyễn Nguyễn tắt dần, “Chuyện hôm qua là tớ đã sai, không phải tớ đang xin lỗi cậu đó sao? Giận tớ thật hả?”. Thấy Trịnh Vi không nói gì, cô liền thở dài một tiếng, “Bọn mình ra ngoài nói chuyện đi”.

Trịnh Vi cầm cốc nước, miễn cưỡng đi theo Nguyễn Nguyễn ra ngoài, đến chỗ hành lang ít người qua lại, Nguyễn Nguyễn mới nói: “Thực ra tớ biết là cậu lo cho tớ, cậu không nghe sai, tớ cũng không nghe lầm, chỉ vì tớ không chịu thừa nhận mà thôi. Lúc đó trong lòng tớ không được vui nên nói hơi xẵng giọng, cậu đừng chấp”.

Thấy bạn nói như vậy, mọi giận dỗi trong lòng Trịnh Vi lại chuyển sang vẻ quan tâm, “Thế tức là anh ấy nói dối cậu thật à? Bọn cậu làm sao vậy, không phải vẫn rất yêu nhau đó sao, có chuyện gì vậy?”.

Nguyễn Nguyễn lấy tay gõ vào lan can rồi nói: “Thực ra tớ biết hai người xa nhau quá lâu sẽ rất dễ có chuyện. Thật đấy, nhưng tớ luôn tâm niệm rằng tớ và anh ấy đều có đủ sự chung thủy, chắc chắn cả hai sẽ đợi được đến ngày về với nhau. Tớ cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, tự nhiên tớ cảm thấy giữa hai đứa tớ chẳng có chuyện gì để nói, anh ấy bảo, “xxx ngốc quá, chân đi đôi tất khác màu mà không biết”, thực ra tớ rất muốn hỏi anh ấy, xxx là ai? Tớ kể, “Giảng đường trong Học viện bọn em, sau khi sửa sang trông có hồn hẳn lên”, anh ấy nói, “Anh có biết Học viện của bọn em trước đây thế nào đâu”… Cứ như thế, bọn tớ bắt đầu không hiểu những chuyện đang xảy ra xung quanh nhau, hàng ngày có bao nhiêu chuyện phải trải qua và bao nhiêu người xuất hiện bên người mình yêu nhưng bọn tớ đều không biết. Những lúc bọn tớ chán nản, những lúc vui, lúc buồn đều không có người kia ở bên cạnh, cả hai chỉ có thể gọi điện thoại, trước kia mỗi lần gọi điện là nói cả tối, chỉ mong kể hết mọi chuyện cho nhau nghe, dần dần càng nói càng ngắn, kể cho nhau nghe những chuyện xa lạ quả thực là vô vị. Những chuyện cả hai cảm thấy hứng thú chỉ còn là những kỷ niệm mà thôi, nhưng quá khứ dù đẹp đến đâu, nói mãi sẽ thấy nhạt nhẽo. Thế rồi tớ mới phát hiện ra rằng không ngờ tớ đang rất cố gắng tìm kiếm chủ đề, càng tìm càng không biết phải nói gì, tớ nghĩ chắc anh ấy cũng như vậy. Bây giờ bọn tớ gọi điện cho nhau, chỉ là thông báo cho người kia biết mình đang ở đâu, làm gì, nhưng anh ấy ngốc quá, ngay cả nói dối cũng không biết”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây